Trong địa lao dưới đại pháo đài, từng tiếng kêu thảm thiết như heo bị chọc tiết vang vọng từ sâu bên trong, nghe mà sởn cả tóc gáy.
"Cậu còn gào như quỷ nữa thì tôi vứt cậu lại đây đấy! Không phải chỉ gãy vài cái xương thôi sao, có cần phải kêu thảm thiết thế không?" Giọng Mục Bạch vang lên.
"Cậu có biết khớp xương vỡ nát nó đau đến mức nào không hả?" Triệu Mãn Duyên rên rỉ.
"Thì tôi đang chữa cho cậu đây còn gì?" Mục Bạch đáp.
"Mẹ kiếp, cậu đang làm cái quái gì vậy? Cậu đang trồng hoa trên đùi tôi đấy à?" Triệu Mãn Duyên rít gào.
Khớp xương tứ chi của Triệu Mãn Duyên đều bị đập nát. May mà Mục Bạch đến kịp, nếu không hắn còn bị tra tấn ở những chỗ khác nữa. Cái cảm giác đó... cả đời này Triệu Mãn Duyên cũng không muốn trải qua lần thứ hai, đặc biệt là khi những mảnh xương vỡ như thủy tinh cắm sâu vào da thịt và mạch máu.
"Trồng hoa cái gì mà trồng hoa! Đây là Tố Cốt Mộc, nó sẽ mọc rễ lan khắp các khớp xương của cậu, hòa tan những mảnh xương không còn nguyên vẹn. Sau đó, rễ cây sẽ nối liền với xương, dần dần hóa thành xương của cậu. Đây là một kỹ thuật mà chỉ một số pháp sư Thực Vật hệ theo trường phái cổ xưa mới am hiểu." Mục Bạch giải thích.
Hệ thứ ba của Mục Bạch là Thực Vật hệ. Dù mới thức tỉnh nhưng hắn rất hứng thú với lĩnh vực này. Loại thuật chữa trị xương cốt này từng cứu mạng hắn một lần khi đi dã ngoại, bây giờ dùng trên người Triệu Mãn Duyên cũng coi như là thành thạo.
Chỉ có điều, quá trình này cực kỳ đau đớn.
Rễ cây sinh trưởng trong da thịt, nối liền xương cốt, cảm giác này còn đau đớn hơn vạn lần so với việc được pháp sư Trì Dũ hệ dùng phép trị liệu dịu nhẹ, nhưng hiệu quả thì không hề thua kém.
"Tổ cha nhà cậu! Cậu muốn biến tôi từ một người tàn tật thành người sống thực vật đúng không?" Triệu Mãn Duyên la lối.
"Cậu tự mình đứng dậy thử xem." Mục Bạch nói.
"Chân của lão tử gãy hết rồi làm sao mà..." Triệu Mãn Duyên vừa lẩm bẩm vừa thử đứng dậy, không ngờ ngoài cảm giác hơi đau nhói ra thì đôi chân đã hoàn toàn có cảm giác.
Triệu Mãn Duyên đi vài bước, thậm chí còn nhảy lên mấy lần. Sau cơn đau kịch liệt, đôi chân hắn đã hoàn hảo như lúc ban đầu.
"Ái chà, thứ này thật sự chữa được xương cốt à! Mục Bạch, hóa ra cậu không chỉ biết phối thuốc kích dục dỏm, cũng có tài đấy chứ!" Triệu Mãn Duyên tấm tắc khen.
"Cậu còn nói nhảm nữa, tôi không ngại đập gãy xương cậu lần nữa rồi lại nối lại đâu." Mục Bạch lạnh lùng nói.
"Đừng, đừng mà, đùa chút thôi! Cậu đã cứu tôi, từ nay chúng ta là anh em!" Triệu Mãn Duyên vội nói.
"Dẹp cái trò đó đi. Cô bé kia đâu rồi, cậu có thấy không?" Mục Bạch hỏi.
"Không thấy, nhưng tôi biết tiểu Medusa hình như đã được đưa ra tiền tuyến. Cái tên Saas và Cương Mã kia dường như làm việc cho một thủ lĩnh trong quân bộ Ai Cập. Nếu không có gì bất ngờ thì đó chính là kẻ chỉ huy cuộc chiến tối nay." Triệu Mãn Duyên nói.
Có lẽ Saas và Cương Mã nghĩ Triệu Mãn Duyên đã chết chắc nên lúc nói chuyện đã để lộ ra một vài thông tin. Sau khi phân tích, Triệu Mãn Duyên đã khoanh vùng được mục tiêu là một thủ lĩnh của quân bộ Ai Cập.
Hiện tại vẫn chưa biết người đó là ai, nhưng Triệu Mãn Duyên cảm thấy chuyện này cực kỳ phiền phức. Nếu thật sự dính líu đến một bá chủ trong quân bộ Ai Cập thì bọn họ đúng là không thể chọc vào nổi.
"Ra ngoài trước đã, Mạc Phàm và Heidi vẫn đang cầm cự." Mục Bạch nói.
