Xoẹt! Xoẹt!
Bầu trời u ám chao đảo, chi chít những vuốt sét màu đen khổng lồ, tràn ngập sức mạnh hủy diệt. Chúng dễ dàng xé nát các sinh vật Minh giới thành từng mảnh, từng đàn vong linh tan biến trong ánh chớp giật.
Nhưng dù cho những vuốt sét dày đặc ấy có thể nghiền nát cả vạn sinh vật thành hư không, chúng vẫn chẳng thấm vào đâu so với số lượng khổng lồ của đại quân Minh giới. Cảm giác này chẳng khác nào dùng một cấm chú mạnh nhất đánh vào biển cả mênh mông, dù có thể khuấy động sóng lớn, tung bọt nước lên cao thì cuối cùng biển vẫn trở về hình dáng ban đầu.
Cảm giác mệt mỏi và bất lực không ngừng dâng lên, nhưng ngọn lửa ác ma trong Mạc Phàm vẫn bùng cháy dữ dội. Ngọn lửa rực cháy trên trời cao, lôi đình tùy ý lan tràn trên mặt đất, từ cứ điểm thành cho tới những bức tường đổ nát, rồi từ tường thành lan vào nội thành Du Lâm, từng đòn ma pháp hủy diệt được tung về phía đại quân Minh giới, biến cả thành phố không người thành tro bụi.
“Gàoooo!”
Sphinx phẫn nộ tột cùng. Uy nghiêm của một tử thần Ai Cập đang bị tên nhân loại này từ từ bào mòn. Giao chiến suốt thời gian dài, toàn bộ đại quân Minh giới cũng bắt đầu nghi ngờ sức mạnh của nó.
“Lôi Bạo!”
Mạc Phàm đứng giữa đống đổ nát của thành phố, gầm lên giận dữ.
Nguyên tố lôi trong vòng vài trăm cây số hội tụ lại trong một không gian chưa đầy một mét vuông, trở nên cuồng bạo đến cực điểm. Khi có quá nhiều nguyên tố tập trung trong một khu vực nhỏ, không gian bên ngoài không đủ sức nén lại nữa, nguồn sức mạnh bộc phát ra ngoài mới thực sự là hủy thiên diệt địa.
Hồ quang điện phóng lên trời, ánh chớp nổ tung bao trùm khắp nơi. Sphinx vừa mới đặt chân đến đã bị đánh bay ra ngoài cùng vô số sinh vật Minh giới.
Tan thành bột mịn, tất cả đều hóa thành bột mịn. Lôi điện kinh thiên động địa quét qua, dù là sinh vật Minh giới hay những lớp đất đá, núi non đều hóa thành tro bụi. Trong phạm vi mấy cây số, gần như không có một sinh vật Minh giới nào sống sót, tất cả chết lặng trong câm nín.
Cú lôi đình hủy diệt này như thể kích nổ cả cơ thể hắn, điên cuồng như một con quỷ thật sự.
“Hù...”
Tàn dư hồ quang điện vẫn còn lẹt xẹt trên mặt đất. Mỗi hơi thở của Mạc Phàm đều khiến lôi điện nhảy lên như mạch đập, dư uy vẫn còn đó, khiến đám sinh vật Minh giới phía sau không dám tiến lại gần.
Trên người Sphinx cũng đầy vết thương, nó lồm cồm bò dậy từ giữa đám sinh vật Minh giới đang sợ hãi. Dù nó có tức giận đến đâu, tên nhân loại kia vẫn sừng sững đứng đó, chặn đứng bước tiến của chúng.
“Các ngươi là con dân của Minh Thần ta, tại sao lại sợ hãi?”
Bỗng nhiên, một âm thanh vang vọng khắp bình nguyên, minh huy từ kim tự tháp Khufu trở nên sắc bén hơn mấy phần. Chúng hóa thành những mũi mâu chọc thủng trời đất, trong khoảnh khắc vượt qua mười mấy cây số bình nguyên phóng thẳng về phía Mạc Phàm.
Sphinx ngẩng đầu, nhìn thấy những cây trường mâu tạo thành từ hào quang Minh giới, nó lập tức lộ ra vẻ sợ hãi. Nó vội vàng cúi đầu xuống đất, thân thể cũng phủ phục, giống như một con chó bị chủ nhân răn dạy.
Mạc Phàm đứng giữa đống đổ nát, nhìn về phía xa xăm.
Kim tự tháp Khufu cách xa như vậy, mà những ngọn minh quang mâu này lại đến chỗ mình chỉ trong nháy mắt, đây là thứ sức mạnh lớn đến mức không thể tưởng tượng nổi.
Xoạt! Xoạt! Xoạt!
Minh quang mâu điên cuồng giáng xuống, mỗi một ngọn đều có thể san phẳng một thành phố.
Những ngọn minh quang mâu này rơi xuống vị trí Mạc Phàm đang đứng không sai một ly. Hắn cố hết sức chống cự, nhưng uy lực của minh huy chi mâu dù bay xa mười mấy cây số cũng không hề suy giảm, mỗi một ngọn lao xuống đều mạnh hơn một đòn toàn lực của Sphinx.
