Trên sàn đấu bằng đá, Triệu Mãn Duyên lôi cái xác của Tử Quỷ, ném thẳng đến trước mặt đám thành viên Hắc Giáo Đình như quẳng một con chó chết.
Nhóm người này chính là thủ hạ thân cận của Tử Quỷ. Giờ đây, thủ lĩnh đã chết, tuy chưa đến mức sợ vỡ mật bỏ chạy nhưng hành động này đã làm chấn động mạnh mẽ đợt tấn công của chúng.
"Khá lắm, lão Triệu!"
Trương Tiểu Hầu thấy Triệu Mãn Duyên đã xử lý gọn Tử Quỷ, gương mặt đang căng thẳng cũng giãn ra thành một nụ cười, dù vẫn còn lấm lem bụi đất.
"Chúng ta có viện binh rồi! Chúng ta có viện binh rồi!"
Không biết là ai đã hét lên câu đó, rồi ngày càng nhiều quan quân hô theo. Tiếng hô vang dội tựa như thiên binh vạn mã, khí thế hoàn toàn khác hẳn với vẻ bị áp chế lúc trước.
Triệu Mãn Duyên thấy cảnh này mới hiểu ra vì sao thời cổ đại, việc chém đầu tướng địch lại quan trọng đến thế. Hắn cũng nhận ra rằng, một khi ý chí chiến đấu bị lung lay, thực lực của cả đội quân cũng sẽ suy yếu đi rất nhiều.
Nghĩ vậy mới thấy, việc Mạc Phàm quyết tâm tiêu diệt Lãnh Tước là một quyết định sáng suốt và chính xác đến nhường nào. Chỉ có giết chết những kẻ đầu sỏ như Hồng Y Đại Giáo Chủ của Hắc Giáo Đình thì thế giới này mới bớt đi những kẻ cuồng tín tôn thờ cái ác.
"Quẳng hết lũ chó má này xuống địa ngục đi!"
Triệu Mãn Duyên cảm nhận được khí thế đang dâng trào của các binh sĩ trấn thủ. Với tư cách là người đã giết Tử Quỷ, hắn tin chắc lời nói của mình lúc này sẽ như một liều thuốc kích thích cực mạnh cho những người đang phải khổ sở chống đỡ.
Sau tiếng gầm đó, lớp thạch giáp trên người Triệu Mãn Duyên vỡ tan, hóa thành vô số mảnh giáp nhỏ bay đi, khoác lên người mỗi binh sĩ trấn thủ một lớp phòng ngự vững chắc.
Phượng Vu Phi đứng trên Ma Phong Hỏa Đài, nhìn thấy ma pháp Nham Khải quần thể này, đôi mắt vốn đã tuyệt vọng chợt lóe lên ánh sáng.
Không hổ là pháp sư phòng ngự có thể chống đỡ đòn tấn công cấp Quân Chủ, vậy mà lại có thể khoác Nham Khải cho hàng trăm người cùng lúc. Lớp phòng ngự này vững chắc đến mức, e rằng uy lực của một số ma pháp Trung Giai mạnh mẽ cũng khó lòng lay chuyển.
Phần lớn các pháp sư đều không có kỹ năng phòng ngự, chỉ có thể dựa vào ma cụ. Nhưng thời gian sử dụng ma cụ lại có hạn, một khi phải chịu đòn tấn công thì không chết cũng trọng thương.
Bởi vậy, đừng xem thường lớp phòng ngự toàn nhóm này, tuy độ dày không bằng khi một mình Triệu Mãn Duyên mặc, nhưng nó lại là một tấm bùa bảo mệnh cho mỗi người, giúp họ có thể liên tục chiến đấu với kẻ thù.
"Lũ Nguyền Rủa Súc Yêu không làm gì được chúng ta đâu! Giết! Mặc kệ chúng, tập trung giết sạch đám Áo Đen, Áo Lam kia! Giết chúng rồi, lũ súc yêu này cũng không sống nổi!" Khúc Khang gầm lên.
Đòn tấn công của Nguyền Rủa Súc Yêu không thể nào phá được lớp Nham Khải của Triệu Mãn Duyên trên người họ. Các binh sĩ trấn thủ lập tức hợp thành một khối, phản công lại đám Áo Lam, Áo Đen và lũ súc yêu của Hắc Giáo Đình.
