Virtus's Reader
Toàn Chức Pháp Sư

Chương 1490: CHƯƠNG 1425: MINH GIỚI CHỈ CÓ MỘT VƯƠNG

Vòng xoáy không ngừng mở rộng, cùng những vết nứt chi chít khiến cho vị diện khó có thể khép lại vết thương. Hai vị đế vương đã biến mất trong vòng xoáy một khoảng thời gian, không biết đã mang ngọn lửa chiến tranh đến nơi nào. Dưới mặt đất, Hồng Ma Khô Lâu đã thay Khải Bào Đế Vương nắm quyền chỉ huy toàn bộ đế quốc vong linh.

Sơn Phong Chi Thi cầm đầu Mã Não Thi Quân, Hài Sát Cốt Long và Quỷ Vụ dẫn dắt tứ đại quân đoàn vong linh ồ ạt ép tới. Chúng miễn cưỡng đẩy lùi đại quân Minh Giới vào khu vực rách nát trên bình nguyên. Vùng đất này ngập tràn tử khí, tử khí nồng nặc che kín cả bầu trời. Đại quân vong linh càng đánh càng hăng, trong khi đại quân Minh Giới do Sphinx, Quân đoàn Medusa Bọ Cạp và Tà Lân Pharaoh dẫn đầu đã rơi vào thế yếu.

Sphinx đã chiến đấu một thời gian rất dài với Mạc Phàm, Quân đoàn Medusa Bọ Cạp cũng bị Mạc Phàm làm trọng thương. Sau khi Sơn Phong Chi Thi, Hài Sát Cốt Long và Quỷ Vụ dẫn dắt vong linh Cố Đô chiếm được ưu thế tuyệt đối, hiệu quả chiến đấu tổng thể của Thi Hải, Khô Lâu và Quỷ Vân đã hoàn toàn áp đảo những sinh vật phụ trợ của kim tự tháp Khufu.

Phạm vi của Minh Huy từ kim tự tháp Khufu ngày càng thu nhỏ, dần dần bị bao vây hoàn toàn trong vòng 30 km trên bình nguyên. Hài cốt lấp kín những vết nứt, vực sâu, khe núi, hầu như toàn là sinh vật Minh Giới.

Vụt!

Lúc này, Sơn Phong Chi Thi đã đạt tới đỉnh cao chiến đấu. Nó giơ cao Sphinx bằng cả hai tay, dồn toàn bộ sức mạnh Thi Vương rồi ném mạnh về phía kim tự tháp.

Sphinx không tài nào dừng lại được, bay vút đi một quãng cực xa, chỉ dừng lại sau khi va thẳng vào chân kim tự tháp. Vết thương trên người làm sức chiến đấu của Sphinx giảm đi rất nhiều, khiến việc đối kháng với Sơn Phong Chi Thi ngày càng vất vả.

Sphinx loạng choạng đứng dậy, gầm lên một tiếng đầy căm phẫn. Nếu không phải vì trận chiến với tên ác ma kia đã tiêu hao quá nhiều thể lực, sao nó có thể thua nhanh đến vậy được!

Thủ lĩnh Minh Giới bị đánh cho xiêu vẹo, điều duy nhất chống đỡ cho đại quân Minh Giới khổng lồ tiếp tục chiến đấu chính là Minh Thần của chúng.

Minh Thần còn ở đây, chúng không thể trái lệnh lui bước, bởi Minh Thần mới là tín ngưỡng tối cao.

Ban đầu, nơi này được cho là lãnh địa mới của chúng, một sa mạc tuyệt đẹp được tạo nên từ tro tàn, nhưng chẳng biết tại sao lại biến thành thế này. Kể cả Sphinx, Quân đoàn Medusa Bọ Cạp và Tà Lân Pharaoh cũng không thể ngờ rằng, đến phương Đông xa xôi này không những không được toại nguyện chinh phục và san bằng, mà còn phải nếm trải mùi vị thất bại.

Gàoooo!

Hắc Long Khí cuồn cuộn trong vòng xoáy đen kịt trở nên khổng lồ, không biết do năng lượng hệ gì tạo thành, khí tức hóa thành hàng trăm con rồng trời. Chúng như những bầy tôi trung thành vây quanh Khải Bào Đế Vương, rồi lập tức hóa thành mãnh thú điên cuồng lao về phía Pharaoh.

Uy lực của sóng Hắc Long Khí chấn động vô cùng. Một luồng Hắc Long Khí đi lạc xuống bình nguyên đã san bằng cả một đội quân Minh Võ Sĩ trong khoảnh khắc, không gì có thể chống đỡ nổi. Sau khi quét sạch đám Minh Võ Sĩ, nó còn tàn phá một lúc lâu rồi mới từ từ tiêu tan, để lại đám sinh vật Minh Giới đứng sững như tượng đá, mất hết dũng khí chiến đấu.

