Virtus's Reader
Toàn Chức Pháp Sư

Chương 1609: CHƯƠNG 1544: THIẾU NỮ MEDUSA

Sự thối rữa này không phải độc tố, chỉ cần Tà Nhãn không tiếp tục soi chiếu thì sẽ không có gì đáng ngại. Mọi người lấy thuốc ra chữa trị vết thương, đồng thời chờ trời sáng.

Mạc Phàm không nói cho mọi người biết mình làm cách nào để tìm ra dấu vết của Medusa. Gần rạng sáng, hắn lặng lẽ bảo Triệu Mãn Duyên thả Uyển Trùng Sa Mạc ra ngoài, rồi kiên nhẫn chờ tin tức.

Không lâu sau, Triệu Mãn Duyên hớn hở quay về.

Thấy bộ dạng đó của Triệu Mãn Duyên, Mục Bạch nhăn mặt khinh bỉ, nói:

— Cậu đi giải quyết nỗi buồn mà cũng vui như trẩy hội thế à?

— Cậu thì biết cái quái gì! — Triệu Mãn Duyên lườm Mục Bạch một cái.

Ba người tụ lại với nhau, Triệu Mãn Duyên lấy ra một thứ trông như dải lụa, bên trên dính mấy thứ sền sệt kỳ quái, nhưng tổng thể vẫn khá bóng loáng, đẹp đẽ.

— Đây là cái gì? — Mục Bạch hỏi.

— Là tóc mà Thiếu nữ Medusa vừa thay, nó ở gần chúng ta lắm. Mạc Phàm, cậu chắc chắn Nước mắt Medusa được treo thưởng tới 3,7 tỷ chứ? — Triệu Mãn Duyên hỏi.

— Ba... 3,7... — Mục Bạch kinh ngạc đến lắp bắp.

— Suỵt! — Mạc Phàm và Triệu Mãn Duyên cùng lúc làm dấu im lặng.

Lúc này Mục Bạch mới nén lại sự kinh ngạc, hạ giọng nói nhỏ:

— Thật sự là 3,7 tỷ?

— Là thật. Không biết đám Xà tộc, Mẫu Xà đó làm cách nào mà có được năng lực thi triển Con Mắt Báo Thù. Toàn bộ Ai Cập không chỉ có mình chúng ta trúng chiêu, những người kia cũng đang chờ nước mắt để cứu mạng. — Mạc Phàm nói.

— Cậu không định nói cho đám người của Học viện Châu Âu biết à? — Mục Bạch hỏi.

— Nói thừa! Sao phải chia tiền cho bọn họ chứ? 3,7 tỷ mà chia năm xẻ bảy thì mỗi người còn được bao nhiêu. Huống hồ chúng ta giải trừ Mắt Rắn Nguyền Rủa cho họ, họ còn phải cảm ơn chúng ta, lại còn muốn chạy tới chia chác à? — Mạc Phàm nói.

— Đúng vậy, toàn một lũ phế vật, ngoài cái mồm to ra thì chẳng được tích sự gì. — Triệu Mãn Duyên tán đồng.

— Còn Heidi thì sao? — Mục Bạch hỏi.

— Heidi khá đơn thuần, chuyện thế này tốt nhất đừng nói cho cô ấy biết, kẻo cô ấy lỡ miệng để lộ ra. Đợi xong việc rồi chúng ta nói cho Heidi sau. — Mạc Phàm nói.

— Được, được. — Mục Bạch gật đầu, cũng cảm thấy không nên chia tiền cho đám người của Học viện Châu Âu.

— Cho tớ vị trí đi, để tớ đi dò đường trước. Nếu tóm được nó luôn thì coi như xong việc. Còn không bắt được thì dụ dỗ những người khác hỗ trợ, cái tên Vanni pháp sư Siêu giai kia cũng có chút hữu dụng. — Mạc Phàm nói.

