Ọc ọc...
Mạc Phàm đang định bàn bạc kế hoạch tiếp theo với Mục Nô Kiều thì nghe thấy một âm thanh đáng yêu phát ra từ bụng cô.
Âm thanh này rất nhỏ, nhưng thính lực của Mạc Phàm lại hơn người.
Mạc Phàm liếc nhìn đồ ăn ngoài đã nguội lạnh, rồi lại nhìn gò má ửng hồng của Mục Nô Kiều, không nhịn được cười lớn: "Đi thôi, ra ngoài ăn khuya. Cậu cũng phải chú ý một chút, đồ ăn ngoài không tốt cho sức khỏe, chỗ này cứ để cho Ngải Đồ Đồ đi, cậu ấy say thế kia, lát nữa tỉnh dậy nhất định sẽ đói bụng, chúng ta ra ngoài ăn chút đồ ngon."
"Được." Tâm trạng Mục Nô Kiều đang tốt, đột nhiên cũng thấy thèm ăn.
Thực tế, ngày thường Mục Nô Kiều không ăn khuya, nhưng từ lúc đại nghị trưởng Thiệu Trịnh tới, rồi nói chuyện với Mạc Phàm, chăm sóc Ngải Đồ Đồ xong cũng đã gần 10 giờ đêm. Vừa hay tâm trạng đang vui vẻ, ra chợ đêm làm vài món ngon cũng chẳng có gì quá đáng.
Hai người không đi xe, gần Học viện Minh Châu có không ít quầy hàng ngon nức tiếng. Cả hai đi sâu vào nội thành, len lỏi vào những con hẻm nhỏ đầy ắp mỹ vị. Dù Mạc Phàm không phải tín đồ ăn uống, nhưng món ngon thì chẳng ai nỡ chối từ.
Vừa nghe sắp được đi ăn ngon, Tiểu Viêm Cơ đang say ngủ lập tức nhảy bật ra. Cô bé bám trên cổ Mạc Phàm một cách đầy thỏa mãn, cũng muốn ăn tôm hùm đất cay xè.
Tới chợ đêm, cảnh sắc vẫn chẳng khác xưa là bao, vẫn náo nhiệt, mùi thơm vẫn lan tỏa khắp nơi. Mạc Phàm ghé vào một quán quen, gọi vài món như xiên cánh gà nướng cỡ lớn. Quán này có hương vị độc đáo, Mạc Phàm gặm một cách dứt khoát.
Khi còn đi học, Mạc Phàm và Triệu Mãn Duyên hay tới đây, xiên cánh gà ở đây ngon tuyệt cú mèo.
Đây là lần đầu tiên Mục Nô Kiều tới một nơi như thế này. Ăn đồ nhiều dầu mỡ và đồ cay dễ nổi mụn, Mục Nô Kiều có chút do dự, không biết có nên ăn món gì thanh đạm hơn không.
"Nếm thử đi, đảm bảo cậu sẽ thích mê cho xem." Mạc Phàm nói.
"Ừm." Mục Nô Kiều chờ cánh gà nguội bớt rồi mới bắt đầu ăn. Không ngấu nghiến như Mạc Phàm, cô từ tốn tách từng thớ thịt, chia nhỏ ra rồi mới ăn. Thật khó để Mục Nô Kiều có thể vứt bỏ được phong thái tiểu thư của mình.
"Haizz, đáng tiếc là Phố Đông bị ngập nước, bên đó còn có một tiệm tôm hùm đất siêu ngon. Linh Linh dẫn tớ đi, sau này cứ xong nhiệm vụ treo thưởng là hai đứa lại kéo nhau ra đó xõa." Mạc Phàm nói.
"Hóa ra là cậu tiếc cái này à." Mục Nô Kiều bật cười, còn tưởng Mạc Phàm đang xót thương cho Phố Đông, ai ngờ lại là vì món tôm hùm đất.
"Người ta đi qua một nơi nào đó thì sẽ hoài niệm về nó, hoài niệm vì nơi đó đã để lại cho mình một ấn tượng đẹp... Tiểu Viêm Cơ, lần sau con còn cướp cánh gà trong lúc ba đang nói chuyện, ba sẽ đánh nát cái mông nhỏ của con đấy!" Mạc Phàm nói.
"Ô ô ô!" Tiểu Viêm Cơ kêu lên một tiếng bất mãn, ôm lấy chiếc cánh gà thơm ngon nhất chạy ra một góc bàn ngồi, quay lưng về phía Mạc Phàm, ra vẻ một tiểu bảo bảo đang hờn dỗi.
Mục Nô Kiều cười không ngớt, cô khá quý Tiểu Viêm Cơ, bèn xé thịt gà cho cô bé. Tiểu Viêm Cơ lập tức "phản bội", chạy tới ngồi gần Mục Nô Kiều.
"Tiểu Viêm Cơ, con chất đống xương gà lại làm gì thế?" Mục Nô Kiều không hiểu, bèn hỏi.
"Lánh lánh lánh!" Tiểu Viêm Cơ múa may tay chân, nhe răng trợn mắt.
