Virtus's Reader
Toàn Chức Pháp Sư

Chương 1638: CHƯƠNG 1573: XÉ XÁC MEDUSA

Đây chính là quyền thế. Quyền thế thực sự mạnh mẽ sẽ coi sinh mạng như cỏ rác. Mạc Phàm đứng trong cung điện bằng nham tinh màu xanh được tạo dựng riêng cho yêu ma, lồng ngực không ngừng phập phồng.

Càng đào sâu, càng thấy máu me. Đôi khi, sự vô tri lại khiến người ta thoải mái hơn nhiều, ít nhất sẽ không bị cái cảm giác bi phẫn nghẹn ứ nơi cổ họng sau khi biết được chân tướng, một cảm giác khiến người ta ngạt thở, khiến người ta không biết phải trút giận vào đâu.

"Mạc Phàm... Mạc Phàm..." một âm thanh lo lắng từ trong bóng tối truyền đến.

Mạc Phàm không nghe thấy, trong đầu chỉ toàn vang vọng lời nói của quân thủ Ethan, hồi lâu không cách nào bình tĩnh lại được.

"Mạc Phàm, Mạc Phàm, sao cậu lại ở đây?" Fenner đi tới trước mặt Mạc Phàm, vẻ mặt có chút hoảng sợ và sốt sắng.

Người của Ethan đã báo cho Fenner biết Mạc Phàm đang ở tầng hầm thứ hai của căn cứ quân sự. Vừa hay Fenner mới rút khỏi tiền tuyến để nghỉ ngơi, còn chưa kịp xử lý vết thương đã vội vàng chạy tới đây.

"Fenner, tôi hỏi cô một chuyện." Mạc Phàm chậm rãi ngẩng đầu lên, ánh mắt xoáy sâu vào Fenner.

Fenner sững sờ, cảm nhận được ánh mắt của Mạc Phàm vừa lạnh lẽo vừa nghiêm nghị, mang theo sự phòng bị như đối với người xa lạ.

"Chuyện gì vậy?" Fenner hỏi.

"Có phải ngay từ đầu cô đã biết có người trong quân đội đang chăn nuôi thiếu nữ Medusa rồi không?" Ngữ khí của Mạc Phàm rất nặng nề, tay chỉ vào nữ xà nhân đang vô cùng thoải mái trên chiếc giường lông ngỗng.

Nữ xà nhân không tấn công Mạc Phàm và Fenner, cặp mắt tam giác màu vàng của nó đầy hứng thú đánh giá hai người. Dường như nó biết ở nơi này, loài người không dám làm gì nó, thậm chí còn phải tiếp tục đưa những thiếu nữ đến cho nó thưởng thức để nó được thoải mái.

"Chuyện này..." Fenner liếc nhìn thiếu nữ Medusa, đã được người của Ethan cho biết toàn bộ sự việc. Ánh mắt cô có chút né tránh, một lúc lâu sau mới nói: "Tôi cũng chỉ nghe nói thôi, nhưng cậu phải tin tôi và thủ lĩnh Haken tuyệt đối không liên quan đến chuyện này."

"Mấy người cũng mắt nhắm mắt mở thôi, ha ha..." Mạc Phàm nở một nụ cười bi thảm.

"Chúng tôi..." Fenner nhất thời cứng họng.

"Chúng ta rất nhu nhược, không hề có cốt khí, như một đám súc vật bị nuôi nhốt." Một giọng nói khác truyền tới, tiếng bước chân chậm rãi cũng dần đến gần.

Mạc Phàm nhìn sang, đó là ông lão mặc bộ quân phục đại thủ lĩnh màu đen lúc trước, thân hình còng xuống, nhưng đôi mắt vẫn lấp lánh có hồn.

"Đại thủ lĩnh!" Fenner vội vàng lui sang một bên, hơi kinh ngạc hành lễ với ông lão.

Đại thủ lĩnh Haken khoát tay, có chút tự giễu: "Quân lễ là để biểu đạt sự tôn kính, từ hôm nay cô không cần phải hành lễ với ta nữa. Ta thực sự không đáng để cô và bạn của cô tôn kính."

"Đầu tiên là Ethan đang như mặt trời ban trưa, giờ lại tới đại thủ lĩnh, xem ra quân đội Ai Cập quá để mắt tới tôi rồi." Mạc Phàm nói giọng châm biếm.

"Chuyện của cậu ở Bắc Cương tôi đã nghe qua, là một vị lãnh đạo ở quốc gia cậu nói với tôi. Hành động mạnh mẽ của cậu quả thực có thể xem thường những quân nhân vô dụng như chúng tôi." Đại thủ lĩnh Haken nói.

