Virtus's Reader
Toàn Chức Pháp Sư

Chương 1497: CHƯƠNG 1432: CHƯA TỪNG THẤY AI CHÉM GIÓ NHƯ VẬY

"Trong lòng đang bực bội, đập cho ai đó một trận là sướng nhất." Mạc Phàm lẩm bẩm rồi đứng dậy.

Triệu Mãn Duyên cười, tao nhã châm một điếu thuốc mới, ánh mắt liếc về cô gái ngây thơ xinh đẹp phía sau. Hắn lấy làm lạ, tại sao một cô gái trong sáng thoát tục như vậy lại đi chung với cái đám hạ đẳng này.

Ầm ầm ầm!

Mạc Phàm cũng chẳng thèm dùng đến ma pháp, cứ tay không mà đánh. Đầu tiên là một đấm vào mặt gã trai quấn khăn, tiếp đó là một đạp vào gã thanh niên uốn tóc, rồi lại thêm một cái tát vào mắt cậu nhóc kia.

Chỉ một loáng, tất cả đã bị xử lý gọn gàng, Mạc Phàm cũng cảm thấy trong lòng nhẹ nhõm đi quá nửa.

Nói đi cũng phải nói lại, nếu không có đám người này, có lẽ Mạc Phàm còn phải sầu não vì chuyện lo cho dân cho nước một thời gian dài. Bọn họ lao đến gây sự đúng lúc khiến Mạc Phàm quẳng luôn chuyện nước biển dâng ra sau đầu. Phải cảm ơn bọn họ đã cho hắn hiểu ra rằng, dù thế giới có thay đổi thế nào, thì vẫn còn đó vô số thằng ngu chờ mình đến đạp, bao nhiêu cặn bã chờ mình dọn dẹp, và biết bao cô gái chờ mình chinh phục... thế giới này thật tươi đẹp biết bao.

"Mày dám đánh lão tử à, mày có biết tao là ai không? Tin tao gọi người đến ném cái xe của chúng mày xuống biển không?" Gã trai quấn khăn gào thét, rõ ràng là không phục, còn định gọi người tới xử lý Mạc Phàm và Triệu Mãn Duyên.

Mạc Phàm bước đến gần bờ biển, tùy ý tung một quyền về phía mặt nước.

Hỏa quyền lớn dần trong lúc bay đi, ngọn lửa ngày càng bùng cháy dữ dội. Khi chạm vào mặt biển, nó làm nước biển bốc hơi tạo thành một khoảng trống, ngọn lửa hừng hực thiêu đốt một vùng biển rộng mấy trăm mét, đỏ rực cả một góc trời.

Đám dân chơi đua xe đều chết lặng. Uy lực một quyền này của Mạc Phàm có lẽ đủ sức phá nát cả một chiếc xe tăng, chứ đừng nói đến mấy pháp sư quèn như bọn họ.

"Cái kia... pháp sư đại ca, hiểu lầm, hiểu lầm lớn rồi. Là do tiểu đệ có mắt không tròng, mọi người ở khu Bảo Sơn đều gọi tiểu đệ là Hải Sản, vì tiểu đệ có mở một con phố hải sản. Hôm nay tiểu đệ xin mời hai vị những loại hải sản quý nhất, xem như là tạ lỗi." Thái độ của gã trai quấn khăn thay đổi 180 độ.

"Cũng được, từ lúc xuống máy bay đến giờ chưa có gì vào bụng." Mạc Phàm gật đầu, không từ chối.

"Tiểu đệ thật vinh dự khi mời được một pháp sư uy mãnh như huynh đệ đây dùng bữa, quả là vinh hạnh lớn lao." Gã trai quấn khăn cười toe toét dù mặt mũi đã sưng vù.

...

Triệu Mãn Duyên và Mạc Phàm đều là những người phóng khoáng, gã trai quấn khăn đã ngỏ lời mời thì họ cũng không từ chối. Nếu đám này biết điều một chút, dẫn họ đi ăn những món ngon nhất thì cũng hay, đang lo không tìm được đặc sản địa phương để giải sầu đây.

Thực ra cũng chẳng có gì phải sầu não, ngoài việc chấp nhận sự thật. Còn vận mệnh của nhân loại sau này sẽ ra sao... đó là chuyện của các lãnh đạo quốc gia và các pháp sư Cấm Chú phải suy nghĩ.

Sau vài chén rượu, gã trai quấn khăn tên Lục Khải đã làm quen với Triệu Mãn Duyên và Mạc Phàm. Lục Khải là loại người điển hình cho kiểu chó cậy gần nhà, gà cậy gần chuồng, chỉ biết bắt nạt kẻ yếu. Thấy bữa cơm Lục Khải mời cũng không tệ, Mạc Phàm quyết định không tính toán nữa.

Ăn uống no say, Mạc Phàm nhận được tin nhắn của thư ký nghị trưởng, đoán chừng Đại nghị trưởng đã biết tin mình về nước.

Mình đã hứa với Đại nghị trưởng Thiệu Trịnh sẽ đi tìm đồ đằng, dùng sức mạnh của đồ đằng để đề phòng nguy cơ từ đường ven biển. Ai ngờ đâu còn chưa tìm được đồ đằng thì nguy cơ đã ập đến sớm như vậy, khiến Đại nghị trưởng Thiệu Trịnh cũng ứng phó không kịp.