"Được, Tố Cốt Mộc của cậu lợi hại thật đấy, tôi cảm giác toàn thân đã hồi phục hoàn toàn rồi." Triệu Mãn Duyên tán dương.
...
Hai người ra khỏi đại pháo đài vốn không được canh phòng cẩn mật. Động tĩnh ma pháp bên ngoài cực kỳ lớn. Triệu Mãn Duyên thấy Mạc Phàm đang đuổi đánh Saas thì không khỏi ngẩn người, lẩm bẩm: "Đây mà gọi là cầm cự à?"
Mục Bạch cũng thoáng xấu hổ. Mạc Phàm đúng là quá biến thái, đuổi đánh một pháp sư Siêu Giai như đuổi chó, có thể cho người ta chút thể diện được không?
"Đến chỗ Heidi trước đi." Mục Bạch nói.
Mạc Phàm ở khá xa bọn họ, hơn nữa động tĩnh chiến đấu quá lớn, họ cũng không thể xen tay vào được.
Triệu Mãn Duyên vừa đến gần chỗ Heidi thì thấy Ferrero cách đó không xa, cơn thịnh nộ trong lòng hắn lập tức bùng lên.
"Tiên sư nhà nó! Hôm nay tao mà không làm thịt thằng chó này, cả đời này tao không làm người!" Triệu Mãn Duyên gầm lên, lao về phía Ferrero như một con trâu điên.
"Triệu Mãn Duyên, bỏ đi, tha cho họ đi." Heidi thấy bộ dạng của Triệu Mãn Duyên thì vội vàng khuyên can.
Vanni đã chết, những người khác cũng đã tản đi. Bây giờ kẻ địch của họ không phải là Học viện Châu Âu, mà là quân đội Ai Cập.
"Bỏ đi?"
Triệu Mãn Duyên đã lao tới, làm sao có thể bỏ qua cho thằng khốn Ferrero được.
Nếu không phải tại cái mồm thối của Ferrero, sao Triệu Mãn Duyên phải chịu đựng nỗi đau đớn đó?
Hơn nữa, nếu không phải Mục Bạch đến kịp, hắn đã bị mấy tên cai ngục đánh chết tươi trong nhà giam. Tên thiếu tướng Cương Mã kia cũng đã nói rõ là sẽ hành hạ hắn chán chê rồi mới giết.
Ferrero biết rõ lời nói đó sẽ hại chết Triệu Mãn Duyên, nhưng hắn vẫn cứ nói ra.
Chuyện như vậy mà bảo quên đi được sao?
"Cậu định làm gì? Thầy Vanni của chúng tôi chết rồi, cậu còn muốn thế nào nữa?" Surfa thấy Triệu Mãn Duyên lao tới, tức giận quát.
"Cô cút sang một bên! Hôm nay Ferrero chắc chắn phải chết, cô thử can thiệp xem, tôi cũng khiến cô chết không có chỗ chôn!" Triệu Mãn Duyên gằn giọng.
Ferrero thấy Triệu Mãn Duyên thì nở một nụ cười lạnh: "Mày thì tính là cái thá gì? Thật sự cho rằng mày là đối thủ của tao à?"
"Nham Chi Giác Đấu Trường!" Triệu Mãn Duyên đột nhiên xuất hiện trước mặt Ferrero, nổi điên thi triển ma pháp đã dùng để đối phó với Tử Quỷ.
Kẻ nào ép được Triệu Mãn Duyên phải dùng đến chiêu này thì chứng tỏ hắn đã tức giận đến mất hết lý trí.
Những bức tường đá khổng lồ dựng đứng lên, bao bọc khu vực này một cách kiên cố. Ngay cả Surfa muốn ngăn cản cũng bị Giác Đấu Trường Nham Thạch chặn lại.
"Giết mày dễ như uống nước thôi, đồ rác rưởi!" Triệu Mãn Duyên đứng trong đấu trường, không biết từ lúc nào trên người hắn đã xuất hiện một bộ Nham Chi Khải cực kỳ dày nặng.
"Tao mới là người muốn giết mày! Cương Mã không giết được mày thì để tao giết!" Ferrero cũng hoàn toàn mất đi lý trí, lao vào sống mái với Triệu Mãn Duyên.
Không phải tu vi của Triệu Mãn Duyên không cao, mà là phần lớn ma pháp của hắn đều thiên về phòng ngự. Hắn thường để cho đối phương tấn công chán chê, chờ đến khi đối phương mệt mỏi, ma năng cạn kiệt mới dùng những ma pháp tấn công quèn của mình để đánh bại họ.
Nhưng lúc này, đứng trong Nham Chi Giác Đấu Trường, Triệu Mãn Duyên không có ý định kéo dài. Hắn muốn đập gãy hết xương cốt của Ferrero, sau đó để cho gã chết trong đau đớn tột cùng.
"Đây là phần mộ tao tạo cho mày!" Triệu Mãn Duyên giơ cao tay, Trảm Ma Cụ trong tay hắn bừng lên ánh sáng trắng chói lòa.