Phải làm sao bây giờ?
"Đông Phương Mạch ơi là Đông Phương Mạch, lần này chúng ta tiêu đời cả lũ rồi!" Mục Quang Thanh thấy Bá Chủ Hỏa Dực đang bay tới, mặt xám như tro.
Không thể hoàn toàn tin tưởng Đông Phương Mạch được, sức chiến đấu của một pháp sư Siêu Giai hoàn toàn không cùng đẳng cấp với một yêu ma cấp Quân Chủ. Bản thân sức chiến đấu của pháp sư đã kém hơn yêu ma quá nhiều, muốn vừa bảo vệ vừa cứu người lại càng khó hơn.
"Nhảy! Nhảy mau lên!" Đúng lúc này, Linh Linh cũng bị cuốn vào vòng xoáy hỗn loạn, cô bé hét lớn lên. Nhưng giọng nói trong trẻo của một thiếu nữ như Linh Linh chẳng có chút sức thuyết phục nào, mọi người không hiểu cô bé đang nói gì.
Mạc Phàm lại vô cùng nghiêm túc, hắn quay đầu lại phát hiện có hai khối dung nham đen kịt nổ tung song song nhau, khoảng cách chừng 700 mét. Dung nham nóng bỏng bắn lên trời, xối xả như trút mưa, vào lúc này các pháp sư phụ trách phòng ngự cũng không buồn chống cự nữa. Đằng nào cũng chết, bị thiêu cháy cũng không phải là cách chết đau đớn nhất.
"Nhảy đi, nhảy vào chỗ trống trong hồ dung nham ấy!" Linh Linh sốt ruột, đột nhiên đạp cho Triệu Mãn Duyên một phát.
Triệu Mãn Duyên bừng tỉnh, trong mắt lóe lên một tia hy vọng.
"Có chỗ trống, mọi người mau nhảy!" Triệu Mãn Duyên nhảy xuống trước, lao thẳng vào Thiên Trì núi lửa sâu hun hút.
"Đừng, cái hố đó không đủ lớn, không xuống được tới đáy đâu!" Mục Quang Thanh hét lớn với theo bóng lưng đang xa dần của Triệu Mãn Duyên.
Tiếng dung nham ầm ầm, vô cùng ồn ào, nhưng mọi người vẫn nghe thấy một câu chửi thề tan nát cõi lòng vọng lên từ Triệu Mãn Duyên:
"Đậu máááááá!"
Mạc Phàm thấy Triệu Mãn Duyên đã làm gương cho các binh sĩ, lại liếc nhìn khoảng cách với Bá Chủ Hỏa Dực.
"Mặc kệ, không lo được nhiều thế nữa!" Mạc Phàm ôm lấy Linh Linh nhỏ nhắn, lanh lợi rồi nhảy xuống, bám sát theo Triệu Mãn Duyên vừa mới chửi thề, nhắm thẳng vào cái lỗ nhỏ vừa hình thành.
Những người khác cũng ngây người, Kỳ Sam, Mục Bạch cũng lập tức nhảy vào biển dung nham đỏ rực. Những người còn lại không còn cách nào khác, vội vàng nhảy vào bên trong Thiên Trì núi lửa.
"Kế hoạch không phải như thế này!" Mục Quang Thanh cũng nhảy xuống, nước mắt lưng tròng.
Bọn họ đã lặng lẽ chờ ở đây để tìm một chỗ trống thích hợp, có thể nói những chỗ trống lúc trước đều to hơn cái này rất nhiều. Ai ngờ lựa chọn cuối cùng lại gay go đến vậy, biết thế đã nhảy xuống mấy chỗ trước đó còn hơn. Lần hành động này rốt cuộc là đã đắc tội với vị thần nào, còn chưa bắt đầu mà đội ngũ đã toang từ trong trứng nước.
…
"Mẹ nó chứ, lão Triệu, cậu chậm lại một chút! Lỡ như lao xuống bị thiêu chết một mình thì sao!" Mạc Phàm hét to với Triệu Mãn Duyên.
"Cậu câm miệng cho tao! Tao có muốn dừng cũng không được!" Triệu Mãn Duyên đang rơi tự do, Mạc Phàm nghe không rõ lắm.
"Tập hợp mọi người lại một chỗ!" Linh Linh thò đầu ra từ trong lồng ngực Mạc Phàm, nói.
"Được, ôm chặt anh vào!" Mạc Phàm buông lỏng, Linh Linh như một con gấu túi nhỏ bám chặt trên người hắn.
Mạc Phàm vận dụng ý niệm, khi lướt xuống hồ dung nham đỏ rực, hắn dùng ý niệm mạnh mẽ kéo những người đang rơi ở các vị trí khác nhau tụ lại một chỗ.
Mẹ kiếp, sao vẫn còn một người chưa nhảy, đứng đơ ra như tượng thế kia.
