Virtus's Reader
Toàn Chức Pháp Sư

Chương 1643: CHƯƠNG 1578: NGUỒN LỰC ĐỒ ĐẰNG TƯƠNG TỰ

Một lần nữa đặt chân đến đại địa Bách Mâu, nhóm người Mạc Phàm quyết định tránh xa sườn dốc Tà Dương, phòng trường hợp chưa giải quyết xong Cửu U Hậu thì lại bị đám xà hạt đó tóm gọn.

Thực tế, đi qua sườn dốc Tà Dương chính là mảnh đất Giza vàng óng.

Có người nói, cát ở Giza được tạo thành từ tro tàn của vô số sinh mệnh đã ngã xuống trong suốt mấy ngàn năm qua, được ánh trăng và mặt trời luân phiên gột rửa mà thành. Cho nên, khi Mạc Phàm trông thấy Giza hoàng kim tráng lệ tựa như một quốc gia bằng vàng, trong lòng lại dâng lên cảm giác sởn tóc gáy.

Một vùng đất vàng kim trải rộng đến thế này, rốt cuộc cần bao nhiêu sinh mệnh mới tạo ra được cảnh sắc rực rỡ bất tận như vậy? Các pharaoh cổ xưa quả là xa xỉ tột cùng.

"Xây dựng lăng mộ của mình trên mặt đất mới thể hiện được sự cao quý của bọn họ, càng cho thấy bọn họ tự coi mình là chúa tể của vạn vật trong vũ trụ này," Mios nói.

Triệu Mãn Duyên nhìn Mios với làn da ngăm đen và vẻ mặt có phần ngạo khí, tỏ ra rất bất mãn, hắn huých Mạc Phàm một cái rồi nói: "Tại sao cô gái này lại đi cùng chúng ta?"

"Tớ cũng đâu muốn. Cấm chế ở kim tự tháp tương tự như cấm chế Tinh Hà Sơn Lộ ở Thần miếu Parthenon, pháp sư Siêu Giai vào đó sẽ chịu ảnh hưởng vô cùng nghiêm trọng. Nếu không phải vậy, với bao nhiêu cao thủ được sinh ra trong suốt mấy ngàn năm qua, trong đó còn có cả Cấm Chú pháp sư, tại sao bọn họ không đích thân đi tìm bí mật trong kim tự tháp? Haken là người chống lưng cho đội tuyển quốc gia Ai Cập, khi đất nước cần, sao đội của họ lại không ra mặt cho được?" Mạc Phàm bất đắc dĩ giải thích.

Mios là đội phó của đội tuyển quốc gia Ai Cập, Mạc Phàm đã từng gặp cô ta ở thành Tân Tô. Ai mà ngờ Haken lại trực tiếp gọi Mios tới, gia nhập vào kế hoạch mở cánh cửa Minh Giới.

"Mios thì còn được, nhưng tại sao lại có cả gã lùn đáng ghét kia, lại còn tên Sayyid hôi như chó nữa chứ? Đây không phải là tạo thêm phiền phức cho đội chúng ta à?" Triệu Mãn Duyên chuyển ánh mắt sang Shreve, người bị gọi là gã lùn, và cả Sayyid đang tỏ vẻ không tình nguyện.

Mios, Shreve, Sayyid, cả ba đều là đại diện cho đội tuyển quốc gia, đã thể hiện tài năng xuất chúng với chiến thuật biển vong linh tại Học Phủ Chi Tranh. Nếu không phải gặp phải Mạc Phàm, một cuồng nhân chiến trường, không chừng bọn họ đã giành được hạng nhất rồi.

Haken cũng rất có thành ý khi phái ba người trẻ tuổi đầy tiềm năng này đến dưới trướng Mạc Phàm.

Dù sao thì Mạc Phàm cũng không hoàn toàn phản đối việc có người gia nhập, Mios, Shreve và Sayyid đều là những người hiểu rõ Ai Cập nhất. Shreve, người mà Triệu Mãn Duyên gọi là gã lùn, còn là một nhà nghiên cứu văn tự cổ đại, có hiểu biết sâu sắc về kim tự tháp.

"Nói cách khác, nguồn gốc của các Pharaoh là do gã lùn này nghiên cứu ra sao?" Triệu Mãn Duyên có chút không dám tin, hỏi.

"Đúng vậy, tớ cũng hơi bất ngờ," Mạc Phàm nói.

Thực lực của Shreve không được xem là mạnh, tinh lực chủ yếu của hắn đều đặt vào việc nghiên cứu vong linh. Nguồn năng lượng đặc thù kia chính là do Shreve thu thập được một ít từ kim tự tháp này qua kim tự tháp khác. Nó giúp các Vong Linh pháp sư triệu hoán ra một lượng lớn sinh vật Minh Giới để chiến đấu cho mình, thời gian tồn tại lại rất lâu, tương đương với việc bọn họ sở hữu một kỹ năng triệu hoán điên cuồng.

