Tưởng Vân Minh vô cùng hài lòng với biểu hiện của Mạc Phàm. Ban đầu, ông còn lo Mạc Phàm sẽ gặp nhiều khó khăn trong các bài kiểm tra khi khai báo Hệ Triệu Hoán là hệ thức tỉnh đầu tiên của mình.
Nhất là đối với những học sinh không có gia thế, Hệ Triệu Hoán chẳng khác nào một phế hệ. Nhà trường muốn bồi dưỡng một người như vậy thành tài thì phải tiêu tốn cực kỳ nhiều tài nguyên. Thu nhận một sinh viên như thế vào khoa Triệu Hoán quả thực có phần thiệt thòi.
Thế nhưng Mạc Phàm lại là một Trung cấp Ma Pháp Sư. Điều này hoàn toàn khác hẳn.
Một Trung cấp Ma Pháp Sư chắc chắn đã sở hữu thực lực và tư chất đủ để phát triển. Vì vậy, nếu nhà trường đầu tư thêm một chút tài nguyên cho sinh vật triệu hồi, chắc chắn con thú ấy sẽ ngày càng cường đại hơn.
“Cậu đến từ Thành Bác?”
Viện trưởng Tiêu chậm rãi đeo kính lên, nhìn chăm chú vào Mạc Phàm.
Sau khi quyết định thu nhận sinh viên này, Viện trưởng Tiêu mới để ý hồ sơ của cậu ta thuộc về Thành Bác.
Thành Bác vừa trải qua một trận đại nạn kinh hoàng, cả nước ai cũng biết. Thí sinh đến từ Thành Bác thường được quốc gia ưu ái hơn những nơi khác. Trong kỳ tuyển sinh lần này, Học phủ Minh Châu của họ cũng đã nhận một sinh viên từ Thành Bác, nhưng nếu so với mặt bằng chung cả nước thì cậu ta cũng không có gì gọi là đặc biệt ưu tú…
“Vâng.” Mạc Phàm gật đầu.
“Rất tốt. Từ phong thái của cậu, ta thấy cậu không hề có chút lo lắng hay yếu đuối nào sau tai họa.”
Viện trưởng Tiêu khẽ mỉm cười, không nói thêm gì nữa.
Mạc Phàm nhún vai, hỏi:
“Em có thể vào ở ký túc xá ngay bây giờ được không ạ?”
“Tất nhiên là được!”
Tâm Hạ đã thi đậu vào Học phủ Chiết Giang, Mạc Gia Hưng thì bận bịu công việc… Mạc Phàm giờ chỉ có một thân một mình, chẳng biết đi đâu về đâu. Đã vậy, chi bằng vào trường ở sớm một chút để bổ sung thêm kiến thức.
Hắn cũng chẳng cần chào tạm biệt cha hay đóng gói đồ đạc gì, liền đăng ký vào ở ký túc xá ngay lập tức.
Khi Mạc Phàm vừa rời đi, Chủ nhiệm Hệ Triệu Hoán Tưởng Vân Minh nhìn sang Viện trưởng Tiêu Bỉnh Sâm.
“Sinh viên này rất thú vị. Ông hãy bồi dưỡng cậu nhóc này cho tốt.” Viện trưởng Tiêu cười nói.
Tưởng Vân Minh không hiểu ý của viện trưởng, định hỏi lại cho rõ thì ông đã chắp tay sau lưng, chậm rãi rời khỏi phòng.
“Viện trưởng có tu vi cực cao, có lẽ ngài ấy nhìn ra cậu sinh viên kia vẫn còn che giấu điều gì đó.” Vị nữ giám khảo nhìn bóng lưng Viện trưởng Tiêu, lên tiếng.
“Cậu ta thì còn giấu giếm được cái gì nữa chứ. Tôi thấy như vậy đã là quá giỏi rồi. Chắc là do Viện trưởng Tiêu có tấm lòng nhân từ, nên mới quan tâm thêm đến một thí sinh kiên cường sống sót sau thảm họa mà thôi.” Vị giám khảo hói đầu nói.
