“Mạc Phàm, Mạc Phàm.”
Âm thanh của Shreve phát ra từ sau lưng, Triệu Mãn Duyên cùng Mạc Phàm đang định nghênh đón một trận đại chiến, ai ngờ Shreve vội vàng ngăn hai người bọn họ lại.
“Đừng động thủ, những Mộ Hình Nhân này không có hứng thú với người sống,” Shreve nói.
“Cậu xác định chứ? Vậy thì chúng nó nhìn chằm chằm chúng ta làm cái gì?” Triệu Mãn Duyên nói.
“Chúng nó không có mắt. Chúng nó nhìn về hướng chúng ta có lẽ vì đã lâu không gặp người sống. Đám Mộ Hình Nhân này có trí tuệ rất thấp, hơn nữa còn là sinh vật cấp thấp nhất trong kim tự tháp, so với một ít nô lệ thì cũng bé nhỏ không đáng kể,” Shreve nói.
“Cậu nói chuyện thì cách xa tôi một chút, thối quá,” Mạc Phàm nói.
“Những người khác đâu?”
“Chúng tôi ở đây.”
Rất nhanh, những người khác cũng tập hợp lại. Mọi người phát hiện đám Mộ Hình Nhân này không hề phát động tấn công. Trông chúng như một đám quái vật hung ác, mang theo vẻ hung tợn như muốn đuổi họ ra khỏi địa bàn của mình.
“U u u…”
Trên đỉnh đầu vẫn còn những Oán Linh đang lơ lửng. Bất chợt, mười mấy Mộ Hình Nhân nhanh nhẹn nhảy vọt lên, dùng bàn tay đã hóa thành móc câu quỷ dị, đột ngột kéo các Oán Linh từ trên không xuống.
Khi trở lại mặt đất, từng Mộ Hình Nhân hóa thân thành những tên đầu bếp cực kỳ tàn bạo. Búa rìu trên tay chúng nó bổ và chặt lên người Oán Linh vô cùng hiệu quả. Chúng phân giải hoàn toàn một đại Oán Linh, cuối cùng chỉ còn lại một tia tử linh tinh hoa màu xanh biếc như giọt mưa, chậm rãi rơi vào cái ao ở trung tâm mật thất.
“Chúng nó giết Oán Linh, trích xuất tử linh tinh hoa. Tinh hoa này sẽ chảy vào một cái ao khác dọc theo con kênh được thiết kế sẵn trong lăng mộ. Sau đó được hỏa diễm của chó địa ngục không ngừng hong khô, cuối cùng sẽ hình thành tử linh tinh khí chất lượng tốt nhất. Tinh khí này sẽ được vận chuyển không ngừng vào quan tài của Pharaoh. Những Pharaoh ngủ say trong quan tài, trải qua vài trăm năm tu hành như vậy thì thực lực sẽ càng mạnh hơn,” Shreve giải thích.
Mạc Phàm thầm sững sờ, đám Pharaoh này cũng xa xỉ quá mức, chết rồi mà còn có cả một đám nô lệ đốt lò sưởi ấm.
“Không cần để ý tới chúng nó, chúng nó chỉ là một đám máy móc trí tuệ thấp, lặp đi lặp lại những việc cấp thấp trong kim tự tháp. Như trong lăng mộ của kim tự tháp Khufu to lớn nhất, loại nhà xưởng này cũng có hơn một trăm cái,” Shreve nói.
“Có phải là có rất nhiều loại nô lệ Minh Giới?” Mạc Phàm hỏi.
“Đúng vậy, bọn chúng cơ bản đều phục vụ Pharaoh, từ loại thấp nhất như Mộ Hình Nhân cho tới Tu Mộ Tượng, cao cấp hơn một chút là Nô Lệ Võ Sĩ, Nô Lệ Khiên Phu. Trong một kim tự tháp có tầm mấy chục ngàn, đó là chưa kể đến cung điện của Pharaoh. Chúng ta phí thời gian giết những thứ này thì có giết cả trăm năm cũng không hết,” Shreve nói.
“Sống còn thoải mái hơn cả người sống, cái xã hội cũ thối nát này!” Triệu Mãn Duyên nói.
“Vậy hiện tại chúng ta phải làm sao?” Heidi hỏi.
“Chờ thêm một chút. Đợi một mẻ tử linh tinh hoa được sấy xong, sẽ có một đám Minh Võ Sĩ tới lấy tro cặn. Chúng ta cứ lẳng lặng đi theo đám Minh Võ Sĩ đó ra ngoài là có thể tìm được cửa Minh Giới,” Shreve nói.
“Lấy đi tro cặn?” Heidi rất khó hiểu, hỏi.
“Pharaoh ăn thịt, thì đám phía dưới cũng được húp tí canh thừa. Nếu không thì một lăng mộ khổng lồ như vậy làm sao sinh ra được nhiều vong linh mạnh?” Shreve nói.
“Ồ ồ, vậy còn đám Mộ Hình Nhân?”
“Bọn chúng ư? Bọn chúng thì còn muốn gì nữa. Chúng là nô lệ, không thể lên cấp, càng không thể giải thoát. Chúng không biết mệt, Oán Linh dù có mạnh tới đâu mà bị hút tới đây đều mặc cho chúng tùy ý xử lý,” Shreve nói.