Mục Nô Kiều cũng là chuyên gia ngôn ngữ sủng vật cấp 10, dĩ nhiên hiểu được cử chỉ của Tiểu Viêm Cơ.
Tiểu Viêm Cơ cũng là một tiểu bảo bảo hiểu chuyện, ăn được cánh gà thơm ngon, còn những khúc xương gà chẳng còn mùi vị gì, cô bé quyết định để dành cho chú Sói già. Chú Sói già thích nhất là gặm mấy thứ này.
Mặt Mạc Phàm đen sì.
Lão lang là Phi Xuyên Ngai Lang, huyết thống cao quý từ Nam Cực, chứ đâu phải chó nhà.
Huống hồ đống xương đó còn chưa đủ nhét kẽ răng cho lão lang, ném cho lão lang cả một con trâu thì may ra.
Mục Nô Kiều cười duyên dáng đến mức khiến tất cả đàn ông trong quán đều phải ngoái nhìn.
Mạc Phàm bị Tiểu Viêm Cơ chọc cho hết cách, không biết lão lang sẽ có biểu cảm gì khi thấy Tiểu Viêm Cơ mang về một đống xương gà. Chắc chắn là nếu lão lang dám từ chối, vị tiểu tổ tông này sẽ nổi giận cho xem.
"Không uống được mà còn uống nhiều như vậy, mau về đây, thật là mất mặt, xấu hổ chết đi được!" Bên trong quán nhỏ, một thanh niên ăn mặc bảnh bao quát mắng một gã say xỉn.
Người này khoác vai gã say xỉn đi ra ngoài, định giao cho người khác. Vừa đi qua bàn của Mạc Phàm và Mục Nô Kiều thì hắn dừng lại, ánh mắt nhìn chằm chằm Mục Nô Kiều, khẽ cau mày.
"Tiểu Kiều, sao em lại ở chỗ này, còn ăn mấy thứ này nữa?" Ngữ khí của người này rất nghiêm túc, hắn nói tiếp: "Gã này là ai? Anh đã nói với em bao nhiêu lần rồi, cứ ở yên trong tộc đi, đừng có tiếp xúc với mấy loại người tạp nham này."
"Anh, đây là bạn học của em, mong anh thu lại lời nói vừa rồi của mình!" Mục Nô Kiều hơi tức giận.
"Bạn học thì sao chứ, ai biết bạn của em có ý đồ gì. Cửa Mục gia của chúng ta dễ vào lắm nhỉ. Thôi quên đi, lười nói với em mấy chuyện này, anh phải đưa thằng nhãi say khướt này về tộc đã." Gã này dường như đang nổi nóng, khoác vai gã say xỉn rồi bỏ đi.
Mục Nô Kiều áy náy nhìn Mạc Phàm, không ngờ lại gặp đại ca của mình ở đây.
"Xin lỗi, anh tớ tính tình trước giờ vẫn vậy, kiêu ngạo không coi ai ra gì." Mục Nô Kiều nói.
"Không sao, anh cậu nói đúng mà, tớ là loại người vớ vẩn thật, hahaha." Mạc Phàm cười nói.
"Làm sao có chuyện đó được."
...
Ăn no, Mạc Phàm cảm thấy chỉ muốn về ngủ một giấc thật thoải mái.
Lát nữa còn phải bay về Phàm Tuyết Sơn, đáng lẽ ngay khi về nước là phải qua đó rồi. Nhưng nghe Liễu Như nói Mục Ninh Tuyết không có ở Phàm Tuyết Sơn, nên hắn cũng không vội.
Mạc Phàm chưa bao giờ coi Phàm Tuyết Sơn là nhà, ở Ma Đô vẫn quen hơn, chạy tới đó luôn cảm thấy thiêu thiếu thứ gì. Huống chi Ma Đô có nhiều tài nguyên và nhân lực hơn, Mục Ninh Tuyết quản lý gia tộc của mình, Mạc Phàm cũng không cần thiết phải can thiệp vào.
Mạc Phàm vẫn chưa tìm được Hồn Chủng Hỏa hệ mới, Ma Đô không có thứ hắn cần, chắc phải qua Phàm Tuyết Sơn một chuyến.
Triệu Mãn Duyên không thể xuất hiện ở buổi đấu giá, Mạc Phàm đành phải tự đi một mình. Nếu không, với gia thế của Triệu Mãn Duyên, việc tìm cho hắn một Hồn Chủng Hỏa hệ tốt là chuyện dễ như trở bàn tay.
...
"Không có cái nào vừa ý cả, hơn nữa toàn bị đẩy giá lên 800 triệu, so với hiệu quả của Bạo Quân Hoang Lôi thì không cùng một đẳng cấp." Mạc Phàm tham gia đấu giá xong, thở dài một hơi.
Bên Ma Đô có đấu giá Hồn Chủng Hỏa hệ, nhưng đều là do nguyên tinh hợp thành hoặc là những Hồn Chủng không có lĩnh vực, hoặc hiệu quả lĩnh vực rất bình thường. Mạc Phàm có thể mượn lĩnh vực của Tiểu Viêm Cơ, nên những thứ đó hoàn toàn vô dụng.
