Virtus's Reader
Toàn Chức Pháp Sư

Chương 1509: CHƯƠNG 1444: THỪA CƠ ĐỘT NHẬP

Một tiếng hét thảm vang lên. Dưới ánh lửa bập bùng, Mạc Phàm thấy một người đàn ông mặc áo ngắn đang bị thứ gì đó túm chân kéo đi.

Gã này là một pháp sư Phong hệ, sức mạnh nguyên tố Phong cũng khá đáng nể, mấy con Liệp Tạng Giả thông thường không thể nào kéo hắn xuống nước được. Nhưng chỉ cần một con bám được vào người, cả bầy Liệp Tạng Giả sẽ lập tức kéo đến.

Trong tình huống này, dù ma pháp Phong hệ có mạnh đến đâu cũng vô dụng.

Đường Bằng kinh ngạc thốt lên một tiếng.

Lúc này, các tiểu đội trưởng vội vàng ngăn Đường Bằng đang định xông lên cứu viện. Tương Thâm quả quyết nói: "Không cứu được đâu, anh mà tới cũng sẽ bị kéo xuống nước thôi!"

"Mẹ kiếp, không ngờ chúng ta lại trúng quỷ kế của lũ súc sinh này."

Ngay khi mọi người chỉ biết trơ mắt nhìn người đàn ông áo ngắn bị kéo chìm xuống đáy biển, đôi mắt Mạc Phàm loé lên ánh bạc. Niệm lực tức thì bay đến, tựa như một bàn tay bạc khổng lồ tóm chặt lấy thân thể gã.

Người đàn ông áo ngắn vẫn lơ lửng trên mặt nước, không hề chìm xuống. Theo tiếng quát của Mạc Phàm, bàn tay niệm lực khổng lồ ném văng gã lên không trung.

Nguồn sức mạnh này cực kỳ khủng khiếp, kéo đứt phăng một chân của gã đàn ông, máu tươi văng tung tóe.

Bầy Liệp Tạng Giả chỉ giật được cái chân. Chúng vốn đang hí hửng chờ được mổ bụng phá phách, giờ đây chỉ còn lại vẻ phẫn nộ và điên cuồng.

Người đàn ông áo ngắn cố nén đau. Người bên cạnh vội vàng cho gã uống Huyết Tề để bổ sung máu, những người khác thì dùng thuốc cầm máu cho vết thương, miễn cưỡng giữ lại được mạng sống cho gã.

"Cảm... ơn..." Sắc mặt người đàn ông tái nhợt, nhưng vẫn cố không ngất đi.

Vừa rồi chỉ cần chậm một giây thôi, gã đã bị chúng rạch bụng. Lũ Liệp Tạng Giả tàn nhẫn này cực kỳ khoái khẩu món nội tạng và ruột người sống. So với cái chết đó, mất một cái chân chẳng là gì cả.

"Pháp sư Không Gian hệ, cảm ơn anh đã ra tay giúp đỡ." Thấy Mạc Phàm cứu người, Đường Bằng cũng nhìn hắn với ánh mắt khác hẳn.

"Mấy người bảo vệ thuyền cho tốt, đừng để nó chìm," Mạc Phàm nói.

"Giờ chúng ta phải làm sao? Phải gọi cứu viện từ Tân Thành tới ngay thôi!" Tương Thâm hoảng hốt.

Rõ ràng bầy Liệp Tạng Giả đã mai phục ở đây từ trước, chỉ chờ có người sa vào bẫy. Ánh lửa tàn dần, xung quanh lại chìm vào bóng tối đen như mực. Trong không gian tăm tối này, chẳng ai biết có bao nhiêu con Liệp Tạng Giả đang ẩn nấp. Nơi này cách thành đê đã 8 km, thuộc vùng biển sâu rồi.

"Lần này là do tôi lỗ mãng, xin lỗi mọi người," Đường Bằng nói.

"Đừng nói nhiều nữa, để tôi đưa mọi người thoát ra," Mạc Phàm nói.

"Thoát ra thế nào được? Cậu không thấy số lượng của chúng..."

Mạc Phàm không nói nhiều lời, ánh mắt hắn hướng lên không trung. Trong thoáng chốc, những tia sét đen bắt đầu lóe lên. Chẳng bao lâu sau, mây đen cuồn cuộn kéo đến, sấm sét gầm gào.

"Bảo vệ thuyền cho tốt!" Mạc Phàm lặp lại một lần nữa.

Dứt lời, ngón tay Mạc Phàm chỉ thẳng lên trời cao. Vô số cuồng lôi màu đen từ trên trời giáng xuống. Mỗi tia sét đều to lớn, mang theo lôi lực cuồn cuộn. Dưới sự chỉ dẫn của Mạc Phàm, chúng xé toạc vùng biển hắc ám, oanh kích dữ dội xuống mặt nước.

Sét đánh nổ tung mặt biển, hàng chục tia sét cùng lúc giáng xuống khiến nước biển rẽ ra. Lực điện giật đáng sợ khuếch tán khắp mặt nước. Những con Liệp Tạng Giả đang đắc ý lập tức phải hứng chịu đòn điện giật cuồng bạo mang theo uy lực gấp 12 lần của Bạo Quân Hoang Lôi.