Cũng may là có một vị lãnh đạo đáng tin cậy như Đại nghị trưởng Thiệu Trịnh, nếu không thì mọi chuyện đã rối tung, không biết sẽ dẫn đến khung cảnh đáng sợ nào.

"Không uống, không uống nữa, Đại nghị trưởng Thiệu Trịnh gọi tôi, tôi phải qua đó một chuyến." Mạc Phàm từ chối lời mời đọ tửu lượng của Lục Khải và những người khác.

Đúng như dự đoán, Triệu Mãn Duyên đang tán gẫu vui vẻ với mấy cô gái, thấy Mạc Phàm phải đi, đành bất đắc dĩ đứng dậy lái xe.

"Cậu say rồi, đi bằng tọa kỵ của tớ đi."

"Đại nghị trưởng ở đâu?"

"Ở học viện Minh Châu."

Hai người cưỡi lên Phi Xuyên Ngai Lang rồi rời đi. Những người khác không thấy Mạc Phàm triệu hồi thứ gì, chỉ kinh ngạc nhìn Triệu Mãn Duyên bỏ lại chiếc xe sang bên đường.

Cô gái ngây thơ sững sờ, trên tay vẫn còn cầm chìa khóa xe. Triệu Mãn Duyên đã nhờ cô lái xe về giúp, nhưng còn chưa kịp đồng ý thì anh đã đi mất. Cô gái lúc này cũng không biết phải làm sao, càng thêm bối rối khi nhìn chiếc xe sang trọng.

"Anh Khải, hôm nay em thật được mở mang tầm mắt." Cậu nhóc ban nãy nói.

"Mở mang cái gì, chưa thấy ai chém gió như thế bao giờ. Nào là đại chiến với Thiên Thủ Yêu Đằng, bắt sống Hồng Y Đại Giáo Chủ, muốn đi thì cứ đi lại còn bảo Đại nghị trưởng triệu tập... Chúng ta không phải pháp sư nhưng cũng không phải thằng ngốc."

...

...

Trở lại học viện Minh Châu, Mạc Phàm phát hiện ra địa điểm gặp mặt mà Đại nghị trưởng Thiệu Trịnh chọn lại chính là nhà mình.

Mở cửa, cởi giày, Mạc Phàm thấy Mục Nô Kiều đang ngồi thẳng lưng trên ghế sofa. Dù ngày thường Mục Nô Kiều luôn toát ra khí chất đoan trang, cử chỉ tao nhã, nhưng lúc này trông cô có vẻ căng thẳng quá mức.

Thực ra Mục Nô Kiều đang lười, định gọi đồ ăn bên ngoài. Ai ngờ chính Đại nghị trưởng Thiệu Trịnh lại xách đồ ăn mà cô gọi tới, nói rằng tình cờ gặp người giao hàng ở dưới lầu nên tiện tay mang lên luôn.

Chuyện này làm đầu óc Mục Nô Kiều trống rỗng một lúc lâu, không biết phải làm thế nào, chỉ vội vàng mời Đại nghị trưởng Thiệu Trịnh vào nhà, pha một ấm trà theo đúng lễ nghi tiếp đón một vị lãnh đạo.

Mạc Phàm đi tới, thấy Đại nghị trưởng Thiệu Trịnh không mang theo thư ký, dường như chỉ đến đây một mình.

"Tôi cũng tốt nghiệp từ nơi này." Thiệu Trịnh biết được thắc mắc trong lòng Mạc Phàm, mỉm cười nói.

"Vậy là học trưởng rồi." Mạc Phàm đi vào, ngồi đối diện Đại nghị trưởng Thiệu Trịnh. Sau khi uống rượu xong thấy hơi khát, hắn cầm luôn ấm trà mà Mục Nô Kiều vừa pha, tu một hơi ừng ực.

Mục Nô Kiều lườm Mạc Phàm một cái, nhưng không nói gì.

"Cậu đã thấy rồi chứ?" Thiệu Trịnh hỏi.

"Ừm, vừa mới thấy, rất chân thực." Mạc Phàm nói.

"Ta vẫn đã mắc sai lầm..." Thiệu Trịnh thở dài.

"Ngài đã làm rất đáng gờm rồi, dù đã phòng ngừa nhiều lần. Tôi nghĩ bên Hiệp hội Ma pháp Châu Á sẽ không còn ai dám chất vấn ngài nữa đâu, kẻ thù Tô Lộc của ngài cũng bị giáng một đòn nghiêm trọng." Mạc Phàm nói.

Có lẽ nếu không có sự phòng bị của Đại nghị trưởng Thiệu Trịnh, sẽ không có những kẻ gây rối, cũng không có ai có thể ngồi thoải mái ở nhà gọi đồ ăn giao tới. Mọi người đều chìm trong nguy cơ, không có bất kỳ sự phân biệt nào, tất cả chỉ là những sinh linh đang cầu xin được sống sót.

"Không có Tô Lộc ngáng đường thì có thể tránh được nhiều chuyện, cái tên Tô Lộc này..." Nhắc tới Tô Lộc, Thiệu Trịnh lại phẫn nộ không thôi, hận không thể xé xác tên khốn đó.

"Sự việc đến nhanh quá, tôi còn chưa kịp giúp ngài tìm đồ đằng." Mạc Phàm nói.

"Cậu đã giúp ta một việc lớn rồi, Tiên tri cũng đã kể cho ta nghe về chuyện Kim tự tháp Khufu, ta còn chưa biết phải cảm ơn cậu thế nào đây." Thiệu Trịnh nói.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!