Mặt đất không bị phá nát, thành phố cũng không bị ảnh hưởng, thứ duy nhất bị ảnh hưởng chỉ có Mạc Phàm. Mỗi một quang mâu bay từ kim tự tháp Khufu đều mang đến đòn đánh chí mạng cho hắn, thân thể rã rời, yếu đi trông thấy, sinh mệnh trôi điên cuồng, linh hồn như bị hàng ngàn lỗ thủng xuyên qua.
Mạc Phàm đứng không vững, những ngọn minh huy quang mâu này ngoài việc gây ra trọng thương toàn diện, còn mang theo một luồng niệm lực mạnh mẽ khiến người ta phải thần phục.
Đầu gối hắn như bị buộc vào một ngọn núi vàng, nặng đến mức sắp quỳ rạp xuống đất.
Rầm!
Cuối cùng, sức lực cạn kiệt khiến Mạc Phàm phải nặng nề quỳ gối trái xuống đất, lớp đất đá vỡ vụn suýt chút nữa làm hắn ngã nhào.
Mạc Phàm cắn chặt răng, cho dù ngọn mâu này có mạnh đến đâu, hắn cũng quyết không để chân còn lại quỳ xuống. Mồ hôi tuôn như mưa, da thịt nứt toác, hắn càng chống cự thì minh huy chi mâu lại càng không ngừng giáng xuống.
Minh Thần…
Đây chính là sức mạnh của Minh Thần sao?
Trước đó, Mạc Phàm đã nghe thấy âm thanh này khi đứng trước kim tự tháp Khufu, giờ đây nó lại vang lên, đồng thời trút hết tất cả lên người hắn.
Chỉ là Mạc Phàm không hiểu, Minh Thần bên trong kim tự tháp rốt cuộc là thứ gì. Lẽ nào sức mạnh của nó đã đạt đến cảnh giới thần linh, ngay cả sức mạnh ác ma cũng phải thần phục trước mặt nó, càng chống cự thì áp lực càng nặng nề.
Ầm ầm ầm ầm!
Đại quân Minh giới tiến lên phía trước theo hiệu lệnh phát ra từ kim tự tháp. Không chỉ Trấn Bắc Quan bị chúng tràn ngập, mà ngay cả toàn bộ phòng tuyến dài 50 cây số cũng sụp đổ theo âm thanh kia. Tất cả sinh vật Minh giới được giải phóng, chúng từ những ngọn núi, những vùng bình địa, những con dốc khác nhau tràn vào mảnh đất Bắc Nguyên, đuổi theo hướng tỏa ra hương vị thơm ngon của người sống.
Mạc Phàm liều mạng trấn thủ Trấn Bắc Quan, cũng chỉ như chặn được một con kênh nhỏ trong dòng sông đang dâng trào cuồn cuộn. Một khi dòng sông đã ào ạt chảy qua, có chống đỡ thế nào cũng không còn ý nghĩa.
Huống chi, một bên đầu gối của Mạc Phàm đã bị ép tới mức sắp gãy lìa, toàn thân như đang gánh vác cả một kim tự tháp nặng nề vô tận. Những ngọn minh quang chi mâu tuy hư vô nhưng uy lực lại mạnh vô cùng, Mạc Phàm không thể động đậy, thân thể ngày càng kiệt quệ, sắp không chịu nổi nữa.
Hắn muốn chiến đấu, nhưng không cách nào đứng dậy được. Khi xung quanh toàn là những âm thanh gào thét của sinh vật Minh giới, Mạc Phàm biết tất cả đã kết thúc.
Làm hết khả năng của mình, ngay từ đầu hắn đã tự nhủ rằng mình có thể làm được, như vậy thì dù có xảy ra bất cứ chuyện gì cũng không cảm thấy hổ thẹn hay tiếc nuối. Nhưng, sự không cam lòng vẫn còn đang mãnh liệt cháy bỏng.
Đáng ghét! Đáng ghét!
Mạc Phàm không muốn khuất phục, nhưng không còn sức mạnh để đứng lên. Mình còn chưa kéo dài được nửa ngày, còn thiếu quá nhiều, cho dù sức mạnh có gấp đôi cũng vẫn không đủ.
Đáng ghét!
Thân thể run lên kịch liệt nhưng vẫn kiên cường chống lại. Nếu đã không thể thay đổi được gì, ít nhất cũng không thể quỳ gối, không thể khuất phục một tên bạo quân núp trong kim tự tháp.
Nhưng sự không cam lòng ấy lại hóa thành những giọt lệ nơi khóe mắt, gió thổi mạnh, lấp lánh từng tia óng ánh.
Ma văn ác ma trên người hắn không ngừng tan biến, trả lại khuôn mặt vốn có của Mạc Phàm. Đôi mắt nâu đen của hắn tuôn lệ, trống rỗng và vô hồn đến tột cùng.
