Virtus's Reader
Toàn Chức Pháp Sư

Chương 1625: CHƯƠNG 1560: TÓM GỌN MỘT MẺ

Ngoài bộ tộc rắn rết, giờ đây vong linh Ai Cập và lũ mộc nãi y cũng xuất hiện, khiến Cairo vốn đã sứt đầu mẻ trán lại càng thêm chật vật. Chờ đến khi đại quân vong linh đông đảo và khó tiêu diệt kia áp sát, không biết Cairo còn giữ được mấy tấc đất.

Trong lịch sử đã có một lần nghiêm trọng, đó là khi Cairo bị vong linh chiếm mất nửa thành, phải trải qua nhiều năm ẩn mình như rùa rụt cổ mới từ từ đoạt lại được phần lãnh địa đã mất.

Lần này, ánh minh huy từ Kim tự tháp Khafre chiếu rọi cực xa, bao phủ toàn bộ Cairo, đồng thời đánh thức cả vong linh ở Cát Tái và vùng đất Bách Mâu.

Thời gian minh huy kéo dài càng lâu thì những mộc nãi y ngủ say nhiều năm cũng sẽ tỉnh lại. Lực lượng quân đội của Cairo tuy giàu kinh nghiệm, nhưng chỉ cần xuất hiện một vài Pharaoh thôi là phòng tuyến có khả năng bị phá vỡ bất cứ lúc nào.

Cũng may là đám vong linh kéo đến, khiến những quân pháp sư kia không còn rảnh tay để truy đuổi nhóm Mạc Phàm.

Phía sau vẫn còn vài pháp sư tuần tra bám riết, phía trước cũng có mấy đội pháp sư tản ra truy lùng. Nhưng chỉ cần không phải là những đội hình được tạo nên bởi các pháp sư trung giai, chúng sẽ không thể gây trở ngại gì cho bộ ba pháp sư cao giai đỉnh phong này.

Việc xông vào thành phố thuận lợi hơn tưởng tượng một chút, nhưng đương nhiên bọn họ không hề đắc ý, bởi vì nơi sắp đột nhập tiếp theo mới thực sự là tử địa ------- trung tâm chỉ huy tác chiến.

Trung tâm chỉ huy tác chiến là hạt nhân quân sự của Cairo. Muốn vào được nơi này, ít nhất cũng phải mang quân hàm cấp quan, còn cấp quân thống thì có thể thấy ở khắp nơi.

"Mạc Phàm, cậu chắc chắn cô bé đang ở trong trung tâm chỉ huy tác chiến chứ?" Heidi hỏi.

"Ừm, tôi có để lại một ít vật chất hắc ám trên người con bé, nhưng tín hiệu rất yếu," Mạc Phàm nói.

Sau khi đi xuyên qua một khu nội thành, nhóm Mạc Phàm đã thành công cắt đuôi đám truy binh, lẻn vào khu vực trung tâm. Hiện tại Mạc Phàm không dám trì hoãn một giây nào, bởi chỉ có như vậy mới còn khả năng cứu sống được Apase.

Trung tâm chỉ huy tác chiến chính là nơi bọn họ đến tìm Fenner lúc trước, vật chất hắc ám cũng chỉ về hướng đó, chỉ là tín hiệu quá mờ nhạt, không biết Apase còn sống hay đã chết. Đúng như Mạc Phàm đã đoán, đám quân pháp sư này chắc chắn không tìm được thi thể của Apase.

"Chúng ta cứu Triệu Mãn Duyên trước. Có cậu ta ở đây, sự an toàn của chúng ta sẽ được đảm bảo hơn nhiều," Mạc Phàm nói.

Nếu bị một số lượng lớn ma pháp sư của quân đội bao vây, Mạc Phàm sẽ rất khó thi triển những kỹ năng có uy lực lớn. Có Triệu Mãn Duyên yểm trợ, Mạc Phàm mới có thể không chút kiêng dè mà oanh tạc đám người kia.

"Nhưng chúng ta không biết Triệu Mãn Duyên ở đâu cả," Mục Bạch nói.

"Tớ biết," Mạc Phàm đáp.

Triệu Mãn Duyên vẫn luôn mang theo huy hiệu Quốc phủ bên mình. Huy hiệu này được làm từ một chất liệu rất đặc biệt, cho dù có nhiều lớp ma pháp ngăn cách cũng chỉ làm giảm khoảng cách cảm ứng lẫn nhau chứ không thể hoàn toàn che đậy tín hiệu giữa các thành viên.

Nơi Triệu Mãn Duyên bị giam giữ hẳn là không cách quá xa chỗ của Apase. Mạc Phàm chỉ cần dựa vào tín hiệu le lói của huy hiệu Quốc phủ, chỉ cần cứu được tên ngốc này ra ngoài, Mạc Phàm mới có thể yên tâm phần nào.

