Mạc Phàm vừa dứt lời, không khí toàn trường như ngưng đọng.
Vẻ mặt của hơn một vạn lão sư và sinh viên trong học phủ tức thì cứng đờ!
Đùa cái quái gì vậy?!
Thằng này… điên rồi sao!!!
Chẳng phải Viện trưởng Tiêu vừa nói rồi sao? Bao nhiêu năm qua, ở Học viện Minh Châu này chưa từng có ai làm được chuyện đó cơ mà?
Vậy mà hắn, chỉ là một tên sinh viên quèn của hệ Triệu Hoán, sao có thể ngông cuồng đến thế? Sao có thể coi thường mấy vạn tân sinh viên toàn trường như vậy?
Ở khu Thanh Giáo này vẫn còn không ít sinh viên cũ, trong đó có những người đã lăn lộn ở đây ba bốn năm. Lúc này, bọn họ cũng ngơ ngác nhìn tên tân sinh viên vừa nhập học đã dám khiêu chiến toàn bộ lứa mới, hồi lâu vẫn chưa hoàn hồn!
Làm màu! Ai mà chẳng biết làm. Vấn đề là ngươi phải xem lại tình hình của hệ Triệu Hoán các ngươi đi chứ? Đến giờ còn chưa thắng nổi 50 người, thế mà lại dám tuyên bố sẽ hạ gục con số 200?
Chỉ dựa vào một mình ngươi? Ngươi muốn một mình cân hết 150 người còn lại sao?
U Lang Thú tiến cấp tuy lợi hại, lực chiến đấu so với yêu ma thông thường thì mạnh hơn rất nhiều, nhưng muốn đánh bại 150 người khiêu chiến được chọn ra từ 5000 tân sinh viên thì tuyệt đối là chuyện không thể!
…
“Mẹ kiếp! Sao hắn có thể ngông cuồng đến thế? Ngay cả lão tử đây còn không dám nói như vậy!”
Khuôn mặt La Tống lúc này khó coi đến cực điểm.
La Tống vốn chắc mẩm hôm nay hắn chính là nhân vật chính. Sau cuộc “Đấu Thú Đại Hội” này, mọi người sẽ phải kính cẩn ngước nhìn hắn.
Kết quả thì sao? Chỉ một câu khiêu khích toàn hệ của Mạc Phàm… đã biến hắn thành đá lót đường cho cái tên khốn kiếp kia!
Nếu có thể ra sân khiêu chiến lần nữa, La Tống hắn chắc chắn sẽ là người đầu tiên lao lên tử chiến với tên Mạc Phàm chó chết đó!
“Mẹ nó chứ! Tao ghét nhất là cái loại tự cho mình là đúng này. Hắn nghĩ chỉ với một con U Lang Thú tiến cấp thì thiên hạ vô địch chắc? Anh em, xông lên đập chết nó đi!”
Những sinh viên nóng tính lập tức đứng dậy, chỉ hận không thể lao ngay xuống lồng sắt kết giới mà đánh một trận.
“Đúng là không biết trời cao đất rộng.”
Một số người có vẻ khôn ngoan hơn thì trong mắt lại ánh lên vẻ giễu cợt.
Học viện Minh Châu là nơi ngọa hổ tàng long. Vừa rồi đã xuất hiện một Trung cấp Ma Pháp Sư là La Tống, vậy nên người có thực lực đạt tới cấp bậc Trung cấp tuyệt đối không chỉ có mình hắn.
Khóa trước của Học viện Minh Châu cũng từng có Trung cấp Ma Pháp Sư xuất hiện trong hàng ngũ tân sinh viên. “Đấu Thú Đại Hội” thế này đương nhiên bọn họ không có hứng thú tham gia. Nhưng sau khi tên hệ Triệu Hoán kia thốt ra câu nói ngông cuồng đó, liệu những cường giả ẩn mình kia có thật sự để cho một tên tép riu ở đó diễu võ dương oai không?
…
Mạc Phàm đứng giữa sân đấu.
Lúc này, hắn có thể nghe thấy tiếng chửi mắng mình vọng tới từ khắp nơi trên khán đài.
Bên trong Thanh Đấu Quán này có hơn vạn người đang theo dõi. Mọi ánh mắt đều đổ dồn vào người đang đứng giữa sân. Tiếng mắng chửi, la ó từ bốn phương tám hướng truyền đến như sấm sét vang dội. Đây quả thực là một trải nghiệm chấn động tinh thần chưa từng có.
Nhưng mà, một khi Mạc Phàm đã quyết định, hắn sẽ chiến đấu đến cùng với cái đám người đang la ó trên kia!
Lão sư Đường Nguyệt nói không sai. Một người song hệ thiên phú như Mạc Phàm, nếu không có nguồn tài nguyên khổng lồ chống đỡ và ý chí kiên định, thì cũng chỉ là một kẻ vô dụng.
Nếu không có Tiểu Nê Thuế Trụy đã trải qua sự tẩy lễ của Địa Thánh Tuyền, quả thật Mạc Phàm không có cách nào chăm lo chu toàn cho cả bốn hệ của mình được.
Dù có trong tay bảo vật tuyệt vời như vậy, Mạc Phàm vẫn cảm thấy mình nghèo rớt mồng tơi.
Cũng may, U Lang Thú của hắn lúc này đã tiến cấp.
