"Mục Quang Thanh và những người khác đâu?" Mạc Phàm hỏi.
"Đang bị giữ lại phía sau." Mục Hủ Miên chỉ tay ra sau lưng.
Phía sau Mục Hủ Miên còn có một đám người, thực lực đều không tầm thường.
Mục Quang Thanh, Mục Truất Thành, Đông Phương Tây Phượng bị một loại xích sắt lạnh lẽo khóa lại, trông chẳng khác nào những tù nhân thời cổ đại. Hẳn là tinh thần của bọn họ cũng bị khóa chặt, trông ai nấy đều mơ màng, như những cái xác không hồn.
"Là Khốn Tâm Tỏa của Mục gia, tinh thần sẽ bị đông cứng, thân thể cứng ngắc, trở nên yếu ớt." Mục Bạch nói nhỏ với Mạc Phàm.
"Mẹ kiếp, Mạc Phàm, xé xác bọn chúng ra!" Triệu Mãn Duyên nổi điên, không ngờ bọn họ ở đây vất vả khai phá, lại có một đám từ đâu chui ra cướp đoạt thành quả.
"Đừng kích động, người phụ nữ kia là pháp sư Siêu Giai." Mạc Phàm kéo Triệu Mãn Duyên lại.
"Siêu Giai?" Triệu Mãn Duyên sửng sốt, cơn bạo nộ lập tức xìu xuống, sợ sệt nấp sau lưng Mạc Phàm.
Rõ ràng là Kỳ Sam đã cấu kết với Mục thị từ trước, lý do hắn gia nhập đội ngũ này là để làm tay trong cho Mục thị. Vào thời điểm mọi người sức cùng lực kiệt, hắn đã bí mật bố trí một không gian truyền tống trận, chờ Sắt Kim Thạch vừa vỡ thì những người của Mục thị thế tộc đã chuẩn bị sẵn sàng liền xông vào qua không gian truyền tống trận được bố trí từ trước.
Mục gia và Đông Phương thế gia cũng có không gian truyền tống trận, nhưng cân nhắc tới việc khai thác, bọn họ quyết định thiết lập ở bên trong dung nham trắng rực, bởi vì những thứ giá trị đều nằm bên trong đó.
Bố trí pháp trận tiêu hao rất nhiều ma năng, Mục Truất Thành để Mạc Phàm nghỉ ngơi cũng là vì phải đánh vỡ Sắt Kim Thạch trước. Sau đó Mạc Phàm sẽ thiết lập pháp trận bên trong dung nham trắng rực, để người của Mục gia và Đông Phương thế gia xuyên qua không gian này, ai ngờ trên tay Kỳ Sam cũng có một quyển Không Gian Đối Trục, đưa người của Mục thị vào trước.
Lần này Mục thị ra tay quá độc, vì để đè bẹp Đông Phương thế gia và Mục gia, đã phái cả Mục Hủ Miên từ nơi xa xôi tới đây, còn cầm theo cả Không Gian Đối Trục cực kỳ hiếm có.
Không thể không nói, lần này Mục thị quá nham hiểm, nhưng kẻ khiến người ta căm phẫn hơn cả vẫn là Kỳ Sam. Vốn còn tưởng hắn sẽ vươn lên từ nghịch cảnh trong hang động, nào ngờ lại là một kẻ phản bội, bụng dạ hẹp hòi, thái độ khiến người ta cực kỳ thất vọng, càng cảm thấy ghê tởm vô cùng.
"Mấy thứ đó các người cứ giữ, nơi này cũng thuộc về các người, không cần phải đuổi cùng giết tận chứ?" Mạc Phàm nói.
Nếu đối phương đã đến và có chuẩn bị, thực lực tự nhiên rất mạnh, đặc biệt là kẻ cầm đầu Mục Hủ Miên, là một pháp sư Siêu Giai.
Nếu không có Mục Hủ Miên, Mạc Phàm có thể so tài một phen với đám người của Mục thị, để bọn chúng cảm nhận được mùi vị của cái chết. Thế nhưng cục diện trước mắt lại hoàn toàn bất lợi cho bọn họ, hành động theo cảm tính chỉ có con đường chết.
"Nha, quán quân Cuộc thi Tranh tài các Học phủ thế giới Mạc Phàm đây mà, cậu có biết có bao nhiêu người trong Mục thị ghét cậu không? Nếu tôi nhổ được cái gai trong mắt này, lại còn xử lý được hai người của lão thế gia, hẳn là Mục thị sẽ cho Mục Hủ Miên tôi một cái ghế đại biểu." Mục Hủ Miên nói.
"Rất nhiều người muốn giết tôi, nhưng có biết vì sao cuối cùng bọn họ lại chết không?" Mạc Phàm cảm thấy mềm dẻo không được, nên lập tức cứng rắn: "Thân thể tôi rất yếu, không muốn dùng đến nguồn sức mạnh vượt cấp kia, nhưng nếu đã vậy thì rất dễ đồng quy vu tận với các người. Tôi cũng rất thưởng thức lần đánh lén này của các người, có kiên trì, có dũng cảm, có khí phách. Những thứ kia cứ đưa cho các người, chúng tôi nhận thua."
