Ám ảnh khôi lỗi không hoàn toàn giống Mạc Phàm trong bộ Ám Tước Đấu Bồng. Phản Bội Ma Ảnh thực chất chỉ là một cái bóng đen kịt, tuy có mang theo chút khí tức của Mạc Phàm. Thứ này khó có thể đánh lừa được các pháp sư, vì ai cũng biết đó chỉ là một cái bóng.
Nhưng yêu ma thì khác, bọn chúng chỉ nhận biết mục tiêu dựa vào khí tức và tốc độ di chuyển. Không ít xà yêu truy lùng theo khí tức, chỉ cần Mạc Phàm ném Phản Bội Ma Ảnh ra một vị trí ngẫu nhiên thì chắc chắn có thể dụ dỗ một đám đi chỗ khác.
Mạc Phàm nhảy xuống sau một bức tường đổ, nơi đó vừa hay có một cái hố sâu.
Bảy con đại công xà cách Mạc Phàm không xa, chúng đang bám theo sát nút thì đột nhiên thấy một bóng người màu đen chạy ngược về phía mình. Điều này khiến bảy con đại công xà vô cùng bất ngờ, tên nhân loại chỉ biết cắm đầu chạy trốn này sao lại có can đảm quay lại?
Đám đại công xà thấy bóng đen thì lập tức đuổi theo, trong đó có ba con dùng thân hình khổng lồ chặn kín lối thoát mà bóng đen đang lao tới, thân thể chúng duỗi thẳng ra trông vô cùng đáng sợ.
Thấy mấy con đại công xà đã bị tách lẻ, khóe miệng Mạc Phàm nhếch lên một nụ cười.
Quả nhiên lũ xà yêu này rất nhạy cảm với khí tức. Phản Bội Ma Ảnh không chỉ mang khí tức mà còn có cả mùi của hắn, đám đại công xà đã bỏ qua hắn để truy kích cái bóng giả kia.
Rất nhanh, đám đại công xà đã vây chặt Phản Bội Ma Ảnh. Con đại công xà màu đỏ sậm không thể chờ đợi được nữa, nó lao tới há miệng đớp mạnh vào cái bóng của Mạc Phàm. Kết quả, Phản Bội Ma Ảnh hóa thành một làn khói đen, tan biến ngay trước hàm răng sắc nhọn của nó.
Cú đớp này của con đại công xà cực kỳ mạnh, khiến cả hàm răng nó cũng rung lên. Nhận ra mình bị lừa, nó phẫn nộ gầm lên, lập tức quay người lao về phía cái hố sâu dưới bức tường đổ nát.
"Còn dám tới à? Chết đi cho ta!"
Liệt diễm dưới chân Mạc Phàm lập tức lấp kín cả hố sâu. Chờ con đại công xà đỏ sậm vì thẹn quá hóa giận mà lao tới, Mạc Phàm thuận thế tung ra một cú Thiên Quyền kinh thiên động địa. Từ trong đầm lửa cuồng bạo, một con Hỏa Diễm Giao Long mang theo khí tức hủy diệt rực cháy gầm vang bay ra, hung hãn lao thẳng về phía con đại công xà.
Hỏa Diễm Giao Long bá đạo vô cùng, con đại công xà cảm nhận được nguồn sức mạnh đáng sợ này, vội muốn thu người lại nhưng đã bị liệt diễm giao long hất văng lên trời.
Khi bay lên đến điểm cao nhất, liệt diễm đột nhiên bùng nổ, Hỏa Diễm Giao Long hóa thành một đám mây lửa khổng lồ, sắc đỏ rực soi sáng cả một vùng đất. Con đại công xà đỏ sậm cũng bị ngọn lửa thiêu rụi thành từng khúc, rơi từ trên trời cao xuống.
Rầm! Rầm! Rầm! Rầm! Rầm!
Xác rắn cháy đen rơi lả tả từ trên cao xuống như một cơn mưa, chết không thể chết hơn.
Những con đại công xà khác bị khí thế của Hỏa Diễm Giao Long dọa cho sợ hãi, liếc nhìn đồng bạn chết thảm, chúng không dám bén mảng đến gần đầm liệt diễm của Mạc Phàm nữa.
Cú đấm này Mạc Phàm vẫn chưa cần dùng đến sức mạnh của Tiểu Viêm Cơ. Bằng không, một cú Tiềm Long được ngưng tụ từ ba loại Hồn Hỏa sẽ không chỉ đơn giản là giết chết một con đại công xà nhanh gọn như vậy.
"Kétttt! Kétttt!"
Mẫu xà ở phía xa gào lên với đám đại công xà.