Trung tâm chỉ huy tác chiến có một địa lao nằm sâu dưới lòng đất, chuyên dùng để giam giữ những pháp sư vi phạm quân luật. Rất nhiều người không biết rằng bên dưới địa lao này còn có một tầng ngục giam nữa, đây là nơi dùng để xử lý những chuyện không muốn ai biết đến.

Người của Học viện Châu Âu có thân phận đặc thù, quân thống Saas cũng không muốn để người khác biết bọn họ đang ở đây. Mỗi người bị giam trong một phòng riêng, mỗi phòng đều có cấm chế mạnh mẽ, khiến người bị giam không thể thi triển được ma pháp.

"Các học trò của tôi không sao chứ?" Vanni hỏi.

"Yên tâm, bọn họ không sao cả. Hơn nữa họ cũng không phải phạm nhân, chúng tôi sao có thể làm gì quá đáng được?" quân thống Saas nói.

"Hừ, đừng để tôi gặp lại tên Mạc Phàm đó, nếu không tôi sẽ lột da hắn ra!" Thiếu tướng Cương Mã hung hãn nói.

Cương Mã đã phải chịu không ít khổ sở từ Mạc Phàm, đến giờ vết thương vẫn còn đau nhức không thôi. Cũng may là gã giáo viên thực tập Vanni này cũng thức thời, cuối cùng đã đưa mình trở về an toàn.

Đi thêm vài bước, Vanni thấy các học trò của mình đang phờ phạc ngồi trong phòng giam. Trông họ rất tiều tụy, trên người còn có vài vết thương đông cứng chưa được xử lý.

Thấy bọn họ vẫn bình an vô sự, Vanni thở phào nhẹ nhõm.

Không có chuyện gì là tốt rồi. Nếu thật sự có một hai người chết ở đây, Vanni chắc chắn sẽ bị Học viện Châu Âu khai trừ. Không chỉ vậy, gia thế của các học viên này cũng không hề nhỏ. Gia tộc và thế lực của họ chắc chắn sẽ tìm mình gây sự. Mặc dù mình có thể đẩy trách nhiệm cho quân đội Ai Cập, và họ cũng không dám tìm quân đội Ai Cập gây phiền phức, nhưng cuối cùng người chịu trận vẫn là bản thân mình.

"Tốt quá rồi, các trò không sao cả," Vanni đi tới trước phòng giam, nói với họ.

"Thầy Vanni, quả nhiên là thầy đến cứu chúng em. Thấy chưa, tớ đã nói rồi mà. Trông cậy vào loại người như Mạc Phàm thì có mà chờ đến bạc đầu cũng chẳng thấy hắn đâu," Galba nói.

"Nếu không phải tại thằng đó ngông cuồng chọc giận Mẫu Xà, chúng ta đâu có bị bắt giam như tội phạm thế này," Ferrero nói.

Triệu Mãn Duyên ngẩng đầu lên, nhìn thấy quân thống Saas và thiếu tướng Cương Mã đang đứng sau lưng Vanni.

Lúc đó Triệu Mãn Duyên bị đóng băng, nhưng vẫn thấy rõ ràng thiếu tướng Cương Mã này đã bị Mạc Phàm bắt giữ. Mục đích là để bảo vệ tính mạng của mọi người, vậy mà bây giờ gã thiếu tướng này lại ung dung đứng đây.

Dùng đầu ngón chân để nghĩ cũng biết chắc chắn là do tên Vanni lén lút thả hắn ra.

Những phiền phức này… Mạc Phàm đã mất đi con bài tẩy quan trọng nhất. Nếu quân đội độc ác, họ có thể lôi cả đám ra làm thịt bất cứ lúc nào.

Triệu Mãn Duyên không hề cảm thấy vui mừng, ngược lại còn thấy thiếu tướng Cương Mã và Saas đang thì thầm to nhỏ gì đó.

"Bây giờ có thả chúng ra không?" quân thống Saas hỏi nhỏ.

"Đồ óc heo, đương nhiên là không rồi! Tống cả tên Vanni này vào luôn đi. Xử lý thế nào thì chờ trận chiến kết thúc rồi tính. Bên ngoài còn ba tên nữa, thực lực của chúng cho thấy thân phận chắc chắn không đơn giản. Phải bắt được cả ba tên đó rồi mới tính chuyện xử lý," thiếu tướng Cương Mã lạnh lùng nói.

Nếu đã muốn diệt khẩu thì phải tóm gọn tất cả. Nếu giết ngay bây giờ, ba người kia sẽ trốn thoát và tố cáo bọn họ lên Tòa án Ma pháp Quốc tế. Tuy quân đội Ai Cập không sợ Tòa án Quốc tế, nhưng cũng sẽ gây ra không ít phiền phức.

Kế sách đúng đắn nhất chính là tóm gọn tất cả. Giết hay thả, toàn bộ quyền quyết định sẽ nằm trong tay chúng ta.

Quân thống Saas thấy trong ánh mắt của thiếu tướng Cương Mã lóe lên tia sáng tàn nhẫn. Nếu bắt được hết, Cương Mã chắc chắn sẽ chọn cách diệt sạch.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!