*Kéttttttt!*

Tiếng thét chói tai vang lên không ngớt. Những con Liệp Tạng Giả ở gần thuyền không thể chịu nổi sức hủy diệt từ Bạo Quân Hoang Lôi của Mạc Phàm, toàn bộ nổ tung thành một vũng máu, hòa tan vào nước biển.

Điện quang chói lòa, không khí ngột ngạt. Cảnh tượng cuồng lôi bá đạo này khiến cả đội tuần tra trên thuyền chết lặng.

Không biết đã có bao nhiêu Liệp Tạng Giả bị tiêu diệt, mối uy hiếp xung quanh dường như đã được giải trừ.

"Còn ngây ra đó làm gì? Lái thuyền đi!" Mạc Phàm quát.

Lúc này người lái thuyền mới sực tỉnh, vội vàng cho thuyền chạy với tốc độ tối đa. Các pháp sư Thủy hệ cũng dùng ma pháp thúc đẩy dòng nước, giúp thuyền lướt đi nhanh hơn.

Sấm sét vẫn không ngừng giáng xuống, hết đợt này đến đợt khác. So với ma pháp của Mạc Phàm, những chiêu thức mà các đội viên tuần tra trung giai thi triển quả thực nhỏ bé không đáng kể. Bọn họ nhìn hắn như nhìn một con quái vật.

"Hình như... hắn ta đâu có phác họa tinh đồ Lôi hệ đúng không?"

"Tại sao ma pháp trung giai của người này lại có quy mô lớn hơn cả ma pháp cao giai vậy chứ? Giết Liệp Tạng Giả dễ như giết gà!"

"Thầy ơi, những thứ này hình như không phải Liệp Tạng Giả," lúc này Tào Cầm Cầm mới lên tiếng.

"Thầy cũng thấy vậy, Liệp Tạng Giả không thể yếu như thế được," Mạc Phàm nhìn đám thịt vụn trôi nổi trên mặt biển, nói.

Tuy Mạc Phàm chưa từng thấy Liệp Tạng Giả, nhưng thực lực của chúng ít nhất phải tương đương với Lệ Kiếm Tử Thị, là sinh vật cấp chiến tướng mạnh mẽ, cực kỳ nguy hiểm. Nếu đây thật sự là một bầy Liệp Tạng Giả với số lượng lớn như vậy, dù Mạc Phàm có dốc toàn lực cũng chưa chắc đối phó nổi.

Những thứ trước mắt này cũng dùng móng vuốt để săn mồi như Liệp Tạng Giả, thân hình cũng tương tự, nhưng rõ ràng là kém hơn một bậc. Chúng thậm chí còn không chịu nổi một đòn Phích Lịch của hắn.

Sinh vật dưới cấp chiến tướng, chỉ cần dính một tia sét của Phích Lịch cũng đủ tan xương nát thịt.

"Sợ chết khiếp, hóa ra không phải Liệp Tạng Giả. Nếu là một bầy Liệp Tạng Giả thật thì chúng ta toi đời rồi," Đường Bằng nói.

Nơi này quá tối, mọi người không thể nhìn rõ hình dáng của lũ hải yêu, cộng thêm khí thế hắc ám bao trùm nên mới sinh ra tâm lý hoảng loạn.

"Không phải Liệp Tạng Giả, nhưng đám Hải Câu Hắc Yêu này cũng không định để chúng ta đi dễ dàng đâu," Tương Thâm nói.

Hải Câu Hắc Yêu, giống như khỉ biển, là một loài sinh vật phổ biến trong đại dương. Bất kể là vùng biển lạnh giá hay ấm áp, đều có thể thấy bóng dáng của chúng. Hình dáng của chúng khá giống Liệp Tạng Giả, nên những người lặn biển thỉnh thoảng sẽ nhận nhầm, vì khinh địch mà bị Liệp Tạng Giả thật cho một đòn chí mạng.

"Tiên sư nó, dám cáo mượn oai hùm, xem ông đây diệt sạch chúng mày!" một thành viên trong đội tuần tra giận dữ gầm lên.

"Đừng lãng phí thời gian với chúng, mau trở về!"

Ngay khi mọi người trút hết phẫn nộ, thi triển ma pháp vào bầy Hải Câu Hắc Yêu, thì từ phía Tân Thành bỗng lóe lên ánh sáng cảnh báo. Tiếng còi báo động chói tai vang vọng đến tận vùng biển này.

"Tân Thành bị tấn công!" Sắc mặt Đường Bằng trắng bệch.

"Chết tiệt, chẳng lẽ Liệp Tạng Giả thật sự đã thừa cơ đột nhập???"

---

*Chú thích của tác giả: Khỉ biển (Hải Hầu) là một sinh vật xuất hiện trong tiểu thuyết "Đạo Mộ Bút Ký" của Nam Phái Tam Thúc, là quái vật mà nhóm Ngô Tà gặp phải ở ngôi mộ dưới biển. Trong cả tiểu thuyết và truyện dân gian, khỉ biển thường mang lại cảm giác ghê rợn, ám chỉ một sinh vật dưới nước có hình dạng giống khỉ, chuyên kéo người xuống nước cho đến chết đuối.*

Thiên Lôi Trúc tỏa khắp muôn nơi

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!