Nghe Shreve nói vậy, Mạc Phàm thầm nghĩ nếu Cửu U Hậu mà rơi vào đây thì liệu có kết cục bi thảm như vậy không. Dù sao thì đám Mộ Hình Nhân này không có sức chiến đấu, nhưng lại sở hữu vũ khí hung tàn nhất để đối phó với tất cả u linh.
“Mà nói đi cũng phải nói lại, cậu biết cánh cửa Minh Giới nằm ở đâu không?” Mios hỏi vấn đề mấu chốt.
“Tôi đã xem qua không ít văn hiến của các Pharaoh cổ đại, cũng đã nghiên cứu về ba đời Giza. Khufu từng tiết lộ với họ rằng, tận thế là nơi cuối cùng của biển khổ, nếu quay lưng về phía mặt trời thì sẽ thấy Bỉ Ngạn hắc ám, và Bỉ Ngạn đó sẽ mang tới sự bất tử bất diệt,” Shreve nói.
“Biển khổ là gì? Có vùng biển này sao?” Heidi hỏi.
“Biển khổ dùng để chỉ một hòn đảo hư vô trên biển. Vùng biển gần đó được tạo thành từ hàng ngàn tỉ giọt nước mắt của sinh linh,” Mạc Phàm mở miệng nói.
Mạc Phàm đã đọc được truyền thuyết này khi ở Parthenon thần miếu. Bởi vì lúc đó, Hài Lạp đã mang tới cho Mạc Phàm một sự rung động lớn, nên khi tĩnh tu ở Parthenon thần miếu, cậu đã nghiên cứu về nó.
“Trên Đảo Hư Vô có một con quái vật, nó tên là Hài Lạp, là kẻ canh giữ thế giới hắc ám. Nếu nói cho nó biết là mình muốn tới Minh Giới, nó sẽ không làm khó đâu,” Shreve nói.
“Mấy người nói tới truyền thuyết cổ xưa làm gì? Rốt cuộc thì cánh cửa Minh Giới nằm ở đâu? Chúng ta đang ở trong kim tự tháp chứ không phải Hồng Hải, đại ca à!” Triệu Mãn Duyên không nhịn được, nói.
“Cánh cửa Minh Giới chân chính là ở Đảo Hư Vô. Chúng ta phải mở cánh cửa Minh Giới trên hòn đảo đó. Nhưng không ai nhìn thấy Đảo Hư Vô trên Hồng Hải. Chỉ khi dùng Minh Huy của kim tự tháp Khufu chiếu tới nơi tận cùng của Hồng Hải, Đảo Hư Vô mới hiện ra dưới vầng hào quang của người chết này. Minh Huy chiếu ra Đảo Hư Vô, chẳng khác nào mở ra cánh cửa Minh Giới,” Shreve nói.
Những thông tin mà Mạc Phàm thu thập được vốn rất rời rạc, nhưng sau khi được Shreve hệ thống lại, cậu bỗng nhiên tỉnh ngộ.
“Cái gì với cái gì?” Triệu Mãn Duyên nghe mà có chút mơ hồ.
“Lão Triệu, kim tự tháp Khufu này là cửa sau, Đảo Hư Vô trên Hồng Hải là cửa chính, nhưng chìa khóa của cửa chính lại nằm trong tay Khufu,” Mạc Phàm giải thích.
Mở cánh cửa Minh Giới ở kim tự tháp Khufu không có ý nghĩa gì cả, vì vong linh Cố Đô không thể tiến vào kim tự tháp. Nếu muốn vong linh Cố Đô tiến vào Minh Giới Ai Cập để chiến đấu thực sự, thì mở cánh cửa Minh Giới ở Đảo Hư Vô là chính xác nhất.
“Vậy là trong kim tự tháp Khufu có cơ quan làm cho Đảo Hư Vô hiện ra?”
“Là Trú Tịch Kim Chỉ Nam. Khi kim chỉ nam chỉ về phía hoàng hôn, tinh quang thần bí sẽ biến thành Minh Huy soi sáng mặt đất. Chúng ta phải chuyển hướng Trú Tịch Kim Chỉ Nam về phía Hồng Hải, để Minh Huy chiếu về nơi đó, Đảo Hư Vô sẽ xuất hiện,” Shreve nói.
“Haizz, lằng nhằng quá, mấy người nói sao thì cứ làm vậy đi!” Sayyid không nhịn được, nói.
“Đảo Hư Vô là lối vào Hắc Ám Vị Diện, phải không?” Vào lúc này, Heidi mở miệng.
Là một pháp sư Thứ Nguyên hệ, Heidi cũng có nghiên cứu sâu sắc về các vị diện khác.
Ngoài thế giới hiện thực còn có những vị diện khác, điển hình nhất là Hắc Ám Vị Diện và Triệu Hoán Vị Diện. Nếu không thì Triệu Hoán Thú và những sinh vật mà Vong Linh hệ triệu hồi ra đến từ đâu chứ?
Minh Giới là một nhánh độc lập của Hắc Ám Vị Diện, nhưng có lời đồn rằng Minh Giới có liên kết với Hắc Ám Vị Diện.
ღ Dòng chữ cũ hoá hoa mới ღ