Mạc Phàm biết Haken đang nói đến chuyện gì. Kim tự tháp Khufu đã tàn phá Bắc Cương Trung Quốc, lính tinh nhuệ của Bắc Cương chỉ có vài trăm người tại một cứ điểm Trấn Bắc Quan, nhưng đại quân Khufu còn mạnh hơn cả Khafre vẫn bị chặn lại, không làm tổn thương được bất cứ một ai ở Bắc Cương.

Theo Haken, đây tuyệt đối là một kỳ tích, bởi vì ông là người hiểu rõ nhất cuộc chiến tranh ở Ai Cập suốt mấy chục năm qua. Một khi ánh sáng của kim tự tháp Khufu chiếu rọi, nó sẽ mang đến tai ương không biết bao nhiêu mà kể cho một quốc gia.

"Nhân dân quốc gia của cậu nhất định sẽ rất tự hào vì có một người như cậu, mang lại sự yên bình thực sự cho thành thị, không có máu tươi, không có thi thể, không có tiếng gào khóc đau đớn... Thực tế, quốc gia chúng tôi cũng có một người đỉnh thiên lập địa như vậy. Không phải là bộ xương già yếu chỉ còn lại cái xác không hồn đang đứng trước mặt cậu đây, mà là một người trẻ hơn tôi, dũng cảm hơn tôi, và càng hiểu được cách nắm giữ quyền thế. So với tôi, người đó còn giành được nhiều thắng lợi hơn, đó chính là quân thủ Ethan. Ethan chính là Mạc Phàm của Ai Cập, được hưởng sự kính yêu và tôn trọng không gì sánh bằng. Đương nhiên, cậu chỉ đại diện cho cá nhân, xưa nay không bao giờ trắng trợn tuyên bố tất cả những thứ này đều do cậu làm, mặc kệ người khác có biết hay không, chỉ cần những người sống sót mang theo lòng cảm kích là đủ." Đại thủ lĩnh Haken nói.

"Vậy ông muốn nói gì? Lẽ nào ông muốn nói tôi không nên đến Ai Cập của các người để lo chuyện bao đồng ư?" Mạc Phàm mất hết kiên nhẫn.

Tâm trạng của Mạc Phàm lúc này tồi tệ đến cực điểm. Nghĩ đến một cô bé yếu đuối như Apase lại trở thành một đống xương trắng vì cuộc chiến tranh này, lòng Mạc Phàm lại nhói lên từng cơn.

"Tôi chỉ hy vọng cậu hiểu rõ, chừng nào chiến tranh chưa dừng lại, quân thủ Ethan sẽ vĩnh viễn đứng ở đỉnh cao nhất của Cairo, như đỉnh của kim tự tháp. Ethan sẽ không phải chịu sự trừng phạt thích đáng, tòa án quân sự cũng không dám phán quyết, Thánh Tài Viện cũng sẽ không thánh tài một quân nhân có địa vị cao như vậy." Đại thủ lĩnh Haken nói.

Vừa đáng thương lại vừa đáng giận. Bất kể là tòa án quân sự hay những pháp sư có quyền lực phán quyết cao nhất ở Thánh Tài Viện đều khiến Mạc Phàm căm ghét. Khi bọn họ xử lý một vài tình thế cần có người phải chết, họ ra quyết định như ý chỉ của thần linh. Nhưng khi gặp một người có giá trị rất cao, lại có lợi cho mọi người, cho dù người đó có gây ra bao nhiêu tội nghiệt, họ cũng sẽ trưng ra bộ mặt đáng thương kiểu "chúng tôi không thể làm gì được".

Quyền và thế. Lời của Triệu Mãn Duyên nói với Mạc Phàm lúc trước, ngay lúc này đây lại khiến Mạc Phàm thấm thía nỗi đau một cách sâu sắc.

Hay là, quan niệm của Tát Lãng và Lãnh Tước không hoàn toàn sai lầm? Bởi vì bản chất của một số kẻ cầm quyền cũng chẳng khác gì hai người họ, vì đạt được mục đích, để cho những người "không quá quan trọng" phải chết thì có vấn đề gì đâu?

Đây chính là điều mà Mạc Phàm không thể khoan dung nhất, điều mà hắn muốn dùng chính đôi tay mình để xé nát.

Không quá quan trọng?

Trên thế giới này, làm gì có ai là không quá quan trọng?

Lại có ai là thực sự nhỏ bé không đáng kể?

Cho dù là ngôi nhà của mình nhỏ bé không đáng kể, nó cũng đủ lớn để chứa đựng tất cả niềm tin tinh thần.

Không nên quên, quân thủ Ethan cũng đã từng trốn dưới đôi cánh của người khác. Nếu không có những cường giả tôn trọng sinh mạng, không có những người thề cùng yêu ma chém giết vì kẻ khác, thì Ethan đã bị vong linh và xà yêu vô tình giẫm chết trước khi kịp học ma pháp rồi.