Quả thực, phía sau là hồ dung nham khổng lồ, phía trước là Bá Chủ Hỏa Dực, rơi vào hoàn cảnh hiểm nghèo này cũng có người đánh mất khả năng suy nghĩ, cuối cùng chẳng làm được gì cả.
Mạc Phàm cũng chẳng rảnh mà đi tư vấn tâm lý cho loại người này, điều hắn có thể làm là mặc kệ cái đứa không nhảy kia, trực tiếp dùng ý niệm tóm lấy kẻ còn đang ngây ra đó rồi kéo xuống.
Cũng may là khoảng cách không quá xa, ý niệm của Mạc Phàm đủ mạnh. Hắn kéo một cái, rồi đột nhiên ném đi, sau đó lại nhấn một phát cực mạnh. Chỉ nghe thấy tiếng kêu thảm thiết cực kỳ sắc bén của nữ pháp sư tên là Đỗ Tình, cô ta rơi xuống biển lửa trong một tư thế vô cùng chật vật.
"Mục Bạch, cậu chặn dung nham lại trước đi!" Mạc Phàm nối mọi người thành một khối, bình tĩnh nói.
Đã rất gần hồ dung nham rồi, những ngọn lửa khổng lồ như từng con giao long bốc lên xung quanh. Chỗ trống ở phía dưới chưa tới 100 mét, còn chưa đủ sâu, nghĩa là bên dưới vẫn là dung nham nóng chảy đáng sợ, nếu phòng ngự không đủ mạnh thì bọn họ sẽ bị đốt sạch sinh mệnh trong vài giây.
"Băng Phong Linh Cữu!"
Mục Bạch cũng là người lâm nguy không loạn, sau khi nghe Mạc Phàm chỉ huy thì ngay trong quá trình rơi xuống đã vẽ ra Tinh Quỹ của hệ Băng.
Tinh Quỹ của Mục Bạch có màu trắng sáng lấp lánh, cho thấy hắn nắm chắc kiến thức cơ bản, lại còn lộ ra sắc xanh đen của băng thì chứng tỏ Băng Chủng của hắn có cấp bậc rất cao.
Băng nhanh chóng hình thành xung quanh mọi người, bọn họ rơi vào chỗ trống, lớp băng rơi vào dung nham nhanh chóng đông lại, tất cả mọi người bị đóng băng bởi quan tài băng.
Quan tài băng rơi thẳng tắp xuống chỗ dung nham màu nâu.
Dung nham lỏng sâu 400 mét, nhưng chỗ nổ tung chỉ sâu khoảng 300 mét, điều này đồng nghĩa với việc họ phải dùng thân thể miễn cưỡng đi qua 100 mét, trong đó có gần 50 mét là dung nham màu nâu có nhiệt độ cực cao.
Quan tài băng rơi vào bên trong đại hỏa lô nóng bỏng, chưa chạm vào hỏa diễm đã bị nhiệt độ cao làm tan chảy.
Khí trắng bốc lên xung quanh quan tài băng, vừa mới chạm vào dung nham thì đã tan ra quá nửa.
Ào ào ào ào ào!
Quan tài băng đóng băng mọi người rơi vào trong dung nham, dung nham đỏ bắn tung tóe, lập tức cháy điên cuồng khi gặp không khí, biến cái hố trống thành một lò luyện đan.
Mặc dù có lớp băng bao phủ bên ngoài nhưng mọi người vẫn cảm nhận được sức nóng tỏa vào cơ thể. Mạc Phàm vẫn đang duy trì trạng thái hợp thể cùng Tiểu Viêm Cơ, kháng hỏa của hắn ngang ngửa cấp bậc của Tiểu Viêm Cơ. Dung nham hồng vẫn không tạo thành ảnh hưởng quá lớn với Mạc Phàm, nhưng những người khác thì không dễ chịu như vậy, Mạc Phàm ở xa thấy cả người nữ pháp sư Đỗ Tình bốc hỏa.
Nội tạng của cô ấy chắc đang bốc cháy rồi, Mạc Phàm âm thầm lo lắng.
Bên ngoài có băng bao bọc thân thể, nhưng nhiệt độ cao vẫn lan vào bên trong nội tạng. Nếu không được hạ nhiệt, nội tạng sẽ cháy, cảm giác đó đúng là sống không bằng chết.
Mạc Phàm không thể trơ mắt nhìn cô pháp sư này chết được, nói gì thì nói cũng là mình kéo cô ấy xuống, mặc dù nếu không xuống thì cô ấy cũng sẽ chết.
Mạc Phàm phá lớp băng trên người do Mục Bạch tạo ra, miễn cưỡng kéo Đỗ Tình lại chỗ mình.