Tiếng kêu của nó như liều thuốc kích thích mạnh nhất, đôi mắt của những con đại công xà còn lại nhanh chóng bị sự tàn bạo che lấp, chúng hoàn toàn quên đi cái chết của con đại công xà đỏ sậm vừa rồi.
"Hí! Hí! Hí!"
Đám đại công xà đồng loạt tấn công, bụi mù màu đen cuộn lên từ thân thể chúng nhằm dập tắt đầm lửa của Mạc Phàm. Thấy khí thế của mình không thể dọa lùi lũ đại công xà, Mạc Phàm dứt khoát quay đầu bỏ chạy.
Nếu từng con một lao lên, Mạc Phàm sẽ bẻ gãy hết nanh độc của chúng. Nhưng chúng tấn công cùng lúc thì hắn chỉ có nước chạy, vì không có một môi trường an toàn để thi triển đại ma pháp.
Cũng may có Ám Tước Đấu Bồng, giúp kỹ năng Độn Ảnh của hắn tăng lên hai cấp. Khi thì hóa thành Ảnh Điểu lướt đi trên bãi cát, khi thì dùng Độn Ảnh, lúc lại dùng Dịch Chuyển Tức Thời, hắn vẫn có thể vờn nhau với lũ đại công xà chết tiệt này.
"Mạc Phàm, mau rút đi!" Giọng Triệu Mãn Duyên từ xa mơ hồ vọng lại.
Mạc Phàm liếc nhìn bọn họ trong lúc đang bận rộn đối phó, phát hiện mấy người kia đã đến gần con mương dài.
Muốn tiêu diệt cả một Xà Sơn là điều không thể, Mạc Phàm biết rõ nếu Mẫu Xà cũng tham gia truy sát thì bản thân khó mà sống sót.
"Tiếp ứng cho tôi một chút!" Mạc Phàm bị truy đuổi đến không còn đường lui, đám đại công xà vì muốn lấy lòng Mẫu Xà mà không ngừng dồn hắn về phía nó.
Giờ phút này, Mạc Phàm thấy Mẫu Xà sừng sững như một tòa nhà cao tầng cách đó 500 mét. Nó ở đó như một nữ hoàng cao quý, đang ung dung thắt khăn ăn, sửa soạn lại dung nhan, chờ đợi đám đại công xà dâng lên món mỹ vị.
Mạc Phàm biết mình không thể chạy về hướng đó được, tiểu mẫu xà, đại công xà, tiểu công xà đã chặn kín mọi lối thoát, Dịch Chuyển Tức Thời cũng không thể thi triển vô hạn. Một khi bị chặn lại, hắn chỉ có thể đi theo con đường mà chúng đã định sẵn.
Nhất định phải có người tiếp ứng, nếu không hắn sẽ trở thành một phần thức ăn trong bụng Mẫu Xà.
Đừng coi thường thịt của nhân loại, bản thân các pháp sư chứa đựng năng lượng khổng lồ. Yêu ma thích ăn thịt người, chính là vì nhân loại là món đại bổ.
"Bạo Băng Trần!"
Một giọng nói lạnh lùng vang lên cách Mạc Phàm khoảng một cây số. Trên một con dốc cát, Mục Bạch đang điên cuồng phóng ra từng luồng Băng Trần dày đặc.
Nói là băng trần, nhưng thực chất là những bông tuyết bụi bặm, lớn thì gần bằng quả dưa hấu, nhỏ cũng bằng ngón tay cái, mang theo những cạnh sắc bén. Những mảnh băng trần càng nhỏ lại càng sắc bén tựa vô số lưỡi dao. Dưới sự khống chế của Mục Bạch, chúng bay thẳng về phía bầy xà yêu, toàn bộ những tiểu mẫu xà và tiểu công xà cấp bậc thấp đều bị nghiền thành vô số mảnh thịt máu me.
Mùi máu tanh nồng nặc, khắp nơi đều là xác rắn. Bão Băng Trần cuồng bạo mang theo uy lực kinh người, càn quét sạch sẽ 500 mét phía trước Mạc Phàm và Mục Bạch, quan trọng là không còn một con tiểu mẫu xà hay tiểu công xà nào sống sót.
Mạc Phàm có chút ngây người, hắn chưa bao giờ nghĩ thực lực của Mục Bạch lại khủng bố đến vậy. Xem ra mấy năm vào sinh ra tử vừa qua, cậu ta cũng có không ít kỳ ngộ.
"Trà xanh, giúp tôi với!" Mạc Phàm hét lớn, chỉ sợ Mục Bạch không nghe thấy.
Mục Bạch nghe thấy câu này, lạnh lùng xoay người định bỏ đi.
"Mục Bạch! Mục Bạch, được chưa! Mau tới cứu mạng, tôi bị chúng nó vây chết rồi! Đóng băng con xà có sừng kia đi, nó nhìn thấu được thuật ẩn thân của tôi!" Mạc Phàm vội vàng sửa lại lời.