Trong lòng Mạc Phàm vẫn luôn mang ơn. Ở Bác Thành, khi mình còn yếu đuối, mình sống được là nhờ những người kiên cường như hiệu trưởng Chu, như Trảm Không. Sau đó hắn mới trưởng thành, mới có đủ khả năng trong Cố Đô hạo kiếp, bước lên cao giai, rồi đến Học Phủ Chi Tranh cấp thế giới. Đây cũng chính là lý do thực sự khiến Mạc Phàm không lùi bước khi đối mặt với kim tự tháp Khufu khổng lồ ở Trấn Bắc Quan tại Bắc Cương.

Bạn có thể phải lựa chọn giữa một thiếu nữ và mấy ngàn pháp sư, nhưng đó là khi bạn chỉ có thể cứu một trong hai một cách bất đắc dĩ, vì đại cục.

Nhưng điều đó không có nghĩa là để vài ngàn ma pháp sư sống sót mà chủ động đẩy một cô bé vốn có khả năng sống sót vào ổ rắn. Đây không phải là lựa chọn bất đắc dĩ vì đại cục, đây là căn bệnh nhu nhược đến cực điểm.

Thứ bệnh này thực sự sẽ lây lan. Thế giới này rốt cuộc có bao nhiêu người đã nhiễm bệnh, Mạc Phàm không biết, nhưng hắn chắc chắn sẽ không cho phép mình mắc phải nó.

Apase không thể chết như vậy, Mạc Phàm cũng sẽ không bỏ qua như vậy.

Ánh mắt Mạc Phàm trở nên sắc lẹm, ánh sáng màu bạc như thanh kiếm sắc bén hướng về thiếu nữ Medusa đang tác oai tác quái.

Thiếu nữ Medusa đang lười biếng chải mái tóc của mình, hy vọng chúng nó nhanh chóng biến thành rắn. Sau khi cảm nhận được sát ý của Mạc Phàm, nó vẫn không hề hoang mang.

Nó có trí tuệ cao, nó biết loài người không dám làm gì nó.

Niệm lực màu bạc khóa chặt lấy thiếu nữ Medusa, khiến nó đang chải chuốt thì bị Mạc Phàm dùng một lực vô hình lôi đến trước mặt.

"Tê... tê... tê... tê..." Thiếu nữ Medusa không phản kháng, ngay trước mặt Mạc Phàm, nó dùng chiếc lưỡi đỏ chót của mình trêu chọc gương mặt đằng đằng sát khí của hắn.

"Mày rất đắc ý đúng không?" Mạc Phàm nhìn thiếu nữ Medusa, cười gằn.

"Tê... tê... tê..." Thiếu nữ Medusa liếm môi, tư thái trào phúng như vừa thưởng thức một món mỹ vị.

Nó biết Mạc Phàm đến để cứu Apase. Hành động của nó như muốn nói cho Mạc Phàm biết Apase ngon đến nhường nào, càng như muốn nói với Mạc Phàm: "Ta đã ăn đứa mà ngươi khổ sở bảo vệ đấy, ngươi làm gì được ta nào?"

"Trên thế giới này có nhiều người không dám đụng tới mày... bao gồm cả một vài pháp sư Cấm Chú. Nhưng tao là Mạc Phàm, không phải là thứ mà loại hạ tiện như mày có thể đụng vào!" Mạc Phàm gần như điên cuồng gầm lên một tiếng.

Không gian niệm lực dồn hết vào hai tay Mạc Phàm, như đang trút ra tất cả phẫn nộ, hắn dùng hết sức nắm lấy phần eo của thiếu nữ Medusa.

Xé!

Thân rắn không nên xuất hiện trên người Apase, Mạc Phàm tàn bạo dùng tay không xé toạc thiếu nữ Medusa.

Phụt! Phụt! Phụt!

Máu tươi điên cuồng phun ra, bắn tung tóe lên những tảng nham tinh và chiếc giường lông ngỗng, trông vô cùng kinh hãi.

"A... a... a... a... a!" Thiếu nữ Medusa phát ra tiếng kêu thảm thiết, vẻ đắc ý trước đó đã biến mất, trên mặt chỉ còn lại đau đớn, sợ hãi, và cả sự không thể tin nổi.

Máu nóng bắn lên tóc Mạc Phàm, sền sệt chảy từ gò má xuống người. Chẳng mấy chốc, cả người Mạc Phàm đã nhuộm một màu đỏ tươi... chỉ còn lại đôi mắt nâu sẫm tràn ngập phẫn nộ, vừa đáng sợ vừa lạnh lẽo.

"Ách... a... Ách... a..."

Thiếu nữ Medusa với thân rắn máu me đầm đìa không ngừng lăn lộn trên mặt đất.

Phần thân trên của nó co giật kịch liệt, phát ra những tiếng kêu đau đớn cực kỳ chói tai, âm thanh vang vọng khắp toàn bộ căn cứ quân sự.

✩ Vần thơ AI rót dịu dàng — Thiên Lôi Trúc nâng bước trang vàng ✩

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!