"Chị đại, tên kia đang dọa chúng ta đấy." Nam pháp sư tên Đồng Lịch đứng phía sau Mục Hủ Miên nói.
"Không cần mày phải dạy đời tao!" Mục Hủ Miên xoay người lại đá vào giữa hai chân của Đồng Lịch: "Tao đã nói với mày đừng gọi tao là chị đại."
Đồng Lịch vội né đi, nở một nụ cười làm lành.
Mục Hủ Miên quay người trở lại, sau khi suy nghĩ thì nói với Mạc Phàm: "Tôi làm sao tin được lời cậu nói? Tôi dự định tham lam một chút."
"Nếu đã vậy thì cá chết lưới rách thôi! Mục Bạch, Triệu Mãn Duyên, khỏi nhiều lời với bọn chúng nữa. Nếu đã không nhượng bộ, vậy thì chiến với bọn chúng tới cùng! Mục Bạch, cậu gọi Băng Dịch Hồn Khí ra, nó cũng có thể ngăn cản đám phế vật dưới tay con ả này. Lão Triệu, lôi cái mai rùa Đồ Đằng ra đây, chúng ta bày Hắc Ám Thiên Ma Phi Long Trận, để ta xem pháp sư Siêu Giai có gì hay ho!" Mạc Phàm bước tới một bước, ánh mắt trở nên ác liệt.
Triệu Mãn Duyên là người duy nhất hiểu ý, trên người hắn nổi lên dấu ấn Đồ Đằng Bá Hạ. Loại hào quang dấu ấn hiếm có này làm cho pháp sư Siêu Giai như Mục Hủ Miên cũng có chút bất ngờ, không ngờ mấy người này lại dám đối địch với một pháp sư Siêu Giai như mình.
Mục Bạch lùi lại phía sau một bước, nhưng động tác này không phải chạy trốn, mà là đang tích tụ sức mạnh của mình, khiến cho động uyên nóng bỏng cũng phải hạ nhiệt độ xuống mấy phần.
Mạc Phàm gọi Tiểu Viêm Cơ ra, để Tiểu Viêm Cơ phụ thể. Bản thân Tiểu Viêm Cơ đã mang thực lực cấp Thống Lĩnh đỉnh cao, khi kết hợp cùng Mạc Phàm thì sức chiến đấu tăng vọt lên một tầm cao mới, đặc biệt là lĩnh vực do hai loại hồn hỏa tạo nên, sự bá đạo này tuyệt đối có thể tạo ra uy hiếp cho pháp sư Siêu Giai.
"Cẩn thận một chút, hai tên này từng chống đỡ được đòn tấn công của sinh vật cấp Quân Chủ." Kỳ Sam nói nhỏ với Mục Hủ Miên.
"Cấp Quân Chủ???" Mục Hủ Miên ngẩn người.
"Không phải lúc cô tiến vào tôi đã nói rồi sao, chúng tôi gặp chút sự cố, bị Bá Chủ Hỏa Dực để mắt tới." Kỳ Sam miêu tả lại tình huống một lần nữa.
Pháp sư Cao Giai đứng trước mặt sinh vật cấp Quân Chủ gần như không có năng lực chống cự, cho nên lúc Mạc Phàm và Triệu Mãn Duyên thể hiện ra thực lực đó, Kỳ Sam đã coi họ như người trời, trong lòng sinh ra đố kỵ và ganh ghét.
"Ý của cậu là không nên động thủ với hai người họ?" Mục Hủ Miên hỏi.
"Ý tôi không phải thế, chỉ nhắc cô đừng khinh địch, hai tên kia có một vài năng lực kỳ lạ. Lấy thực lực Siêu Giai của cô thì vẫn nên để tâm một chút, như vậy mới có thể dễ dàng hạ gục hai người bọn họ." Kỳ Sam nói.
"Tôi cũng đâu có ý định để bọn họ sống sót rời đi." Mục Hủ Miên nói.
Tuy Mục Hủ Miên vẫn nở nụ cười, nhưng lĩnh vực đã khuếch tán ra khắp động uyên, trong con ngươi lóe lên sát ý, nàng ta bước về phía hai người một bước.
"Hừ, nguồn sức mạnh này ta không khống chế nổi đâu, ngươi chết chắc rồi! Đến cuối cùng ta có sống hay không cũng chẳng quan trọng nữa, khinh người quá đáng, vậy thì đồng quy vu tận!" Mạc Phàm hét lớn một tiếng, liệt diễm nổ tung ra xung quanh.
Triệu Mãn Duyên cũng không hề kém cạnh, điên cuồng gào thét, trông không giống đang thi triển ma pháp ánh sáng lấp lánh, mà đúng là định cá chết lưới rách với đám người này.