"Quân Thống Trương, có một tên Áo Lam đang trốn sau lũ Nguyền Rủa Súc Yêu, chính hắn đã giết Quan Quân Phiếm!" một quân pháp sư chỉ về một hướng và nói.
Trương Tiểu Hầu nhìn theo hướng đó, quả nhiên thấy một tên đang ẩn nấp trong bóng tối. Sau khi Tử Quỷ chết, hắn đã trở thành kẻ chỉ huy đám giáo sĩ Áo Đen, đang hoảng hốt ra lệnh cho thuộc hạ.
"Để tôi xử lý hắn!"
Giọng Trương Tiểu Hầu vang lên dứt khoát.
Tiếng nói còn chưa dứt, người đã lướt đi hơn 200 mét. Một đám Hắc Súc Yêu trong bóng tối định tập kích Trương Tiểu Hầu, nhưng chúng vừa giơ móng vuốt sắc bén lên thì cậu đã ở một nơi xa hơn, kết quả chỉ vồ vào không khí.
Tốc độ của Trương Tiểu Hầu nhanh đến kinh người, dù cho có nhiều Nguyền Rủa Súc Yêu hơn nữa cũng chẳng thể chạm đến gót chân của cậu.
Tên Áo Lam trong bóng tối thấy Trương Tiểu Hầu bay tới như một mũi tên thì sợ hãi, vội vàng thi triển Độn Ảnh để bỏ chạy.
Tại Thần Mộc Quan, một mình Trương Tiểu Hầu đã giết năm tên Áo Lam và vô số giáo sĩ Áo Đen. Nếu không có cậu, có lẽ bọn chúng đã chiếm được Thần Mộc Quan từ lâu.
Bị kẻ giết nhiều người nhất phe mình nhắm tới, tên Áo Lam Bóng Đen làm sao dám đối đầu trực diện, chỉ biết cắm đầu chạy càng xa càng tốt.
"Chạy không thoát đâu." Trương Tiểu Hầu thầm cười nhạt.
Nói về tốc độ, Trương Tiểu Hầu không thua bất kỳ ai, pháp sư Ám Ảnh hệ cũng không ngoại lệ. Ở Tần Lĩnh, cậu đã học được thuật truy lùng, ngay cả những yêu ma xảo quyệt nhất ẩn nấp trong núi sâu cũng bị cậu tóm gọn.
Tường thành rất dài, tên Áo Lam Bóng Đen chạy sát vào tường thành, vội vã lao đi. Trong chớp mắt, hắn đã đến một đầu khác của chiến trường hỗn loạn rồi nhảy ra mặt sau của bức tường.
Trương Tiểu Hầu cưỡi gió phi nước đại, thoáng cái đã thấy một bóng đen đang dán mình vào tường thành.
"Địa Lao!"
Bàn tay Trương Tiểu Hầu vỗ mạnh lên tường thành. Lập tức, một luồng ánh sáng màu nâu đất lan ra từ mặt tường, lao về phía tên Áo Lam với tốc độ cực nhanh.
Khi luồng sáng chạm vào tên Áo Lam, những khối đá dày đặc từ bức tường đột ngột nhô ra, tạo thành một nhà tù kiên cố, nhốt chặt hắn vào bên trong.
Áo Lam Bóng Đen hiện nguyên hình, vừa định chạy đến lối thoát duy nhất thì Trương Tiểu Hầu đã đứng chặn ở đó. Luồng khí lưu mãnh liệt từ Phong Chi Dực khiến hắn mất thăng bằng, cả người ngã nhào xuống từ lưng chừng tường thành.
Cũng may là hắn rơi ra mặt sau, nếu rơi về phía trước, lũ sinh vật Minh Giới đang đói khát tột độ chắc chắn sẽ xé xác hắn ra thành từng mảnh.
"Tha mạng, tha mạng! Tôi cũng bị chúng ép buộc thôi!" Vừa lồm cồm bò dậy từ mặt đất, tên Áo Lam nhận ra mình không thể thoát khỏi Trương Tiểu Hầu, liền lập tức quỳ xuống đất dập đầu xin tha.