Một con thú có tiềm lực đột phá lên cấp bậc Chiến Tướng, chẳng lẽ hắn lại trơ mắt nhìn nó mắc kẹt ở giai đoạn này sao?
Nếu hắn không muốn? Vậy thì đào đâu ra đủ tài nguyên để giúp U Lang Thú của mình lên được cấp bậc Chiến Tướng? Một lọ thuốc luyện huyết cho yêu thú căn bản không đủ nhét kẽ răng!
Hành động này của hắn, nhìn qua có vẻ rất lỗ mãng.
Nhưng một cơ hội tuyệt vời như vậy đang bày ra trước mắt, một cơ hội có thể một hơi ôm trọn tài nguyên tu luyện của hơn 4000 tân sinh viên về mình, chẳng lẽ hắn lại trơ mắt nhìn nó lướt qua hay sao?
Thua thì cùng lắm bị chửi thêm vài câu. Bị chửi thì cũng chẳng chết ai. Hắn nào có để tâm mấy lời đó mà sợ.
Thắng, đó chính là tài nguyên ngập mặt!
Mấy tên công tử của các đại thế gia, các thế lực lớn e rằng cũng chưa bao giờ có cơ hội một hơi ẵm nhiều tài nguyên đến như vậy!
“U Lang Thú, không phải ngươi rất thích chiến đấu sao… Hôm nay, hai chúng ta hãy đánh một trận cho thật thống khoái!”
Chiến thôi! Lên nào!
Ánh mắt Mạc Phàm quét ngang toàn trường.
Cảm giác bị cả vạn người nhìn chằm chằm… cũng chỉ đến thế mà thôi!
…
“Tao muốn xông lên đánh cho mẹ nó cũng không nhận ra!”
“Tao sẽ làm thịt con U Lang Thú của nó. Cái thứ rác rưởi. Trước mặt Long Ngạo Thiên tao mà vẫn có kẻ dám ngạo hơn tao, cuồng hơn tao sao? Mẹ nó chứ! Đồ không biết xấu hổ!”
“Tao đây chuyên trị mấy thằng thích làm màu!”
Ở cửa vào, thoáng chốc đã đông nghẹt người.
Hành động của Mạc Phàm đã chọc giận hơn 5000 tân sinh viên.
Lúc trước, có lẽ mọi người còn kiêng dè con U Lang Thú tiến cấp kia, nhưng lúc này, không một ai là không muốn mình trở thành người đầu tiên xông lên đánh chết cái thằng chó chết đó. Nếu không, người khác sẽ nghĩ rằng hệ của họ không có cường nhân!
Rất nhanh, năm người đã nhảy vào sân quyết đấu.
Trên mặt cả năm người đều tràn đầy tức giận, rõ ràng là muốn xem thử tên ngạo mạn này có thực lực đến đâu.
Vừa mới nứt mắt ra đã đòi tranh đoạt tài nguyên. Đến mẹ hắn cũng chưa từng thấy ai vừa nhập học đã muốn cướp sạch tài nguyên của tất cả mọi người. Thằng này chán sống rồi!
“Hừ! Chẳng phải chỉ là một con U Lang Thú tiến cấp thôi sao, cũng không phải là không thể chiến… Má ơi!”
Tên tự xưng Long Ngạo Thiên kia còn chưa nói hết câu đã bị U Lang Thú với tốc độ đáng sợ bộc phát, một vuốt tát bay ra ngoài.
Trên người hắn cũng có một ma cụ phòng ngự, nhưng lực đánh của U Lang Thú vẫn tát bay hắn ra xa năm sáu thước. Hắn trực tiếp nằm sấp trên mặt đất, không gượng dậy nổi.
Các đồng đội của hắn nhìn mà trợn tròn mắt.
Ở trên khán đài nhìn thì có vẻ chậm, cho rằng tốc độ của U Lang Thú cũng chỉ có vậy. Nhưng khi thực sự đối mặt, nó nhanh hơn gấp bội!
“Cũng chỉ là một đám đầu đất nóng nảy mà thôi.”
Mạc Phàm nhìn mấy người này, không khỏi cảm thấy buồn cười.
Lão tử đây đã là một Trung cấp Ma Pháp Sư nên mới dám cược một lần. Đám các ngươi so với đội của Lý Tuấn Nguy thì khác gì lũ ô hợp, thế mà cũng dám vác mặt lên khiêu chiến, không biết xấu hổ à?
U Lang Thú cũng chẳng nói nhiều với bọn họ làm gì. Nó đuổi theo mấy người còn lại đang chạy toán loạn. Nếu không phải Mạc Phàm ra lệnh cho U Lang Thú hạ thủ lưu tình, thì cái đám năm người này đừng nói là gãy tay gãy chân, đến cái mạng nhỏ cũng chưa chắc đã giữ được!
…
Sau khi nhóm năm người này bị đánh cho nhập viện, rất nhanh đã có nhóm tiếp theo xông lên khiêu chiến.
Mạc Phàm vẫn đứng đó, sừng sững bất động.
Một đám người chỉ biết hành động theo cảm tính, U Lang Thú giải quyết nhanh gọn vẫn còn dư sức!
Nhưng mà, Mạc Phàm cũng không tin người của Học viện Minh Châu chỉ có thế. Hắn đứng đó… chờ đợi cường giả thật sự xuất hiện