Virtus's Reader
Toàn Chức Pháp Sư

Chương 1587: CHƯƠNG 1522: KHÔNG CÓ BỮA ĂN ĐÊM NƠI ĐẤT KHÁCH

Lũ Xà Hạt Quái và Xà Hạt Nữ Yêu không khỏi kinh hãi. Sau khi chứng kiến cảnh Mạc Phàm tàn sát dã man, đám sinh vật xà hạt phía sau không còn đủ dũng khí để tiến lên nữa.

Đẳng cấp của chúng vốn không cao, rõ ràng là trước mặt tên nhân loại này, số lượng chẳng là gì cả. Một con Xà Hạt Nữ Yêu màu nâu đỏ bắt đầu phát ra tiếng kêu chói tai, ra hiệu cho tất cả đồng loại rút lui.

Thấy đội quân xà hạt bắt đầu tháo chạy, Mạc Phàm thấy lòng đau như cắt. Toàn là tiền của mình cả, sao có thể nói chạy là chạy được chứ!

Ám Ảnh Lê Thích!

Hắc Ma Đàm vẫn còn đó, vô số mũi lê thích sắc bén bay ra như mưa rào, điên cuồng găm chặt những con xà hạt đang bỏ chạy.

Những mũi lê thích này đều có hiệu quả cầm chân, lũ xà hạt vừa bị găm trúng, Phi Xuyên Ngai Lang và Viêm Nữ Cơ lập tức lao tới như tử thần đoạt mạng.

Dưới sự hỗ trợ của lĩnh vực Hắc Ma Đàm, uy lực Cự Ảnh Đinh của Mạc Phàm cũng vô cùng đáng sợ, trói chặt cả một đám xà hạt.

Càng nhiều tàn phách, tinh phách bay về phía Mạc Phàm. Lũ xà hạt này tuy cấp bậc không cao, nhưng do tiếp xúc với vong linh lâu năm nên linh hồn của chúng có giá trị cao hơn yêu ma bình thường một chút, phẩm chất của tàn phách và tinh phách cũng cao hơn nhiều.

Một luồng tàn phách lớn bay vào bên trong Minh Hà của Tiểu Nê Thu, khiến cả Minh Hà rực sáng bởi những ngọn đèn u minh, chi chít mà lại vô cùng đồ sộ. Những tàn phách này sẽ được Tiểu Nê Thu rèn luyện thành một tinh phách hoàn chỉnh.

Hiện tại Mạc Phàm không cần tinh phách cấp Nô Bộc, vì thế sau khi Tiểu Nê Thu rèn ra tinh phách cấp Nô Bộc, Mạc Phàm lại để nó tiếp tục rèn luyện, đem tinh phách cấp Nô Bộc tôi luyện thành tinh phách cấp Chiến Tướng.

Mạc Phàm cảm thấy đại quân triệu hoán của mình nên duy trì ở mức cấp Chiến Tướng, như thế khi va chạm sẽ có sức phá hoại kinh người hơn. Còn cấp Nô Bộc… Mạc Phàm cảm thấy không có hiệu quả gì lớn, dù cấp Nô Bộc có nhiều hơn nữa cũng khó mà uy hiếp được sinh vật cấp cao. Đã muốn xây dựng đội quân triệu hoán của riêng mình, sao lại không theo đuổi chất lượng cao hơn chứ?

Có thể nói, nhà xưởng Minh Hà của Tiểu Nê Thu là một dây chuyền sản xuất hoàn hảo. Toàn bộ lũ Xà Hạt Quái mà Mạc Phàm tiêu diệt đã biến thành 31 tinh phách, trong đó có 3 tinh phách rơi ra trực tiếp từ Xà Hạt Quái mà không cần thông qua rèn luyện. Loại tinh phách này Mạc Phàm có thể giữ lại bán lấy tiền, nhưng xét đến việc đội quân triệu hoán đang cần gấp chiêu binh mãi mã, hắn quyết định cho Ma Môi Giới tuyệt vời này “ăn” trực tiếp.

Vận khí không tệ, Tiểu Viêm Cơ chém giết một con Xà Hạt Nữ Yêu thì rơi ra một tinh phách cấp Chiến Tướng, mà tàn phách của con Xà Hạt Nữ Yêu đó cũng được Tiểu Nê Thu luyện hóa xong, tổng cộng được hai cái.

31 tinh phách cấp Nô Bộc luyện hóa được khoảng 6 tinh phách cấp Chiến Tướng, cộng thêm ba cái có sẵn, tổng cộng là 9 cái.

Đáng tiếc là đội quân xà hạt đã chạy thoát hơn một nửa, không cho Mạc Phàm cơ hội tiếp tục càn quét, nếu không thì con số này còn lớn hơn nhiều.

Tổng cộng có 9 tinh phách cấp Chiến Tướng, Mạc Phàm đem toàn bộ nuôi dưỡng Ma Môi Giới. Chỉ thấy 9 vệt sáng lóe lên nhanh chóng trên ngón tay Mạc Phàm rồi biến mất, hào quang của Ma Môi Giới cũng tắt lịm.