Trương Tiểu Hầu hơi sững người. Tên này còn chưa đánh với mình một chiêu nào đã mất hết ý chí chiến đấu, người của Hắc Giáo Đình đều không có chút cốt khí nào như vậy sao?
Trong lúc Trương Tiểu Hầu đang suy nghĩ, một thứ gì đó đang ngọ nguậy sau lưng cậu, màu sắc của nó hòa làm một với bức tường. Nó giống như một con nhện săn mồi, đang lặng lẽ tiếp cận Trương Tiểu Hầu từ trên không.
Áo Lam Bóng Đen vừa nói để thu hút sự chú ý của Trương Tiểu Hầu, vừa âm thầm điều khiển một con Hắc Súc Yêu khác áp sát cậu từ phía sau.
Khoảng cách này đủ để tung ra một đòn chí mạng, khiến đối phương không có cơ hội né tránh, không kịp gọi ma cụ phòng ngự hay thi triển ma pháp phòng ngự.
Áo Lam Bóng Đen cảm thấy thời cơ đã đến, ánh mắt cầu xin của hắn lập tức chuyển thành hung tàn.
"Chết đi, thằng ngu!" Áo Lam Bóng Đen cười gằn.
Trương Tiểu Hầu nhìn bộ mặt lật lọng của hắn, lại một lần nữa lộ vẻ kinh ngạc.
Cùng lúc đó, một móng vuốt xám ngoét đánh vào sau gáy Trương Tiểu Hầu với một góc độ cực kỳ tinh xảo và hiểm ác. Trương Tiểu Hầu không hề quay đầu lại, chỉ thấy thân hình cậu nhẹ nhàng lách sang một bên.
Cú né hoàn hảo đến từng centimet, dường như cậu đã nắm rõ quỹ đạo tấn công của Hắc Súc Yêu trong lòng bàn tay, không cần di chuyển thừa một li nào.
Áo Lam Bóng Đen há hốc mồm, không thể tin được đối phương lại có thể tránh đòn một cách nhẹ nhàng như vậy.
"Tao thật sự căm ghét chúng mày, đặc biệt là khi thấy chúng mày dùng lũ súc yêu xấu xí này để hại người. Chúng mày thì làm sao hiểu được cảm giác khi những người mình quan tâm bị chúng mày giết hại một cách máu lạnh nó đau đớn đến thế nào!" Trương Tiểu Hầu lơ lửng giữa không trung, lạnh lùng nói với tên Áo Lam.
Trong lúc nói, đôi Phong Chi Dực sau lưng Trương Tiểu Hầu đã tách ra, hóa thành vô số lưỡi đao gió bằng sắt thép cứng rắn, xoay tròn quanh tên Áo Lam và con Hắc Súc Yêu.
Tên Áo Lam cực kỳ sợ chết, vội vàng xoay người bỏ chạy. Đã không phải là đối thủ mà còn tiếp tục đánh lén, đó chính là tự tìm đường chết.
Vút! Vút! Vút! Vút!
Phong Dực Chi Thiết đan xen vào nhau, cắt chém loạn xạ từ mọi hướng, mọi góc độ. Không một kẽ hở để né tránh, không một cơ hội để phòng ngự. Cả Hắc Súc Yêu lẫn tên Áo Lam đang cố gắng chạy trốn đều bị chém thành vô số mảnh vụn, máu tươi văng tung tóe.
Chưa đầy hai giây, cả hai đã chết thảm dưới những lưỡi đao gió của Trương Tiểu Hầu.
Những Phong Tinh Linh mang theo chút huyết sắc nhanh chóng quay về sau lưng Trương Tiểu Hầu, một lần nữa ngưng tụ thành đôi Phong Chi Dực hoàn chỉnh. Trương Tiểu Hầu hít một hơi thật sâu, đôi cánh gió vương mùi máu tanh nhẹ nhàng vỗ một cái, đưa cậu bay vọt qua tường thành, trở về Ma Phong Hỏa Đài, nơi cuộc chiến khốc liệt vẫn đang tiếp diễn.
Thiên Lôi Trúc tỏa khắp muôn nơi