Mạc Phàm cần một Hồn Chủng Hỏa hệ đặc biệt, đồng thời phải phù hợp với trạng thái Hỏa hệ của mình, loại Hồn Chủng như vậy đúng là không dễ tìm.
"Sau khi nguy cơ 20 ngàn km đường ven biển xảy ra, tất cả Linh Chủng, Hồn Chủng đều tăng giá vùn vụt. Các thế gia, các thành phố lớn, các thế lực lớn đều điên cuồng chiêu mộ những pháp sư có thể chiến đấu với yêu ma, những tài nguyên như thế này cũng biến thành hàng nóng bỏng tay." Triệu Mãn Duyên nói.
"Cái gọi là Đôn Hoàng Giác Hỏa cũng không tệ lắm, hỏa diễm tinh khiết, uy lực gấp 5 lần lửa bình thường. Khi mang Đôn Hoàng Giác Hỏa, mỗi Hỏa văn kết nối với Đại Tự Hỏa Chú sẽ nhanh chóng thiêu đốt xung quanh, tạo thành một đợt tấn công bằng lửa." Linh Linh nói.
"Đặc biệt thì đặc biệt thật đấy, nhưng anh vẫn cảm thấy có chút trùng lặp. Anh có Thiên Địa Kiếp Viêm, còn có Liệt Hà Chi Hỏa, hai loại lửa này đều thuộc dạng thuần bạo lực, kể cả Mân Viêm anh đang dùng cũng mang lại uy lực Hỏa hệ gấp 2,5 lần, rất thuần túy." Mạc Phàm nói.
"Cậu vẫn còn mê mẩn bạo lực thuần túy à?" Triệu Mãn Duyên hỏi.
"Cũng không phải, chỉ cảm thấy đẳng cấp của Đôn Hoàng Giác Hỏa còn thấp, mà giá đã lên tới 1 tỷ rồi." Mạc Phàm nói.
"Nói thẳng ra là cậu không có tiền mua đi." Triệu Mãn Duyên vạch trần.
...
Giá Hồn Chủng cao một cách thái quá, Mạc Phàm hối hận vì lúc giá cả còn ổn định đã không đi tìm một Hồn Chủng tốt.
Huống chi bây giờ kiếm tiền cũng không dễ, mấy nhiệm vụ treo thưởng kếch xù đa phần đều do chính phủ và quân đội móc nối với nhau. Các nhiệm vụ treo thưởng tư nhân cũng chỉ lên tới chục triệu, Mạc Phàm muốn có 1 tỷ ngay bây giờ, chắc phải cày nhiệm vụ treo thưởng đến gãy chân mới gom đủ.
Tiền, Mạc Phàm không có, một kẻ sáu hệ như hắn thì có bao nhiêu tiền cũng không đủ đập vào.
"Nói tới hỏa diễm, tớ lại nhớ ra một chuyện." Triệu Mãn Duyên nói: "Hai người biết Đông Phương thế gia chứ?"
"Biết, là Hỏa thế gia có tiếng." Mạc Phàm gật đầu.
"Bọn họ có một mảnh đất tổ tiên để lại, tên là Kiệt Hỏa Động. Mỗi khi con em trong gia tộc có tu vi thích hợp sẽ được đưa vào đó thí luyện. Trong đó có không ít con cháu Đông Phương thế gia nhặt được Linh Chủng, Hồn Chủng Hỏa hệ loại rất hiếm. Mạc Phàm, tớ thấy tu vi Hỏa hệ của cậu cao, mà những Hồn Chủng trên thị trường lại không mua nổi. Tớ nghĩ cậu nên tới Kiệt Hỏa Động của Đông Phương thế gia một chuyến, biết đâu lại vớ được một Hồn Chủng ưng ý." Triệu Mãn Duyên đề nghị.
"Còn có cả thánh địa như vậy sao?" Mạc Phàm kinh ngạc.
"Những thế gia lâu đời đều có thánh địa riêng của mình, đặc biệt là các thế gia nguyên tố. Nếu không thì làm sao các thế gia lại mạnh về nguyên tố hơn người khác được, chẳng lẽ do di truyền à?" Triệu Mãn Duyên nói.
"Vậy chúng ta tìm Đông Phương Liệt thôi, tốt xấu gì cũng là bạn học." Mạc Phàm nói.
"Nhưng mà các thế gia nguyên tố này rất kiêng kỵ người ngoài bước vào. Trừ khi cậu lượn một vòng quanh Đông Phương thế gia, cua được em nào mông cong, ngực nở, eo thon thì may ra Đông Phương thế gia sẽ mở cửa miễn phí cho cậu."
"Tớ là người như vậy à?" Mạc Phàm tức giận: "Ít nhất thì mặt phải đẹp, thanh tú, thân hình mềm mại, hoạt... à mà thôi, Linh Linh, mấy chuyện này không dành cho trẻ con, em uống trà sữa của em đi."
❂ Từng câu chữ → hóa vần ca ← Thiên Lôi Trúc thắm tình bao la ❂