“9 tinh phách cấp Chiến Tướng?” Blanche thấy vệt sáng, vẻ mặt kinh ngạc.

Mạc Phàm lúc này mới ý thức được mình làm quá lộ liễu, vội vàng giải thích: “Trước đó tôi có 6 cái, vừa nãy vận may không tệ, thu được thêm 3 cái… khà khà.”

Tuy rằng một vài bình chứa tụ hồn đắt tiền cũng có năng lực rèn luyện như Tiểu Nê Thu, nhưng hiệu suất chuyển hóa cực thấp, đoán chừng phải 500 tàn hồn mới cho ra được một tinh phách. Mà trên thế giới này, chẳng có mấy pháp sư có năng lực giết được 500 yêu ma cùng lúc trong khoảng thời gian ngắn.

Năng lực thần kỳ của Tiểu Nê Thu, Mạc Phàm trước sau vẫn không để cho bất kỳ ai biết.

“À, ồ, tôi còn tưởng bình chứa tụ hồn của cậu mạnh đến thế…” Blanche không hề hoài nghi.

Blanche không nghi ngờ, cũng không cho rằng trên đời này lại có loại bình chứa tụ hồn nào mạnh mẽ đến vậy.

“Chúng nó chạy mất rồi, nếu không thì hôm nay thu hoạch còn khá hơn nữa.” Mạc Phàm nhìn đám Xà Hạt Quái và Xà Hạt Nữ Yêu đã chạy xa tít, thở dài một tiếng.

“Mạc Phàm, tôi đưa cậu thứ đó là hy vọng thực lực của cậu tăng lên. Tôi không hy vọng cậu vì tăng số lượng triệu hoán mà không ngừng chém giết yêu ma, như vậy sẽ rất dễ rơi vào hoàn cảnh nguy hiểm.” Blanche thấy Mạc Phàm vẫn còn thòm thèm, không khỏi lo lắng.

“Yên tâm, yên tâm, tôi không phải kẻ điên, làm gì có chuyện cứ đâm đầu vào chém giết với yêu ma được.” Mạc Phàm nói.

Blanche không mấy tin lời Mạc Phàm, vừa nãy xem trạng thái chiến đấu của hắn, rõ ràng là loại người không chỉ một lần bầu bạn với yêu ma, chém giết đến quên cả trời đất.

Sau khi được nuôi bằng 9 tinh phách cấp Chiến Tướng, cánh cửa triệu hoán của Mạc Phàm đã tăng lên con số 53.

43 Cự Lang màu trắng, 10 Bạch Văn Thương Lang.

Mạc Phàm dự định sẽ tăng số lượng Bạch Văn Thương Lang lên nhiều hơn nữa. Xem còn tên nào gan to bằng trời dám đến gây sự với mình không, nếu có, hắn sẽ trực tiếp mở cửa thả đại quân Bạch Lang ra, để kẻ đó phải hoài nghi nhân sinh từ đây về sau.

Mạc Phàm và Blanche rời khỏi khu rừng khô héo. Sau trận chiến, Mạc Phàm cũng có chút mệt mỏi, ma năng tiêu hao không ít. Mục đích của họ là đến Cairo, chờ trận chiến ở đó kết thúc thì phải lập tức lên đường, lúc đó cần phải dưỡng tốt tinh thần.

Hai người vừa đi không lâu thì một người cưỡi Giáp Thú Sa Mạc dẫn theo một đội quân pháp sư vội vã chạy tới.

“Không phải nói ở đây có một đại quân xà hạt đang đánh lén sao? Sao lại không thấy động tĩnh gì hết vậy?” Vị quan quân pháp sư quay đầu lại hỏi.

“Thuộc hạ đúng là nhận được tin tức như vậy.” Tên trinh sát cũng rất lúng túng, không biết giải thích thế nào.

“Thưa quan trên, phía trước có dấu vết chiến đấu, có rất nhiều hài cốt thi thể!” Một quan quân pháp sư khác đạp gió bay tới, báo cáo tình hình phía trước.

Quan quân lập tức thúc giục Giáp Thú Sa Mạc chạy tới đó, các pháp sư khác cũng nhanh chóng đuổi theo. Vốn tưởng “rất nhiều thi thể” chỉ là vài xác chết rải rác quanh những cây khô, nhưng không ngờ trước mắt lại là một bãi tha ma phủ kín tàn xác, không thể đếm xuể có bao nhiêu Xà Hạt Quái và Xà Hạt Nữ Yêu đã chết ở đây.

“Chỗ này… cũng phải mấy ngàn con rồi??”

“Hẳn là vậy, sao chúng nó lại chết sạch cả rồi?”

“Thưa quan trên, có vết tích của hắc ma pháp và hỏa diễm… là ma pháp sư, hẳn là có pháp sư nào đó đã tiêu diệt hết chúng trước khi chúng ta đến.”

“E rằng phải là pháp sư Siêu Giai, nếu không thì không thể nào trong thời gian ngắn lại giết được nhiều xà hạt như vậy.”

