Tại sân bay Hồng Kiều, Mạc Phàm đeo một cặp kính râm nhỏ. Dù gì thì hắn cũng là “soái ca quốc dân”, đẳng cấp đủ để dìm hàng khối thần tượng, nếu bị đám fangirl nhận ra thì phiền phức to.
“Thưa ngài, chúng tôi đã xác nhận, ngài không phải đối tượng truy nã mà chúng tôi tìm. Ngài có thể đi được rồi.” Viên cảnh vệ chào theo nghi thức rồi trả lại hộ chiếu cho Mạc Phàm.
Mạc Phàm sa sầm mặt mày, bắt đầu hoài nghi nhân sinh. Tại sao mình làm bao nhiêu chuyện kinh thiên động địa mà chẳng có mấy ai mắt tinh nhận ra mình cơ chứ?
Hôm nay đúng là xui tận mạng. Buổi sáng muốn nán lại bên Tâm Hạ thêm chút nữa thì bị bà mẹ vợ tương lai Tata đuổi cổ. Chuyến bay bị trễ đã đành, vừa đặt chân xuống máy bay lại bị tóm vào phòng thẩm vấn vì bị nhầm thành tội phạm truy nã.
“Khinh! Đã thấy tên tội phạm truy nã nào đẹp trai ngời ngời thế này chưa?”
Mạc Phàm cũng lười đôi co với mấy viên cảnh vệ.
“À mà này, chẳng phải trước giờ máy bay đều hạ cánh ở Phố Đông sao? Sao hôm nay lại đáp xuống Hồng Kiều, làm tắc nghẽn cả đường bay thế này?” Mạc Phàm vừa đi ra ngoài vừa thuận miệng hỏi một câu.
“Cậu nói sân bay Phố Đông à?” Viên cảnh vệ kia đáp.
“Đúng rồi.” Mạc Phàm nói.
“Cậu không về nước bao lâu rồi?” Viên cảnh vệ nhìn Mạc Phàm như thể nhìn người ngoài hành tinh.
“Chưa đến nửa năm, chẳng lẽ sân bay Phố Đông bị dỡ bỏ rồi à?” Mạc Phàm hỏi.
“Chỗ đó giờ thành Phố Đông Hải rồi, hơn nữa đến cả loại máy bay xịn nhất cũng chẳng dám hạ cánh xuống sân bay Phố Đông nữa đâu.” Viên cảnh vệ nói.
“Ý anh là sao?” Mạc Phàm không hiểu, hỏi lại.
“Hóa ra cậu không biết à, vùng duyên hải sắp thành tuyến đầu rồi, mấy thành phố này… cũng chẳng biết lúc nào bị nước biển nhấn chìm nữa.” Viên cảnh vệ nói.
“Có phóng đại quá không đấy? Nói thật với anh nhé, tôi quen thuộc chỗ đó lắm, đừng có hù tôi.”
Viên cảnh vệ thấy Mạc Phàm không tin thì cũng không tranh cãi, chỉ cười rồi nói: “Cậu không tin thì cứ đến đó mà xem.”
Mạc Phàm mang theo tâm trạng đầy nghi hoặc đi xuống bãi đỗ xe dưới hầm, thấy Triệu Mãn Duyên đã đứng chờ tự lúc nào, miệng còn ngậm điếu thuốc. Mái tóc nhuộm vàng chóe, tai bấm khuyên đinh, khoác lên mình bộ đồ bảnh bao, đứng dựa vào con xe đắt tiền, đúng là có sức hút với các cô gái thật.
“Ăn mặc dân chơi thế này không sợ người nhà họ Triệu nhận ra à?” Mạc Phàm mắng.
“Thế nên mới phải quẩy lên một chút chứ. Lên xe, để cậu trải nghiệm con xe mới của tớ. Nhấn ga gầm rú lướt qua thành phố nào!” Triệu Mãn Duyên mở cửa xe, nói với Mạc Phàm.
“Lái thế nào cũng được, đến Phố Đông đi.” Mạc Phàm nói.
“Phố Đông?” Triệu Mãn Duyên ngớ người.
“Sao thế, không đi được à?” Mạc Phàm hỏi.
“Muốn đến Phố Đông thì chỉ có đi thuyền thôi.” Triệu Mãn Duyên đáp.
“Ý gì đây?”
“Ý gì là ý gì, chẳng lẽ nửa năm qua cậu sống tách biệt với thế giới à? Tớ không tin loại người như cậu lại không lên mạng, không xem tin tức, không hóng hớt chuyện thiên hạ đâu đấy.” Triệu Mãn Duyên nói.
“Thật sự thì nửa năm qua ngoài tu luyện ra tớ chẳng làm gì khác. Đền Parthenon đến wifi còn chả có, sóng điện thoại cũng tậm tịt, sống khác gì thời nguyên thủy đâu.” Mạc Phàm nói.