"Sắp chết đến nơi mà cái miệng vẫn thối như vậy." Mục Bạch hừ lạnh một tiếng.
Mục Bạch nhìn về phía trước, nơi đó toàn là thi thể xà yêu. Vì bị băng sương bao phủ nên trông cũng không quá tàn tạ, máu tươi vừa tràn ra đã nhanh chóng bị băng trần đông cứng lại.
Bước qua đống hài cốt băng giá, Mục Bạch nhanh chóng phát hiện ra trong đám đại công xà có một con xà có sừng trên đỉnh đầu. Mạc Phàm sợ con đại công giác xà này dùng năng lực bóng tối khóa chặt mình, nên mới không ngừng xua đuổi nó.
"Hí! Hí! Hí! Hí!"
Mục Bạch tiến lên phía trước khoảng 200 mét thì một đám hắc xà nữ yêu kéo tới, phía sau là những tiểu công xà cuồn cuộn như thủy triều.
Tiểu công xà tuy gọi là "nhỏ", nhưng con to nhất cũng cao đến ba mét, cánh tay to như người trưởng thành. Lũ tiểu công xà này có độc, sau khi bị cắn 10 giây thì cơ thể sẽ tê cứng, không lâu sau độc sẽ lan ra toàn thân, gây liệt nửa người.
Mục Bạch phát hiện ra một quy luật, đó là tiểu công xà đều hành động theo tiểu mẫu xà. Có tiểu mẫu xà dẫn đầu thì chúng nó sẽ tập hợp lại, nếu không thì sẽ chia năm xẻ bảy, yếu ớt nhát gan.
Băng Tỏa ngưng tụ, mục tiêu lần này là khóa chặt đám tiểu mẫu xà và giết chúng thật nhanh.
Đám tiểu mẫu xà này không có trí tuệ cao, nhưng rất dễ phân biệt vì hình thể to lớn. Chúng nó đều cuồng mãnh, cao từ 10 đến 20 mét, phần thân dưới là rắn, nửa thân trên như con gái, nhưng lại có một cái đầu rắn dữ tợn.
Mục Bạch ra tay với đám hắc xà nữ yêu này. Quả nhiên, sau khi tiêu diệt chúng, đám tiểu công xà trở nên hoảng sợ, khiếp sợ trước ma pháp Băng hệ của Mục Bạch mà chui hết xuống lòng đất.
"Mạc Phàm, giết Mẫu Xà đi, đám công xà đều nghe lệnh của nó!" Mục Bạch phát hiện ra quy luật, vội vàng nói với Mạc Phàm.
"Cậu đùa tôi à? Trước mặt tôi chính là con Mẫu Xà đó, nó là sơn vương của cả bầy! Mau đóng băng con giác xà kia đi, để tôi thoát thân đã!"
Mục Bạch nhìn về phía Mạc Phàm, có vẻ con Mẫu Xà ở đó chính là chúa tể của cả Xà Sơn này, muốn giết nó là một chuyện cực khó, nói câu này với Mạc Phàm đúng là hơi thừa.
Mục Bạch cách chỗ Mạc Phàm còn 500 mét, từ đây có thể thấy rõ con đại công giác xà. Con ngươi của nó không phải màu vàng mà là màu đen, xem ra tên này không dùng thị giác để bắt giữ mục tiêu mà dùng khứu giác, thuộc loại có thể nhìn thấu một số ma pháp che mắt, bao gồm cả Ám Ảnh Tiềm Hành.
Sau khi dọn dẹp đám tiểu mẫu xà xung quanh, Mục Bạch bắt đầu thi triển ma pháp Băng hệ cao giai.
Lúc này, Mục Bạch không thể thi triển Bạo Băng Trần nữa, vì nó chỉ có tác dụng hiệu quả với những sinh vật cấp thấp. Đối phó với đám đại công xà da dày thịt béo thì cùng lắm chỉ gây thương tích khắp mình, không đạt được hiệu quả tức sát.
Để đối phó với mục tiêu đơn lẻ, ma pháp cao giai chính thống – Băng Phong Linh Cữu – vẫn hiệu quả hơn nhiều.
Đám đại công xà đều dồn hết sự chú ý vào Mạc Phàm. Dù sao thì cái tên chạy trốn này cũng khiến chúng bực bội không chịu nổi, nhất định phải ăn tươi nuốt sống hắn.
Hàn khí lạnh giá ngưng tụ từng chút một trên bầu trời. Đại công giác xà không hề hay biết, ngay trên đỉnh đầu nó, một cỗ quan tài băng giá được rèn đúc từ hàn khí cực độ đã khóa chặt lấy nó.