——————-
Hôm nay là ngày 1 tháng 9, cũng là ngày khai giảng trên toàn quốc.
Mạc Phàm đã ở trong ký túc xá gần hai tháng, sắp mọc nấm đến nơi rồi. Đối với Học phủ Minh Châu, hắn bây giờ đã vô cùng quen thuộc.
Thực ra, Học phủ Minh Châu chia làm hai khu giảng dạy. Khu thứ nhất, Minh Châu Thanh Giáo Khu, dành cho sinh viên năm nhất và các sinh viên cũ vẫn ở cấp Sơ cấp. Khu thứ hai, Minh Châu Chủ Giáo Khu, là nơi chỉ những Ma Pháp Sư đã đặt chân vào Trung cấp mới có tư cách tiến vào.
Tất nhiên, Chủ Giáo Khu không cần phải nói nhiều, đó chính là nơi trọng yếu nhất của Học phủ Minh Châu, nơi quy tụ những Ma Pháp Sư trẻ tuổi ưu tú từ khắp cả nước, và cũng là nơi cạnh tranh khốc liệt nhất.
Thanh Giáo Khu thì có phần công bằng hơn một chút, là nơi tập trung của sinh viên mới nhập học và những sinh viên cũ chưa đột phá lên Trung cấp.
…………..
Sáng sớm, Mạc Phàm vừa lồm cồm bò dậy đánh răng rửa mặt thì thấy một nam tử khá đẹp trai đang đứng ngoài cửa phòng mình.
Hắn có mái tóc vàng dài, hơi xoăn, khuôn mặt chẳng khác nào một vị hoàng tử bước ra từ truyện cổ tích. Hắn mặc một bộ đồ thể thao màu trắng đơn giản.
Miệng vẫn còn đầy bọt kem đánh răng, Mạc Phàm cứ thế nhìn chằm chằm người bạn cùng phòng đầu tiên của mình, trong lòng thầm rủa một câu: “Mẹ kiếp! Thằng này mà đẹp trai thêm tí nữa là hơn cả mình rồi!”
“Ồ! Cứ tưởng mình là người đến sớm nhất chứ. Xin tự giới thiệu, mình là Triệu Mãn Duyên, chủ tu Quang hệ…” Triệu Mãn Duyên nở nụ cười ấm áp, tỏ vẻ rất thân thiện.
“Tôi… uên à… Mạc… àm.”
“Cậu nói gì thế, mình nghe không rõ. Thôi cậu cứ đánh răng cho xong đi, mình vào sắp xếp đồ đạc một chút… Ký túc xá này có vẻ hơi bẩn nhỉ!”
Triệu Mãn Duyên chọn chiếc giường đối diện với Mạc Phàm, ngay cạnh ban công. Từ vị trí này có thể ngắm được khung cảnh bên ngoài và cả khu ký túc xá nữ tràn đầy cảnh xuân tươi đẹp ở phía đối diện.
Sau khi rửa mặt xong, Mạc Phàm mới nói chuyện được với Triệu Mãn Duyên.
“Cậu là Hệ Triệu Hoán à? Vậy là vị học tỷ kia nói không sai rồi. Phòng của chúng ta có lẽ là ký túc xá hỗn hệ.” Triệu Mãn Duyên tỏ vẻ bất đắc dĩ.
Một phòng ký túc xá có thể ở được sáu người. Thông thường, nhà trường sẽ xếp những sinh viên cùng hệ ở chung với nhau để tiện trao đổi, giao lưu.
Thế nhưng khi phân chia, tất nhiên sẽ có vài học sinh bị lẻ ra, đâu phải lúc nào số lượng cũng chia hết cho sáu. Vì vậy mới có chuyện xuất hiện một phòng hỗn hệ.
“Mạc Phàm huynh đệ, trưa nay mình có mời vị học tỷ kia đi ăn cơm. Thế nên, mình đi trước nhé.” Triệu Mãn Duyên lắc đầu, tiêu sái rời đi.
“…”
Triệu Mãn Duyên vừa đi chưa được bao lâu thì lại có thêm hai người nữa đến.