Thực lực của ba người họ có sự chênh lệch với Mạc Phàm, nhưng dường như trên tay họ vẫn còn nguồn gốc Pharaoh, điều này làm cho sức chiến đấu của họ vượt xa tu vi bản thân.

Nhắc mới nhớ, trong tay Mạc Phàm cũng có một phần nguồn gốc Pharaoh. Lúc trước, Tiểu Nê Thu đã thu thập từ trên người những vong linh đó, nuốt thứ này vào giúp Tiểu Nê Thu tăng exp lên cấp. Tiếc là không thu được nhiều, nếu có nhiều hơn thì Tiểu Nê Thu sẽ tăng thêm một cấp, như vậy tốc độ tu luyện của Mạc Phàm lại tăng vọt rồi.

"Mios, nói trước cho rõ, nhiệm vụ lần này do tôi toàn quyền chỉ huy. Đừng có mang cái thái độ kiêu ngạo và ân oán cá nhân của mấy người vào đây," Mạc Phàm nói với ba người.

"Hừ, không cần cậu phải nói, chúng tôi biết nhiệm vụ này có ý nghĩa như thế nào," Mios vẫn giữ vẻ mặt cực kỳ ngạo kiều.

Shreve thì không cần giữ mặt mũi, khi biết mọi người đều chung một con thuyền, hắn liền lải nhải không ngừng, thao thao bất tuyệt về việc mình đã nghiên cứu kim tự tháp từ nhỏ. Rất nhiều thứ nghe không hiểu nhưng Shreve vẫn nói một cách say sưa.

Sayyid thì khỏi phải nói, hắn không muốn tới nhưng bị cấp trên ép buộc.

Đáng giận hơn là Sayyid vừa hoàn thành nhiệm vụ của mình, sau khi báo cáo xong là có thể lên máy bay ôm hai nữ sĩ quan nóng bỏng rồi, nào ngờ lại gặp phải chuyện Thiếu tướng Cương Mã chết thảm.

Đương nhiên, Sayyid không biết Thiếu tướng Cương Mã chết là do Mạc Phàm giết, bị Mạc Phàm lợi dụng để mang vật chất hắc ám vào trong. Nếu biết được, đoán chừng Sayyid sẽ rút dao ra liều mạng với Mạc Phàm ngay lập tức.

Sayyid rất không tình nguyện, hắn chẳng muốn biết bên trong kim tự tháp có gì, cũng chẳng muốn trở thành anh hùng Ai Cập giúp chấm dứt chiến tranh, hắn chỉ muốn được ôm ấp hai người phụ nữ của mình.

An ủi một chút là trong đội ngũ còn có một cực phẩm mỹ nhân với đôi mắt xanh tinh tế. Sayyid đã thưởng thức qua vô số loại phụ nữ khác nhau, khiến sắc mặt quanh năm đều trắng bệch, nhưng chưa từng được nếm thử mỹ nữ mang dòng máu lai Thụy Sĩ.

Châu Âu có không ít người mang huyết thống mắt xanh, nhưng phần lớn chỉ đơn thuần là có màu sắc như vậy, chắc chắn không thể sánh bằng Heidi được. Đôi mắt xanh của nàng khiến lòng người mê mẩn, chỉ cần nhìn vào đó cũng đã là một sự hưởng thụ tột cùng.

Cũng không biết tại sao một cô gái xinh đẹp như thiên sứ lại đi cùng với tên Mạc Phàm dơ bẩn, bẩn thỉu, vô sỉ này.

"Cái vừa nói ấy, đúng vậy, chúa tể vạn vật. Các pharaoh hy vọng được bất tử, thống trị vĩnh hằng. Càng đến gần kim tự tháp, cát vàng càng dày. Đừng thấy ba kim tự tháp lớn ở Giza nằm dưới bầu trời xanh thẳm, thực tế trên nền trời xanh đó không biết đã lơ lửng bao nhiêu oán khí. Qua một thời gian nhất định, chúng sẽ hình thành bão táp oán hồn, biến tất cả những sinh vật đến gần kim tự tháp thành đống xương khô trong biển cát máu. Chúng ta phải chú ý thứ này, nhất định phải tránh bão táp oán hồn," Shreve lặp lại về cơn bão táp oán hồn.

Mạc Phàm nhớ lại lúc đại quân của kim tự tháp Khufu kéo đến, Khufu đã nói sẽ nhuốm máu đại địa, tương tự như lý niệm chúa tể vạn vật mà Shreve đã nói.

"Shreve, cậu chắc chắn về tình hình bên trong kim tự tháp không?" Triệu Mãn Duyên hỏi với vẻ hoài nghi.

"Tôi chưa từng vào kim tự tháp Khufu, nhưng tôi có kiến thức về vài kim tự tháp cỡ trung. Có rất nhiều điểm tương đồng giữa các kim tự tháp, kim tự tháp Khufu cao nhất cũng không thoát khỏi quy luật đó," Shreve nói.