Mà bên trong chiến trường vòng xoáy, có hơn một trăm luồng Hắc Long Khí đang truy đuổi Pharaoh. Pharaoh không ngừng né tránh, đồng thời dùng quyền trượng sa mạc để hóa giải những luồng Hắc Long Khí đáng sợ và tàn bạo này.

Hắc Long Khí cũng khiến Khải Bào Đế Vương tiêu hao năng lượng cực lớn, sau khi phóng thích đòn tấn công này, hắn phải điều tiết lại nhịp thở của mình. Pharaoh vất vả lắm mới hóa giải hết tất cả sóng long khí, chờ đợi một cơ hội phản công.

Nhưng Pharaoh không thể phản kích.

Hắn liếc nhìn chiến trường đã bị dồn ép lại chỉ còn cách kim tự tháp khoảng 20 đến 30 km.

Đại quân Minh Giới của hắn đang trên đà tan rã, cây quyền trượng cũng đã xuất hiện vết nứt vì chống đỡ sóng long khí. Quan trọng nhất là, Pharaoh không thể xác định được đối phương đang giả vờ yếu thế để dụ mình, hay đây thực sự là cơ hội ngàn vàng để phản công.

Khufu có thể thấy trong ánh mắt của Khải Bào Đế Vương gốc gác tinh hoa nhật nguyệt mấy ngàn năm, còn thấy được cả sự uyên thâm của ma pháp cao cường. Hắn không tin Khải Bào Đế Vương chỉ vì một đòn vừa rồi mà suy yếu.

Nhưng thế cục trước mắt không mấy khả quan. Nếu hắn, với tư cách là Minh Thần, không đánh bại được Tử Linh Đại Đế của Trung Quốc cổ đại, đại quân Minh Giới chắc chắn sẽ tan rã.

Chết tiệt! Tên nhân loại ngu xuẩn đó dám nói vùng đất Trung Quốc này cực kỳ trống rỗng, đại quân Minh Giới có thể tiến quân thần tốc mà không gặp chút trở ngại nào. Hắn xúi giục ta cướp đoạt nền văn minh ma pháp cổ xưa của quốc gia này, kết quả là đại quân của ta tổn thất vô số, khiến lòng ta đau như cắt!

Chỉ còn 20 km nữa thôi là lăng mộ kim tự tháp của Pharaoh sẽ bị đe dọa.

Một sinh vật có thể bất tử với trời đất, điều quan trọng nằm ở lăng mộ. Pharaoh tin rằng Khải Bào Đế Vương cũng có một cung điện tử linh không gì sánh kịp. Nếu cướp được cung điện đó, Khufu sẽ là thần của Minh Giới, thống trị toàn bộ Minh Giới... thậm chí có thể so cao thấp cùng Hắc Ám Vương.

“Minh giới chỉ có một vương!” Pharaoh lạnh lùng nói với Khải Bào Đế Vương.

Cổ Lão Vương biết Khufu đang nói đến toàn bộ Minh Giới, bao gồm cả đế quốc vong linh của mình.

Thế giới của vong linh có thể xưng là Minh Giới. Pharaoh thống trị Minh Giới Ai Cập, còn mình là Minh Giới Trung Quốc. Các quốc gia khác cũng có Minh Giới, nhưng không đáng nhắc tới. Ít ra thì một trong hai người bọn họ ra tay cũng có thể dễ dàng thống nhất Minh Giới của tất cả các quốc gia.

Đối với xâm lược, đối với thống nhất, Cổ Lão Vương đã không còn hứng thú từ lâu rồi. Một lần tỉnh lại từ trong lăng mộ cũng đã qua mấy ngàn năm, tham vọng thống trị tất cả cũng đã nguội lạnh theo thân xác này rồi.

Thế giới người sống đã không còn thuộc về mình, vì lẽ đó dù có thể lấy lại vương đô, hắn vẫn lựa chọn xoay người rời đi, lựa chọn sự cô độc dưới lòng đất.

Tuy nhiên, sinh linh sinh ra trên chiến trường, cho dù thân thể đã chết, linh hồn vẫn bất tử. Khi tiếng chém giết, tiếng gào thét vang lên, tư thế oai hùng của một chiến binh vẫn sẽ trỗi dậy.

Nếu đã không còn nhiệt huyết tranh đoạt với người sống, vậy thì Minh Giới hẳn nên có một vị vương chân chính, để quản lý những nhân loại không ngừng chết đi nhưng không cam lòng, vẫn muốn tự do ở nhân gian.