Thực lực cá nhân của đám người Học viện Châu Âu không kém, đặc biệt là Vanni, một pháp sư Siêu giai một hệ, lúc quan trọng có thể đứng ra gánh team.

Nhưng nếu được, Mạc Phàm cũng chẳng muốn gọi họ. Chuyện phát tài thế này, cứ giữ cho riêng mình là tốt nhất.

...

Ba người không đi cùng nhau để tránh bị đám người của Học viện Châu Âu phát hiện. Mạc Phàm giả vờ đi tuần tra xung quanh, để những người khác ở lại chờ đợi.

Theo lời Triệu Mãn Duyên, Mạc Phàm đi xuyên qua vài tòa cung điện đổ nát, quả nhiên phát hiện dưới thảm thực vật gần tế đàn có đầy tóc của Thiếu nữ Medusa rụng xuống.

Những sợi tóc này cũng rất có giá trị, Mạc Phàm không chê, gom hết vào nhẫn không gian, sau đó lại lén lút thả ra một con Uyển Trùng Sa Mạc khác để tiếp tục lần theo dấu vết.

Mạc Phàm có Ám Tước Đấu Bồng, việc di chuyển không một tiếng động ở đây quá dễ dàng. Dù cho có Medusa trưởng thành ở gần, hắn cũng có thể ẩn giấu khí tức một cách hoàn hảo để thoát thân.

Triệu Mãn Duyên đã nói cho Mạc Phàm biết Thiếu nữ Medusa chỉ có một mình, gần đó không có Medusa trưởng thành hay Ngân Xà Đấu Sĩ nào cả.

Cuối cùng cũng gặp may rồi! Mạc Phàm sướng rơn trong lòng.

Hắn cũng kiểm tra lại một lần nữa, xác thực là gần đây không có bất kỳ Xà tộc nào. Thông thường, những Xà tộc cao quý sẽ để bộ hạ canh gác bên ngoài, không cho phép các sinh vật cấp thấp bén mảng đến nơi ở của mình.

Tiền tuyến đang giao tranh ác liệt, có lẽ đám Medusa cũng không thể ngờ được lại có con người lẻn vào tận đây.

“Xì xì.”

Uyển Trùng Sa Mạc dừng lại trên đỉnh một điện đá được ánh trăng soi rọi, đồng thời đám cỏ dại bên dưới cũng che khuất một vật thể trông như lụa.

Mạc Phàm cầm lên xem, chính là tóc của Medusa, quan trọng nhất là mỗi sợi đều còn hơi ấm, chứng tỏ nó mới rụng xuống chưa được vài phút.

Mạc Phàm kích động muốn chết, 3,7 tỷ sắp vào túi rồi. Không ngờ đến Ai Cập lại có thu hoạch bất ngờ thế này, với 3,7 tỷ, mình có thể mua được bao nhiêu là ma cụ, ma khí đây.

“Vụt!”

Bỗng nhiên, trên đỉnh điện đá đổ nát có một bóng người nhỏ nhắn vụt qua, dường như đã phát hiện ra Mạc Phàm, lập tức trốn vào một góc tối của điện đá.

Ánh trăng từ trên cao rọi xuống, vừa vặn bị mái điện che khuất góc đó, Mạc Phàm không thấy rõ thân ảnh bên trong, chỉ phát hiện một đôi mắt linh động đang lấp lánh ánh sáng kỳ dị.

— Ra đây đi, ta biết ngươi ở trong đó... Làm một giao dịch nhé, một là ngươi tự khóc cho ta lấy nước mắt, hai là ta đánh cho ngươi khóc thì thôi. — Mạc Phàm bước tới, đối diện với đôi mắt kia.

Medusa lớn không ở gần, Mạc Phàm đã xác nhận.

Ngân Xà Đấu Sĩ cũng không có, Triệu Mãn Duyên đã kiểm tra. Đây thực sự là một con Medusa nhỏ hoang dã, lại còn gan to, đúng là món hời cực lớn cho Mạc Phàm.