Nếu như không thể thay đổi được gì, vậy mục đích tu luyện để làm gì? Ý nghĩa của một pháp sư được người đời tôn thờ và kính trọng là gì?
Trước mắt hắn là một màu đen kịt, mênh mông như vũ trụ. Tiếng nổ vang ầm ầm hóa thành tĩnh mịch, Mạc Phàm như một pho tượng không có sự sống, chìm vào vực sâu hắc ám do chính bản thân tạo dựng. Không có phương hướng, không có động lực.
Giống như ngày đầu tiên thức tỉnh, ma pháp chi đạo đã nói cho Mạc Phàm biết rằng thế giới này bị bóng tối vô tận bủa vây. Tinh trần yếu ớt tỏa ra ánh hào quang bên trong thế giới tinh thần mênh mông, chỉ là đại diện cho những người sống thấp kém trong thành thị để thu phục lòng người. Bất kể có hóa tinh trần thành tinh vân, tinh vân lại hóa thành ngân hà rực rỡ, ngân hà thành một biển sao, thì bóng tối vẫn còn đó, bóng tối bao vây, thống trị lực lượng ma pháp.
Một người vẫn mãi chỉ là một chấm nhỏ, có thể như sao băng vụt qua mạnh mẽ, nhưng chưa bao giờ có thể xua tan màn đêm ảm đạm. Bầu trời đêm đầy sao vẫn không thay đổi, vẫn là bóng tối và sự lạnh lẽo.
...
Cộp... cộp... cộp...
Một âm thanh lạ lùng vang lên trong thế giới tinh thần tĩnh lặng như nhà tù của Mạc Phàm. Tiếng gầm thét của đại quân Minh giới đã bị thế giới tinh thần của hắn ngăn lại, nhưng tiếng bước chân này lại vô cùng rõ ràng, càng lúc càng rõ ràng hơn.
Tiếng bước chân dừng lại sau lưng Mạc Phàm, tản ra một luồng khí tức lạnh lẽo. Mạc Phàm, người không tìm được chính mình trong lao tù tinh thần, bỗng trở nên tỉnh táo một chút.
Người này là ai?
Tại sao lại xuất hiện sau lưng mình? Không phải đại quân Minh giới đã trải rộng đến mức không nhìn thấy gì rồi sao? Tại sao người này có thể đi bộ nhàn nhã đến bên cạnh mình? Rõ ràng đây không phải ảo giác.
Đang lúc hắn chìm trong nghi hoặc, một bàn tay nặng nề ấn vào bả vai hắn.
Bàn tay này lạnh buốt, nhưng khi nắm chặt vai Mạc Phàm lại như tiếp thêm cho hắn sức mạnh. Đáng lẽ Mạc Phàm đã phải ngã xuống, cả người quỳ rạp trên mặt đất, nhưng không biết tại sao, sức nặng của ngọn núi kim tự tháp kia bỗng nhiên được giải trừ, nhà tù vây nhốt hắn trong thế giới tinh thần cũng vỡ tan.
Tầm mắt Mạc Phàm được khôi phục, hắn lại nhìn thấy đại quân Minh giới như thủy triều dâng lên, nhiều đến mức nuốt chửng cả đường chân trời.
Tiếng gầm thét ầm ĩ trở lại, chấn động đến mức đau cả màng nhĩ.
Nước mắt đã khô trên khóe mắt và gò má nứt nẻ, gây ra cảm giác đau rát, chỉ là trong hốc mắt vẫn còn một chút long lanh.
Mạc Phàm cảm thấy mình ở trong lao tù tinh thần đã rất lâu, nhưng thực ra lại vô cùng ngắn ngủi, ngắn đến mức giọt lệ đáng lẽ phải rơi xuống cũng chưa kịp chảy ra.
“Ít nhất thì, ta không dạy ngươi khóc trên chiến trường.”
Âm thanh sau lưng vang lên, quen thuộc mà xa lạ, uy nghiêm và lãnh khốc vô cùng.
Trong lòng Mạc Phàm run lên kịch liệt. Hắn nhớ mình đã từng nói lời cuối cùng với một người.
Đó là lúc ở Huyết Sắc Cảnh Giới, chính mình đã nói một câu xuất phát từ nội tâm với người mặc khải bào màu đen: “Cảm ơn ông đã dạy dỗ tôi nhiều thứ.”
Mãi cho đến khi rời đi, Mạc Phàm vẫn không nghe thấy đối phương trả lời.
Một khuôn mặt sắc bén góc cạnh, lạnh như băng.
Một thân hình cực kỳ kiên cường, được khải bào màu đen bao phủ toàn bộ, cao lớn như núi.
“Ít nhất thì, ta không dạy ngươi khóc trên chiến trường.”
Khoảnh khắc nghe được câu nói này, Mạc Phàm dù đã kiệt sức cũng không thể kìm nén được nữa.
Hắn liều mạng dùng hai tay lau đi, nhưng lau mãi không hết.
“Tổng... Tổng giáo quan...” Mạc Phàm nghẹn ngào thốt lên, rồi bật khóc nức nở.