“Ta biết không ít kẻ còn sống, cần phải khiến từng người một thần phục.” Khufu nói tiếp.

Minh Giới cần phải thống nhất, nếu không sẽ không bao giờ có thể cạnh tranh ngang hàng với Hắc Ám Vương, càng khó so cao thấp với Hải Dương Thần Đế còn sống sót.

Khải Bào Đế Vương không trả lời.

Khufu cần nhiều người sùng bái hơn, cần quyền thống trị cao hơn, những thứ này Khải Bào Đế Vương đã từng nắm giữ trong quá khứ. Khi còn sống, hắn là đế vương, một đế vương mà cả thế giới không ai sánh bằng. Trình độ ma pháp mạnh đến mức cô độc, cũng là người khai sáng ra vong linh, tạo ra phòng ngự Thổ hệ mạnh nhất, đồ đằng mạnh nhất cũng đang ngủ say trong quốc gia của hắn... còn cần chinh phục cái gì nữa?

Không có, toàn bộ thế giới không có gì đủ sức hấp dẫn hắn nữa.

Nhưng trong lời nói của Khufu có một câu không sai, Minh Giới chỉ có một vương, Minh Thần cũng chỉ có một.

Không chém giết với người sống, nhưng thế giới tử linh hẳn là cần phải thống nhất.

“Vậy bây giờ, ngươi chọn phản công, hay là cút?” Khải Bào Đế Vương trả lời.

Khufu hiện ra vẻ mặt khó coi. Bảo Thi Thuật của Ai Cập là cấp cao nhất thế gian này, nhìn hắn lúc này cũng không khác gì lúc còn sống.

Năng lực này khiến Khải Bào Đế Vương có chút động tâm.

Khải Bào Đế Vương không thích khuôn mặt của người chết, hắn cần một khuôn mặt tràn đầy sức sống như khi còn sống, giống như Khufu vậy. Đây mới là thứ mà hắn cảm thấy hứng thú.

Khufu lựa chọn phản công, đánh bại Khải Bào Đế Vương, sau đó dẫn đại quân Minh Giới quét sạch vong linh Cố Đô, xoay chuyển cục diện. Nhưng làm vậy cũng chẳng còn ý nghĩa gì, vì hắn sẽ khó mà thấy được cảnh tượng mình mong muốn.

“Ta rất vui mừng, vì có một lão quái vật giống như ta tồn tại. Phương Đông thần bí, quả nhiên chuyến này ta đến không uổng công.” Khufu nói.

“Vậy là ngươi chọn cút khỏi đây?” Lời lẽ của Khải Bào Đế Vương lạnh lùng, khiến Khufu chỉ muốn vung cây quyền trượng nát bét kia lên mà liều mạng.

“Từ xưa đến nay, chiến tranh không thể vội vã. Mảnh đất màu mỡ này, mảnh đất tràn ngập anh linh này, rồi sẽ thuộc về Khufu ta.” Khufu nói.

Khải Bào Đế Vương đứng đó, nở một nụ cười châm chọc.

Còn tưởng Khufu là kiểu anh hùng dũng cảm, thao thao bất tuyệt một hồi chỉ để phân thắng bại, hóa ra là muốn rút lui.

Khufu triệu hồi kim chu cổ xưa, lựa chọn quay về kim tự tháp.

Trong lúc quay về, hắn ngoái lại nhìn Khải Bào Đế Vương.

Thực tế, Khufu muốn biết phán đoán của mình có chính xác không, muốn biết Khải Bào Đế Vương có thật sự rơi vào trạng thái suy yếu hay không. Nếu như hắn lựa chọn phản công, liệu có nắm chắc phần thắng trong tay không.

Nhưng Khufu chỉ thấy Khải Bào Đế Vương bắt đầu điều hòa lại hơi thở ngay khi hắn vừa rời đi.

Điều này khiến Khufu kinh hãi trong lòng.

Lão cáo già này quả nhiên đang dụ mình, may mà ta không mắc bẫy!

Rút lui là lựa chọn sáng suốt.

Kim chu trở lại đỉnh kim tự tháp, Minh Huy cũng ảm đạm đi do Khufu đã tránh chiến. Hắn sẽ không thừa nhận mình tự nguyện lùi bước, mà nói những lời mê hoặc với đám con dân rằng mình sẽ còn trở lại.

Đại quân Minh Giới bắt đầu rút lui. Đến như thủy triều nhờ Minh Huy, giờ rút đi cũng như thủy triều. Kim tự tháp cũng dần mờ nhạt theo sự biến mất của các tọa độ ánh sáng.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!