"Tiểu Viêm Cơ, dẫn hỏa trong người cô ấy ra!" Mạc Phàm nói với Tiểu Viêm Cơ.
Tiểu Viêm Cơ nói cho Mạc Phàm biết không thể hấp thụ hỏa được, huống chi trong người mình là hỏa diễm, nhất định phải thông qua đường hô hấp mới dẫn hỏa ra được.
Mạng người quan trọng, Mạc Phàm cũng không nghĩ nhiều, hắn mở lớp băng bao phủ Đỗ Tình, sau đó hôn vào đôi môi nhỏ, đẩy hàm răng trắng nõn ra, rồi mới hút.
Trong phổi Đỗ Tình quả nhiên có lửa, may mà Mạc Phàm mở miệng đúng lúc, hút ra ngọn lửa đoạt mệnh trong phổi cô.
Lớp băng trong suốt, Triệu Mãn Duyên ở cách đó không xa, nhìn qua lớp băng, thấy tình cảnh của Mạc Phàm, hai mắt trợn trừng.
Nói tới lưu manh thì chẳng ai địch nổi Mạc Phàm, tình huống nào rồi mà hắn còn cưỡng hôn một đại mỹ nữ đang hôn mê bất tỉnh.
Xèo xèo xèo…
Rốt cuộc thì lớp băng cũng bị hòa tan, Mục Bạch đã làm hết sức mình. Lúc này, Mục Truất Thành lấy ra một chiếc nhẫn ma cụ, phối hợp với Tinh Quỹ Thủy hệ, tạo thành một thủy quyển lóng lánh bao phủ toàn bộ mọi người vào trong.
Kết giới nước này đúng là có thể cách được một lượng nhiệt lớn, mọi người ở trong thở dốc được một hơi.
"Sướng không?" Triệu Mãn Duyên hỏi.
"Sướng cái con khỉ! Tin tao cho mày ăn một phát Tích Lịch - Dạ Xoa không? Tao đang cứu mạng cô ấy, phổi cô ấy bốc cháy rồi!" Mạc Phàm tức giận mắng.
"Tao thấy là tà hỏa của mày bốc lên thì có," Triệu Mãn Duyên mạnh miệng nói.
Mạc Phàm không thèm để ý đến thằng khốn Triệu Mãn Duyên này, liếc mắt nhìn thủy quyển ngăn dung nham của Mục Truất Thành, nói: "Cái này có thể duy trì ba…"
Ào ào ào ào ào!
Mạc Phàm còn chưa hỏi xong thì thấy kết giới thủy này tan ra, dung nham màu nâu chảy xuống khe hở, vừa tiếp xúc với không khí liền trực tiếp nổ tung thành cuồng hỏa, sức cháy đạt tới cấp Hồn Chủng Thiên Diễm Lễ Tang.
Sự đáng sợ này không khác gì khi bọn họ chứng kiến Mạc Phàm dùng Hỏa hệ oanh tạc.
Trong giới pháp sư Cao Giai, không mấy ai có thể chống đỡ được đòn tấn công Hỏa hệ của Mạc Phàm, bao gồm cả chính hắn. Mục Truất Thành vận dụng bản lĩnh sở trường cũng chỉ kéo dài được chút thời gian.
Người ra tay tiếp theo là Đông Phương Tây Phượng, theo như diễn tập trước đó, bà dùng lam hỏa xua tan dung nham màu đen. Miễn cưỡng chống đỡ lại, mọi người nhìn thấy dung nham lỏng nổ tung xung quanh, không cảm giác được chút an toàn nào.
"Thủy Hoa Thiên Mạc - Bá Hạ Chi Ấn!"
Triệu Mãn Duyên tu luyện tiếp theo là Thủy hệ, một tầng phòng ngự là không đủ chống đỡ trong tình huống này, hắn miễn cưỡng áp chế dung nham màu nâu đang điên cuồng thiêu tới.
"Băng Phong Linh Cữu!" Mục Bạch cùng Mục Truất Thành thi triển đồng thời, hai lớp quan tài băng được hình thành, tách hạt dung nham ra.
"Tiểu Viêm Cơ, con có thể khống chế được dung nham không?" Mạc Phàm hỏi.
"Vâng ạ."
Tiểu Viêm Cơ là sinh linh của lửa, cô bé bay ra từ trong thân thể Mạc Phàm. Ngay lập tức, Mạc Phàm cảm nhận được sức nóng kinh hoàng đang nung đốt cơ thể mình. Mạc Phàm tu Hỏa hệ mà còn không chịu được, vậy thì những người khác chắc chắn đang sống không bằng chết.
Hắn liếc nhìn Linh Linh đang nằm nhoài trên lưng mình, cô bé đã ngất đi, trên người có một ấn ký đang phát sáng, bao bọc toàn thân, ngăn không cho ngọn lửa xâm phạm.