— Đại ca ca, anh là người xấu sao? — Một giọng nói vừa rụt rè vừa trong trẻo vang lên.

Mạc Phàm sững người.

Tình huống quái gì đây?

Thiếu nữ Medusa này nói được tiếng người?

— Làm sao ngươi biết ngôn ngữ của nhân loại? — Mạc Phàm khá kinh ngạc, Thiếu nữ Medusa này nói tiếng quốc tế, lại còn rất chuẩn.

Tuy bản thân Medusa là sinh vật lai giữa người và rắn, có một số ít Medusa sở hữu trí tuệ và cơ thể gần giống con người. Nhưng trải qua hàng ngàn năm, chúng đã trở thành yêu ma hoang dã, không còn chút nhân tính nào.

Tại sao Thiếu nữ Medusa này lại có thể nói chuyện, giọng nói lại còn êm tai đến thế, tựa như tiếng chuông bạc reo trong gió trúc, khiến người ta nghe mà thấy thương cảm.

— Đại ca ca, em... em vốn là người mà. — Thiếu nữ nói.

— Đừng nói bừa, ngươi ra khỏi góc tối đi, để ta xem nào. — Mạc Phàm nói.

Thiếu nữ khẽ di chuyển, chậm rãi bước ra khỏi góc tối. Ánh trăng chiếu lên làn da trắng nõn của nàng, đẹp như một khối bạch ngọc được điêu khắc tinh xảo.

Nàng từ từ ngẩng đầu lên, mái tóc bạc như mây rủ xuống, khuôn mặt đẹp đến nghẹt thở khiến tim Mạc Phàm đập lỡ một nhịp. Ngay sau đó là đôi mắt trong veo, đáng yêu nhìn hắn.

— Thật sự là người? — Mạc Phàm ngây ra, nhìn chằm chằm thiếu nữ.

Thiếu nữ không dám bước ra hoàn toàn, quần áo trên người chỉ là vải rách, làn da tuy mịn màng nhưng có vài chỗ lấm bẩn.

Cơ thể nàng khẽ run rẩy, trông có vẻ hơi lạnh. Xương quai xanh trắng ngần dưới cổ trông thật quyến rũ, vẻ yếu đuối khiến người ta đau lòng.

— Chuyện gì thế này, rốt cuộc là sao? — Mạc Phàm nhìn thiếu nữ, không thể tin nổi.

— Anh ơi, em không phải Medusa, em bị bắt đến đây. Medusa thích ăn tim thiếu nữ, cô bé cùng thôn với em đã bị nó ăn mất rồi, chắc tiếp theo sẽ đến lượt em... — Thiếu nữ nũng nịu, run rẩy nói.

— Em bị bắt đến đây? — Mạc Phàm hỏi.

— Vâng, có một đám người đến thôn chúng em, họ nói họ là pháp sư, sẽ dạy chúng em ma pháp. Thế là họ mang những người có thiên phú như chúng em đi, nhưng hóa ra họ là một lũ lừa đảo. Họ nuôi một con Medusa nhỏ, cứ mỗi tuần nó lột xác là sẽ có một người trong chúng em bị giết. — Thiếu nữ nói nhỏ.

— Có người nuôi Medusa nhỏ ư? Là ai vậy? — Mạc Phàm kinh ngạc hỏi.

— Em cũng không biết, họ chuyên bắt người về cho con Medusa nhỏ... Anh ơi, anh là người tốt phải không? — Thiếu nữ có chút sợ hãi, đôi mắt dò xét Mạc Phàm.

— Anh không phải người tốt, nhưng cũng không làm hại em. Vậy em có biết con Medusa nhỏ kia ở đâu không? — Mạc Phàm hỏi.

— Nó đi uống nước rồi, ở cái hồ đằng kia, cách đây không xa... — Thiếu nữ nói.