"À mà, chiến thuật biển vong linh của mấy người, lấy được nguồn gốc Pharaoh từ kim tự tháp sao?" Mạc Phàm dò hỏi.

"Đương nhiên, bên trong kim tự tháp cất giấu vô số bí mật. Tôi mới chỉ đào được nguồn gốc Pharaoh mà đã suýt chút nữa đánh cho tất cả các quốc gia các người thương tích đầy mình. Nếu lấy được nhiều cổ vật hơn trong đó, Ai Cập của chúng tôi sớm muộn gì cũng trở thành bá chủ thế giới, tất cả các cường quốc ma pháp của các người cũng sẽ phải lệ thuộc vào chúng tôi," Shreve nói cực kỳ đắc ý.

"Cậu thổi phét trước mặt người khác thì không sao... nhưng trước mặt tôi với Mạc Phàm thì khiêm tốn một chút đi," Triệu Mãn Duyên cười nhạt.

"Cũng chỉ là thua mấy người thôi. Tôi nói cho mấy người biết, nguồn gốc Pharaoh chưa phải là thứ quý giá nhất trong kim tự tháp đâu. Khẳng định bên trong còn có bảo vật làm cả thế giới phải khiếp sợ. Mấy năm nay tôi luôn muốn vào đó nhưng tiếc là không được phê duyệt," đôi mắt Shreve lóe sáng.

Shreve không phải đến đây để hy sinh cho quốc gia, mà đơn giản là vì hắn có niềm đam mê với kim tự tháp.

Như thế cũng tốt, sau khi vào trong kim tự tháp, ít nhất bọn họ cũng không đến nỗi bay loạn như ruồi không đầu.

"Bảo bối... chậc chậc chậc, nghe cũng được đấy." Triệu Mãn Duyên vừa nghe thấy thế, tinh thần lập tức khác hẳn.

Làm việc miễn phí vì quốc gia, Triệu Mãn Duyên cũng không tình nguyện hơn Sayyid là bao, nhưng nếu có lợi thì lại khác.

"Lão Triệu, tớ phát hiện ra một chuyện," Mạc Phàm huých Triệu Mãn Duyên một cái, nói thầm.

"Cậu nói xem nào." Triệu Mãn Duyên tập trung lắng nghe. Mỗi khi Mạc Phàm dùng ngữ khí này nói chuyện, nhất định là chuyện hay, Triệu Mãn Duyên không biết tại sao lại hơi kích động.

"Nền văn minh Ai Cập cổ thực ra có rất nhiều điểm tương đồng với đồ đằng cổ của chúng ta. Không chừng lần này vào trong kim tự tháp, chúng ta có thể thu được một ít nguyên lực Đồ Đằng," Mạc Phàm nói.

Nguồn gốc Pharaoh có thể bị Tiểu Nê Thu hấp thu, đây chính là minh chứng tốt nhất.

Ở trong nước, Mạc Phàm và Triệu Mãn Duyên tìm kiếm đồ đằng rất khổ cực, chủ yếu là do đồ đằng đã gần như tuyệt diệt. Thực tế, không phải chỉ có Trung Quốc mới tồn tại đồ đằng, ít nhất là Ai Cập đã lợi dụng các sinh vật đồ đằng cổ đại để làm rất nhiều chuyện. Có thể những thứ đó sẽ được Tiểu Nê Thu và vật chứa Bá Hạ của Triệu Mãn Duyên hấp thu.

"Thật không?" Triệu Mãn Duyên có chút mừng rỡ.

Nói gì thì nói, Triệu Mãn Duyên là người thừa kế của Bá Hạ. Mỗi khi nghĩ đến việc bị lão rùa ngàn năm xem thường vì không có thực lực, trong lòng hắn lại đặc biệt khó chịu. Vừa nghe nói bảo vật Ai Cập có thể kích hoạt được vật chứa Bá Hạ, hai mắt của Triệu Mãn Duyên liền sáng rực lên.

"Tớ lừa cậu bao giờ chưa? Cậu xem, Tử Thần của Hy Lạp, Sphinx của Ai Cập, rồi Huyền Xà và Bá Hạ của Trung Quốc chúng ta. Tất cả đều là thần linh của nền văn minh ma pháp trước kia, điều đó có nghĩa chúng là sinh vật cùng một thời đại. Sức mạnh bản nguyên của chúng hẳn là tương tự nhau," Mạc Phàm nói.

"Ừ, ừ, nhưng cậu thử qua chưa?" Triệu Mãn Duyên hỏi.

"Thử rồi, nguồn gốc Pharaoh hoàn toàn ăn khớp với nguyên lực Đồ Đằng," Mạc Phàm khẳng định.

ღ Dòng chữ cũ hoá hoa mới ღ

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!