Mọi ánh mắt đổ dồn về phía Mạc Phàm, rồi ngay lập tức chuyển sang sinh vật hắn vừa triệu hồi. Đó rõ ràng là một con U Lang Thú với thân hình cực kỳ cường tráng!
"Xem ra sức mạnh tinh thần của sinh viên Mạc Phàm này còn cường đại hơn chúng ta tưởng tượng."
Lão giáo sư đẩy gọng kính, gương mặt nở một nụ cười.
"Đây có lẽ không phải là lần triệu hoán đầu tiên của hắn. Lần đầu làm sao có thể triệu hoán ra U Lang Thú được chứ." Một vị nữ giám khảo nói với vẻ nghi ngờ.
"Đây chắc chắn là lần triệu hoán đầu tiên của hắn, điều này ta có thể đảm bảo… Tiêu viện trưởng, sinh viên hệ Triệu Hoán này, chúng tôi muốn." Chủ nhiệm hệ Triệu Hoán, Tưởng Vân Minh, quả quyết.
La Tống và quản gia của hắn đứng bên cạnh, chết trân nhìn con U Lang Thú sừng sững trước mặt Mạc Phàm, vẻ kinh ngạc hiện rõ trên mặt.
Đùa nhau à?
Chưa từng nghe ai nói lần đầu triệu hoán đã gọi ra được U Lang Thú!
U Lang Thú là sinh vật có sức chiến đấu ngang ngửa yêu ma cấp Nô Bộc. Ở cấp bậc Sơ Cấp Pháp Sư, sức chiến đấu của nó đủ sức đè bẹp tất cả các hệ khác, không cần bàn cãi.
Hắn không dùng bất kỳ đạo cụ phụ trợ nào, vậy mà ngay lần đầu tiên… Thằng nhãi này gặp vận cứt chó gì vậy? Con U Lang Thú kia phải ngu đến mức nào mới bị thu phục dễ dàng như thế?!
"Tiểu Tống! Hình như chủ nhiệm Tưởng Vân Minh của hệ Triệu Hoán muốn nhận hắn." Lý quản gia nói với vẻ mặt lúng túng.
"Muốn nhận hắn? Thật sao!" La Tống gắt lên.
Ở phía bên kia, năm vị giám khảo vẫn đang thảo luận.
Tưởng Vân Minh là chủ nhiệm hệ Triệu Hoán, dĩ nhiên muốn Mạc Phàm về với đội của mình. Nếu hệ Triệu Hoán không thu nhận Mạc Phàm, có lẽ cái hệ này tuyệt diệt là cái chắc rồi.
Tiêu viện trưởng, cũng chính là lão giáo sư đeo kính, vốn đã để ý Mạc Phàm từ đầu nên cũng tỏ ý đồng tình.
Ba vị còn lại thì rõ ràng còn do dự, không chắc màn thể hiện vừa rồi của Mạc Phàm có đủ tư cách tiến vào học phủ Minh Châu hay không.
"Triệu hoán ra U Lang Thú cũng chẳng có gì đặc biệt. Học phủ Minh Châu không phải luôn nổi tiếng về thực chiến sao? Cái con U Lang Thú đó, một mình ta cũng có thể diệt cả đám."
Không đợi giám khảo ra quyết định, La Tống từ trên khán đài nhảy thẳng xuống.
Kỹ năng "Đích Ba" của gã này đã được vận dụng vô cùng thành thạo. Hắn chỉ nhẹ nhàng bước một bước đã nhanh chóng xuất hiện trước mặt Mạc Phàm.
Đối mặt với con U Lang Thú hung mãnh, La Tống chẳng hề e ngại, ngược lại còn khinh thường nói:
"Để con U Lang Thú này chơi đùa với ta một chút. Để ta xem thực lực của nó có đúng như lời đồn không."
"Được! Được! Ta đang lo không biết tìm đối thủ nào cho nó để thử sức đây." Mạc Phàm toe toét cười.
U Lang Thú được triệu hoán đến đây là để chiến đấu. Lần đầu Mạc Phàm gọi nó ra mà chỉ để biểu diễn cho mọi người xem thì quả thật có lỗi với bản tính hoang dã của vị huynh đệ này.
Mạc Phàm quay sang nhìn U Lang Thú. Con thú liền mạnh mẽ quay cái đầu to lớn dữ tợn về phía hắn, một luồng hơi thở nóng hổi lập tức phả vào mặt Mạc Phàm.
Nếu là trước đây, chắc chắn Mạc Phàm đã bị nó dọa cho sợ chết khiếp. Nhưng vì đây là sinh vật do chính mình triệu hoán, cảm giác lúc này hoàn toàn khác hẳn, cứ như thể hắn và con U Lang Thú này đã là bạn cũ lâu năm.
Mạc Phàm đưa tay xoa đầu người bạn cũ, nói:
"Hắn muốn khiêu chiến ngươi. Ngươi có muốn ứng chiến không?"
U Lang Thú lập tức quay đầu lại. Đôi mắt lạnh lẽo của nó khóa chặt lấy La Tống, chiến ý và địch ý thoáng chốc bùng lên!
"Cái loại Phá Lang như ngươi, ở chỗ chúng ta chỉ đáng làm chó giữ nhà thôi." La Tống cười nhạo.
Người bạn mới của Mạc Phàm – U Lang Thú – dường như hiểu được lời chế nhạo của đối phương. Cái đầu nó liền rụt lại!
"Gàoooo!"