— Được, để anh qua xem thử. — Mạc Phàm nói.

— Anh ơi, cứu em ra ngoài với, em không muốn bị ăn thịt đâu. — Thiếu nữ khẩn cầu.

— Cái này... vậy cũng được. — Mạc Phàm cũng không nỡ lòng bỏ lại một thiếu nữ vô tội ở đây.

Mạc Phàm bước tới, đưa hai tay ra định đỡ thiếu nữ dậy. Nàng vẫn còn sợ sệt co rúm người lại, Mạc Phàm cũng chỉ thấy được khuôn mặt và thân hình nhỏ bé của nàng.

Thiếu nữ vịn vào tay Mạc Phàm, lúc này mới cẩn thận đứng dậy, ánh mắt vẫn nhìn hắn đầy dè dặt.

Mạc Phàm đỡ thiếu nữ, rồi bỗng nhiên dùng sức kéo mạnh, lôi toàn bộ cơ thể nàng ra ngoài, khiến nàng hoàn toàn lộ diện dưới ánh trăng.

— Ha ha ha, ngươi coi ta là thằng ngốc à! — Mạc Phàm bỗng cười lớn, đồng thời nhanh chóng truyền vật chất hắc ám vào cơ thể thiếu nữ để khống chế nàng.

Làm gì có chuyện một thiếu nữ đột nhiên xuất hiện ở cái nơi quỷ quái này, lại còn chỉ lộ nửa người dưới ánh trăng? Thân dưới không phải là rắn thì là gì?

Mạc Phàm làm sao tin được câu chuyện hoang đường của nàng ta. Coi như nàng biết nói tiếng người, Mạc Phàm cũng chắc chắn 100% đây chính là Thiếu nữ Medusa. Medusa rất giỏi lừa người, thậm chí có thể khiến người ta sinh ra ảo giác rằng chúng là mỹ nhân. Mạc Phàm đâu phải thanh niên ngây thơ tin vào truyện cổ tích, làm sao có thể tin lời của con quỷ Medusa này được?

Mạc Phàm cười to, con Medusa nhỏ này đúng là quá ngây thơ, lại dùng lời nói dối cấp thấp như vậy để lừa mình.

Nhưng đúng lúc này, Mạc Phàm nghe thấy tiếng khóc.

Thiếu nữ bị dọa đến phát khóc.

Mạc Phàm giữ chặt thiếu nữ, ánh mắt nhìn xuống phần dưới của nàng.

Vòng ba nhỏ nhắn, đôi chân thon dài nuột nà, và cả... nơi thầm kín nhất.

— Chuyện... chuyện này... — Mạc Phàm lại đơ người lần nữa, chính xác hơn là lần này hắn há hốc mồm kinh ngạc.

Không phải rắn.

Thân dưới không phải rắn.

Thực sự là một thiếu nữ hoàn chỉnh.

Thiếu nữ sợ hãi, khóc nức nở, nhưng không dám phản kháng, cú kéo vừa rồi của Mạc Phàm quá thô bạo.

— Em thật sự là người? — Mặt Mạc Phàm đỏ bừng lên.

Hắn không thể ngờ đây lại là một cô gái thực sự, không phải Medusa nhỏ, hơn nữa hắn cũng không bị ảo giác, tất cả đều là thật.

— Xin lỗi, xin lỗi, anh tưởng em đang nói dối, anh tưởng em chính là Medusa nhỏ. — Mạc Phàm vội vàng xin lỗi.

Lần này thì Mạc Phàm chịu thua thật rồi. Nói như vậy, thực sự có một con Medusa nhỏ ăn thịt người, lại còn thích ăn thịt những thiếu nữ như cô bé này. Có vẻ như việc đó sẽ thúc đẩy quá trình phát triển của Medusa. Quan trọng nhất là, còn có một đám pháp sư chuyên đi bắt người sống về cho nó.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!