“Thế thì có nói ngắn gọn cũng không hết chuyện được. Cậu đã muốn đến đó thì tớ chở cậu đi, hy vọng cậu đừng có sốc tận óc là được.” Triệu Mãn Duyên hạ kính chắn gió xuống, đạp chân ga, chiếc xe phóng vọt ra khỏi bãi đậu xe dưới hầm, bỏ lại sau lưng những tiếng còi xe đầy phẫn nộ.
Triệu Mãn Duyên lái xe lên vành đai ngoài cao tốc, phóng như bay một mạch, tốc độ nhanh đến kinh người.
Lâu rồi không về Ma Đô, luồng khí tức phồn hoa đô hội ập đến khiến một kẻ sống lâu trên núi như Mạc Phàm cảm thấy sảng khoái lạ thường. Con người đúng là không thể sống mãi trong hệ sinh thái nguyên thủy được. Cây xanh, không khí trong lành, chim hót hoa thơm cũng chẳng thể nào sánh bằng khói bụi của Ma Đô, đúng là sảng khoái tinh thần!
“Đây là hướng đi Phố Đông sao?” Mạc Phàm cảm thấy có gì đó không đúng, thuận miệng hỏi.
“Đến Bảo Sơn, chỗ đó an toàn hơn.” Triệu Mãn Duyên nói.
“An toàn?” Trong đầu Mạc Phàm giờ đây toàn là dấu chấm hỏi.
...
Đến thị trấn Bảo Sơn, đứng trên đường cao tốc trên cao, Mạc Phàm đã có thể trông thấy mặt biển ở phía xa, điều này mang lại cho hắn một cảm giác kỳ lạ không nói thành lời.
“Luôn cảm thấy có chỗ nào đó không đúng lắm.” Mạc Phàm nói.
“Là biển đúng không?” Triệu Mãn Duyên hỏi.
“Đúng, nếu là trước đây thì chắc chắn không thể nhìn thấy biển được. Sao bây giờ biển lại gần thành phố thế này?” Mạc Phàm nói ra cảm giác kỳ lạ của mình.
“Là do mực nước biển dâng lên đấy.” Triệu Mãn Duyên nói xong liền đánh lái vượt qua một chiếc xe khác đang chạy tốc độ cao, rồi giơ ngón giữa về phía sau. Xe mui trần nên gã tài xế phía sau chắc chắn thấy rõ mồn một.
“Sao mực nước biển lại dâng lên? Mà nước biển dâng thì có chuyện gì xảy ra?” Mạc Phàm hỏi.
“Cậu có tí kiến thức phổ thông nào không vậy? Mực nước biển dâng là chuyện tày trời đấy. Tăng 1 mét thôi là khối hòn đảo bị nhấn chìm rồi. Tăng 10 mét thì cậu có biết diện tích sinh sống của con người giảm đi bao nhiêu không? Chưa kể trước đây hải yêu thỉnh thoảng mới bị mắc cạn, giờ thì chúng nó có thể tự do qua lại rồi đấy!” Triệu Mãn Duyên nói.
“Ờ ha, cậu nói cũng có lý. Vậy lần này tăng bao nhiêu mét?” Mạc Phàm hỏi, dường như vẫn chưa ý thức được mức độ nghiêm trọng của vấn đề.
“Cậu biết tại sao tớ không lái xe đến khu Phố Đông mới không?” Triệu Mãn Duyên hỏi.
“Không biết, chỗ đó mưa to lắm à, vì mưa to nên mới cần đi thuyền… Vãi chưởng, đừng nói với tớ là khu Phố Đông mới bị ngập nhé?” Mạc Phàm bừng tỉnh, liên kết với lời của viên cảnh vệ lúc nãy.
“Đến nơi rồi cậu tự xem.” Triệu Mãn Duyên lái xe vào thị trấn Bảo Sơn.
Thị trấn Bảo Sơn đã được xây dựng thành một con đê khổng lồ cao khoảng 20 mét. Lúc đầu Mạc Phàm còn tưởng đó là những tòa nhà cao tầng san sát nhau. Đến gần mới nhận ra đó là một con đê thành thị, ngăn cách thành phố với đại dương. Rất nhiều quân pháp sư đang đi tuần tra, vẻ mặt nghiêm nghị, phòng bị nghiêm ngặt, có thể thấy họ luôn duy trì trạng thái sẵn sàng đối đầu với kẻ địch.
Con đê Bảo Sơn chạy dọc theo đường ven biển bên ngoài, nối liền với khu Dương Phố, dường như còn kéo dài đến tận khu Hồng Khấu và khu trung tâm An Tĩnh. Sông Hoàng Phố từng chảy qua Ma Đô, chẳng biết từ bao giờ đã biến thành biển Hoàng Phố, hòa làm một với Đông Hải.