Mục Hủ Miên dừng bước, nghĩ lại lời của Kỳ Sam, nàng ta liền bố trí một ma pháp phòng ngự.
Mạc Phàm có thể đánh bay sinh vật cấp Quân Chủ, Mục Hủ Miên không thể xem thường được, uy lực đó cũng đã gần bằng Siêu Giai rồi.
Ánh lửa chói mắt, tiếng hét của Mạc Phàm hóa thành cuồng diễm ngập trời, cuốn về phía Mục Hủ Miên và những người khác một cách mạnh mẽ.
Triệu Mãn Duyên bố trí phòng ngự dày đặc, ngăn cản Mục Hủ Miên và những tên pháp sư khác liên thủ tấn công. Những pháp sư khác không thể trơ mắt nhìn Mạc Phàm và Triệu Mãn Duyên tung ra kỹ năng.
"Oành!"
Ma pháp hai bên giao phong, năng lượng nguyên tố làm cả hai bên phải lùi lại.
"Khụ khụ khụ khụ..." Mục Hủ Miên ho khan vài tiếng, bụi lửa mù mịt vẫn làm người ta ngạt thở.
Chỉ là Mục Hủ Miên phát hiện phòng ngự mà mình bố trí cũng không hề vỡ tan, năng lượng đối phương oanh kích không mạnh như trong tưởng tượng.
"Tán!" Mục Hủ Miên giơ tay lên, tạo ra một cơn gió thổi tan bụi lửa.
Không biết tại sao lại sinh ra một cảm giác kỳ lạ, khi Mục Hủ Miên phát hiện bóng lưng của hai tên đòi đồng quy vu tận với mình đã ở tít đằng xa, nàng ta sửng sốt một chút, sau đó giận tím mặt.
"Khốn nạn!" Mục Hủ Miên tức giận chửi một tiếng, ý thức được mình đã bị khí thế của hai tên kia dọa cho khiếp sợ, lúc này mới bắt đầu cấu trúc Tinh Cung ma pháp.
Tinh Cung chính là ma pháp Siêu Giai, Mục Hủ Miên vì bảo thủ mà phòng ngự, sau đó mới phát hiện ra hai tên kia chỉ là hư trương thanh thế, tức giận đến suýt chút nữa xảy ra sai lầm trong khi cấu trúc Tinh Cung.
"Chuyện này... chuyện này..." Đồng Lịch, Kỳ Sam cùng những người của Mục thị đều có chút choáng váng, không phải hai người kia đòi đồng quy vu tận với bọn họ sao, làm thế nào mà thừa lúc hỗn loạn đã chuồn mất rồi.
Muốn chạy thì chạy quách đi, còn mạnh miệng làm gì, hại bọn họ cứ tưởng hai người kia sẽ liều mạng thi triển ma pháp hủy diệt nào đó.
...
"Mục Bạch, hướng này!" Mạc Phàm hô to với Mục Bạch.
Mục Bạch kéo Đỗ Tình, lao nhanh một đường về phía Mạc Phàm và Triệu Mãn Duyên.
Bốn người họ tập hợp, Mạc Phàm thi triển Lưu Tinh Phi Hỏa ngay lập tức, bao trùm cả bọn bên trong, sau đó lao vào màn thác dung nham trắng rực.
Bọn họ vừa mới vào trong thì một chấn động ma pháp Siêu Giai vang lên, sức hủy diệt của nó cũng làm màn thác dung nham trắng rực lay động.
Tiếc là cũng chỉ lay động, không cách nào ảnh hưởng tới sự bảo vệ của màn thác dung nham.
"Cũng may là mấy cậu đều hiểu ý." Mạc Phàm thở hổn hển, giơ ngón tay cái về phía Triệu Mãn Duyên và Mục Bạch.
"Ngay từ lúc cậu nói ba cái thứ vớ vẩn gì mà bản lĩnh các kiểu là tôi biết cậu tính bài chuồn rồi." Triệu Mãn Duyên nói.
Đỗ Tình đứng một bên, nhìn ba chàng trai này mà vẫn có chút bối rối, ba người này đã bàn kế hoạch giả vờ liều mạng nhưng thực ra là chạy thoát từ lúc nào vậy?
"Tôi còn tưởng mấy cậu định chiến đấu ngoan cường tới cùng chứ." Đỗ Tình nói.
"Ngoan cường cái búa ấy, pháp sư Siêu Giai chứ có phải bình hoa để chưng đâu. Mấy người bọn tôi không phải là đối thủ của cô ta, huống chi phía sau cũng toàn cao thủ." Mạc Phàm nói.
Mục Bạch và Triệu Mãn Duyên gật đầu.
Chắc chắn là đánh không lại, cũng may là Mạc Phàm có thể đi xuyên qua màn dung nham trắng rực, nếu không chạy trốn như bình thường thì đã bị Mục Hủ Miên và những người kia đuổi theo rồi.
✩ Vần thơ AI rót dịu dàng — Thiên Lôi Trúc nâng bước trang vàng ✩