Chiếc miệng đầy răng nanh của nó mở toang, có thể thấy một luồng năng lượng vẩn đục đang dâng lên từ sâu trong cuống họng.
U Lang Thú hung hăng phun ra một luồng khí đục ngầu. Ngay lập tức, luồng khí biến thành một cơn bão cát hung tợn, cuồn cuộn cuốn phăng sỏi đá xung quanh!
Phi Sa Tẩu Thạch!
Thấy vậy, Mạc Phàm mừng rỡ ra mặt.
Ngày đó, khi còn đang rèn luyện dã ngoại, chẳng phải con U Lang Thú của Bạch Dương đã dùng chiêu Phi Sa Tẩu Thạch này hành cho bọn họ khổ sở hay sao? Điều khiến Mạc Phàm vui mừng hơn nữa là hơi thở của con U Lang Thú này dường như còn mạnh hơn con của Bạch Dương vài phần. Cú Phi Sa Tẩu Thạch nó phun ra quả thực là một cơn bão cát, trông như một con rồng đất đang lao nhanh về phía La Tống!
La Tống thấy vậy nhưng không hề hoang mang, ngược lại còn bình tĩnh bước sang ngang một bước.
Thân thể hắn nhanh chóng di chuyển song song với mặt đất, khiến con rồng đất cuồn cuộn cát đá kia chỉ sượt qua bên cạnh mà không thể làm hắn bị thương.
Đôi mắt U Lang Thú nhìn chằm chằm vào thân hình đang di chuyển của đối phương, thầm đánh giá: Tên mập này nhanh nhẹn thật.
Bỏ qua chiêu Phi Sa Tẩu Thạch, U Lang Thú chuyển sang dùng tứ chi cường tráng của mình.
Đôi mắt nó khóa chặt La Tống, hai chân sau mạnh mẽ đạp xuống đất, thân hình vút lên như một mũi tên, bộc phát ra tốc độ kinh người!
Bốn chi của nó dẫm lên nền cát sỏi, để lại những dấu chân sâu hoắm. Lực bật khổng lồ trong nháy mắt phóng nó vào không trung khiến Mạc Phàm thầm nghĩ, nếu được cưỡi trên lưng nó thì cảm giác sẽ thế nào nhỉ? Chắc là ngầu lắm đây!
U Lang Thú phát động sức bật kinh khủng, tốc độ tăng lên chóng mặt. Nếu kết hợp với lực tấn công và móng vuốt sắc bén của chi trước, nó có thể xé xác sinh vật trước mặt thành hai nửa chỉ trong tích tắc.
Mạc Phàm cũng muốn xem, tên mập tự cho mình là giỏi kia sẽ đối phó với cú tấn công tốc độ kinh hoàng này như thế nào.
La Tống đứng ở đằng xa, thấy con U Lang Thú chỉ đạp chân một cái đã đuổi đến gần mình, nhưng trên mặt hắn vẫn không hề có một chút hoảng loạn nào.
"Đích Ba – Hãm Lạc!"
La Tống nhanh chóng hoàn thành Tinh Quỹ Thổ hệ, hai tay nặng nề đập xuống mặt đất.
Ngay lập tức, mặt sân thí luyện bắt đầu chuyển động. Vốn dĩ là nền đất pha sỏi cứng rắn, nhưng dưới sự khống chế "Đích Ba" của La Tống, nó lại biến thành một lớp bùn cát mềm nhũn.
Lớp bùn cát này nhanh chóng chuyển động ngược chiều nhau, tạo thành một vòng xoáy hệt như xoáy nước.
Bốn chân của U Lang Thú đang lao tới bỗng nhiên hụt xuống, lún sâu vào lớp cát sỏi mềm nhũn, khiến tốc độ của nó giảm đi đáng kể.
Tốc độ bị ảnh hưởng đã đành, cả mặt đất còn không ngừng kéo nó lún sâu xuống dưới.
Năng lực khống chế của La Tống khá hoàn hảo. Hắn biến khu vực xung quanh U Lang Thú thành một cái hố sâu, sau đó tạo ra một dòng xoáy không ngừng kéo nó vào trung tâm. Sự kết hợp của hai kỹ năng này đã tạo thành một vùng cát lún khá lớn!
Cát lún không ngừng chảy xuống, kéo U Lang Thú về phía trung tâm dòng xoáy.
"Nhanh lên! Chạy nhanh hơn nữa! Cố lên!" Mạc Phàm ở phía xa âm thầm cổ vũ.
Dù sao tốc độ của cát lún cũng khá chậm. Nếu U Lang Thú đủ nhanh, nó hoàn toàn có thể thoát khỏi lực hút. Một khi tốc độ chạy lớn hơn lực hút, vùng cát lún này cũng chỉ là một khu vực làm chậm mà thôi.
"Gàooooo!"
Dường như bị chọc giận, U Lang Thú ngẩng đầu gầm lên một tiếng đầy uy vũ.
Ngay sau đó, nó dang rộng tứ chi, mạnh mẽ rút những chiếc chân đang bị lún ra khỏi cát.
Nó bắt đầu tăng tốc. Tứ chi chuyển động ngày một nhanh hơn…
Hai chân trước, hai chân sau của U Lang Thú lúc này đã mờ đi thành một vệt ảnh. Nó đang chạy đua tốc độ với vùng cát lún. Cát lún vẫn duy trì tốc độ sụt của mình, nhưng U Lang Thú trong cơn thịnh nộ lại càng lúc càng nhanh hơn…
Cuối cùng, vùng cát lún không còn là trở ngại đối với nó nữa.