Nhưng hai người này không hề chào hỏi “ma cũ” Mạc Phàm. Chẳng biết là do họ sợ người lạ hay do bản tính cao cao tại thượng, khinh thường người khác mà cứ thế im lặng vào phòng, chọn giường rồi sắp xếp đồ đạc.
Đến xế chiều, một nam tử cao gầy nhuộm tóc đỏ rực xuất hiện. Gã này chẳng cần che giấu mình là sinh viên Hỏa hệ, vừa bước vào đã quét mắt nhìn khắp phòng như một vị lãnh đạo.
“Cái giường này của ai?” Gã tóc đỏ chỉ tay.
“Của tôi.” Mạc Phàm từ ban công bước vào.
“Cậu hệ gì?” Gã tóc đỏ hỏi tiếp.
“Hệ Triệu Hoán.”
“À… Ồ…”
Gã sinh viên tóc đỏ ngớ người ra, hiển nhiên không ngờ Mạc Phàm lại sở hữu một hệ hiếm có như vậy.
Hai người đang im lặng sắp xếp đồ đạc kia cũng ngẩng đầu lên, kinh ngạc nhìn về phía Mạc Phàm.
“Thằng ở giường này đâu rồi? Nó hệ gì?” Gã tóc đỏ chỉ vào chiếc giường mà Triệu Mãn Duyên đã đặt đồ lên.
“Quang hệ.” Mạc Phàm đáp.
Gã sinh viên tóc đỏ gật đầu, bước tới chiếc giường Triệu Mãn Duyên đã chọn, ném cái ba lô to đùng của mình xuống rồi hất văng tất cả đồ đạc của Triệu Mãn Duyên ra ngoài, nói:
“Chỗ này là của Hỏa hệ ta. Tự giới thiệu một chút, ta là Lục Quân Tranh.”
Mạc Phàm nhìn đống đồ bị ném lăn lóc bên cạnh, sững sờ một lúc lâu.
Thằng Lục Quân Tranh này đúng là ngang ngược, cứ thế chiếm luôn giường của người khác.
Sau bữa cơm tối, Mạc Phàm nhận được một tin nhắn thông báo sinh viên trong lớp tập trung tại phòng XXXX, giống như một buổi họp mặt chào đón tân sinh viên.
Mạc Phàm vừa đi đến phòng học được chỉ định, vừa tưởng tượng cảnh những cô em xinh tươi, nóng bỏng trong những chiếc váy ngắn bước vào lớp. Thế nhưng khi hắn đến nơi, phòng học không có một bóng người!
“Mình đến sớm quá à?”
Mạc Phàm chọn một chiếc ghế ngồi xuống, nhàm chán chờ đợi trong căn phòng trống không.
Thời gian “tích tắc, tích tắc” trôi qua. Cuối cùng cũng đến giờ vào lớp, nhưng trong phòng vẫn chỉ có một mình Mạc Phàm. Điều này khiến hắn có chút đứng ngồi không yên. Chẳng lẽ vào nhầm phòng?
Vừa định đứng dậy, Mạc Phàm thấy chủ nhiệm Hệ Triệu Hoán Tưởng Vân Minh bước vào.
Tưởng Vân Minh định nói chuyện với Mạc Phàm thì đột nhiên ngoài hành lang có tiếng bước chân chạy “rầm rầm”. Sáu nam sinh vội vội vàng vàng chạy vào lớp.
Sáu người này đi cùng nhau, rất dễ đoán là họ ở chung một phòng ký túc xá.
“Vừa khéo! Mọi người đều đến đông đủ cả rồi.” Tưởng Vân Minh lướt nhìn căn phòng có tổng cộng bảy người, thản nhiên nói.
“Choang!!”
Cằm Mạc Phàm thiếu chút nữa là rớt xuống đất.
Cái quái gì vậy??? Mọi người đã đến đông đủ????
Toàn bộ sinh viên Hệ Triệu Hoán mà chỉ có bảy người ư?
Thế này thì đóng phim “Bảy anh em Hồ Lô” là vừa đủ luôn rồi còn gì