“Thuộc hạ đi từ hướng thành phố tới có thấy một đôi nam nữ trẻ tuổi bước ra từ đây, không biết có phải họ không.” Một tên đội trưởng nói.

“Chắc là không phải đâu, họ còn quá trẻ.”

“Tốt quá rồi, ngăn được một trận chém giết, tiền tuyến sẽ giảm bớt áp lực đi rất nhiều.”

“Đúng vậy, nếu tiền tuyến của chúng ta có một vị pháp sư cao cường như thế, mọi người đã không cần phải khổ cực như vậy rồi.”

Sau khi trở lại thành phố Tô Thành, Mạc Phàm đói cồn cào, quả nhiên chiến đấu tiêu hao rất nhiều thể lực.

Mạc Phàm kéo Blanche đi dạo một vòng thành phố, muốn tìm một chỗ ăn khuya, cũng muốn thưởng thức đồ ăn đêm ở Ai Cập.

Đáng tiếc, không phải quốc gia nào cũng giống Trung Quốc, 24/24 giờ đều có thể tìm thấy hàng quán còn mở. Đi dạo rất lâu mà hai người không tìm thấy một cửa hàng tiện lợi 24/24 nào để ăn đêm.

Mạc Phàm không thể vào quán bar mà ăn được, đành phải trở về khách sạn với cái bụng đói meo.

“Hay là… để tôi làm cho cậu nhé? Nguyên liệu ở cửa hàng tiện lợi không còn tươi, nhưng cũng tốt hơn là để bụng đói.” Blanche nói.

“Thôi bỏ đi, tôi thực sự muốn ăn thịt.” Mạc Phàm cười trừ.

Blanche là người theo chủ nghĩa ăn chay. Ngoại trừ rau xanh luộc và canh, ẩm thực của học phủ An-pơ tuyệt đối có thể khiến Mạc Phàm phát điên.

Nói thật, nếu có một đống mỹ nữ và một đống mỹ thực ở trước mặt, Mạc Phàm chắc chắn sẽ chọn mỹ thực. Đồ nướng, lẩu, tôm hùm đất, quán ăn ngoài trời, xiên cay, lẩu xào cay, tôm rang muối… Thật không hiểu người nước ngoài làm thế nào mà sống được khi không có những món ngon như vậy.

Mạc Phàm mua ít bánh mì để gặm, nhưng bánh mì này lại khô khốc khó nuốt, khiến hắn không ngừng hoài niệm về những ngày còn ở Thượng Hải.

Blanche thấy Mạc Phàm một hơi liệt kê ra cả đống món ngon chưa từng nghe qua, mà đó chỉ là đồ ăn đêm, không khỏi hiếu kỳ: “Sao quốc gia của cậu lại có nhiều đồ ăn như vậy?”

“Có cơ hội tôi sẽ dắt cô đi nếm thử, đến Trung Quốc rồi cô sẽ quẳng cái chủ nghĩa ăn chay ra sau đầu cho xem… Ồ ồ, kỳ thực đồ chay cũng có nhiều cách chế biến siêu cấp, không phải như các cô chỉ có luộc hoặc nấu thành canh đâu.” Mạc Phàm nói.

Nhớ lại lúc đầu, Mạc Phàm chỉ nhờ một bữa tôm hùm đất cay mà mua chuộc được nữ công tước Anh quốc Irene… Chết tiệt, Phố Đông bị nhấn chìm, cái cửa hàng bán tôm hùm đất có hương vị đặc biệt đó cũng không còn nữa. Ở nơi đất khách quê người, không có đồ ăn lấp bụng, trong mắt Mạc Phàm lại dấy lên tinh quang phẫn nộ, thề phải giết sạch hải yêu. Nếu không, hắn đã có thể đưa Blanche tới đó, cho nàng thưởng thức hương vị cay nồng, khiến nàng mở cờ trong bụng, hảo cảm tăng vùn vụt. Đến lúc đó, cần gì phải bỏ thuốc kích dục, cứ thế mà xông thẳng vào thành lũy thôi.

Blanche cũng không đi qua nhiều quốc gia, cứ mỗi 5 năm cô mới ra ngoài rèn luyện một lần, sau này thì càng ít đi. Thậm chí kiến thức về đô thị cũng không có gì mới mẻ, nói Blanche là một nữ tu trẻ tuổi trong tu viện cũng không quá đáng.

Mạc Phàm cũng không hiểu rõ, rõ ràng Blanche có năng lực khuynh đảo phong vân, tại sao lại cứ ở trong học phủ An-pơ nửa đóng nửa mở đó, hay là có nguyên nhân đặc biệt nào?

Nói đi cũng phải nói lại, tiếp xúc với Blanche lâu như vậy mà Mạc Phàm vẫn chưa biết thân thế của cô, Blanche trước giờ cũng chưa từng đề cập đến vấn đề này.

Một người có tu vi cường đại như vậy tuyệt đối không phải chỉ nhờ vào việc thanh thản vùi đầu khổ tu mà có được. Mạc Phàm cũng bắt đầu cảm thấy tò mò về Blanche.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!