Virtus's Reader
Toàn Chức Pháp Sư

Chương 1651: CHƯƠNG 1586: CHÓ ĐỊA NGỤC CỦA TẾ ĐÀN

"Gì thế? Loại chó nào mà mạnh dữ vậy?" Triệu Mãn Duyên hỏi.

"Chó Địa Ngục, có ba cái đầu, mỗi đầu mang một thuộc tính khác nhau, thân thể thì cường tráng vô cùng. Lúc tớ và Mục Ninh Tuyết còn ở Phàm Tuyết Sơn đã từng gặp một con Chó Địa Ngục Nguyền Rủa Ba Đầu, năng lực nguyền rủa của nó cực mạnh, tớ suýt nữa toi mạng vì Tỏa Hồn Lẫm Chú của nó." Mạc Phàm nhớ lại tình cảnh ngày đó rồi nói.

Hôm đó nếu không có Mục Ninh Tuyết, việc đối phó với con Chó Địa Ngục Nguyền Rủa Ba Đầu kia vẫn rất khó khăn, chúng là những sinh vật thuộc hàng đầu trong cấp Thống Lĩnh.

"Mạc Phàm, cậu nói con Chó Địa Ngục kia, dưới chân còn đạp lên ngọn lửa u lam của địa ngục à?" Giọng của Mục Bạch truyền đến từ một hướng khác trong đại điện tế tự.

"Sao cậu biết vậy, trước đây cậu cũng gặp qua rồi à? Thật ra loại sinh vật này hiếm lắm." Mạc Phàm đáp lại.

Mục Bạch ở phía bên kia im lặng một lúc, bỗng nhiên một luồng khí lạnh cực mạnh tràn ngập tế đàn bên trong đại điện, từng sợi xích băng khổng lồ, rắn chắc bay về phía Mục Bạch, đan xen giữa không trung.

Thân hình Mục Bạch nhanh nhẹn, đạp lên những sợi xích băng để di chuyển. Mạc Phàm đang thắc mắc tại sao Mục Bạch lại đột nhiên thi triển ma pháp thì thấy ba cái đầu hung tợn bất ngờ lao ra, tông gãy toàn bộ những sợi xích băng giữa không trung, rõ ràng là muốn xé xác Mục Bạch.

Thân thể màu nâu đen, ma văn dung nham trải khắp toàn thân, tà khí ngút trời, chân đạp lên ngọn lửa u lam của địa ngục. Lúc này Mạc Phàm mới nhìn rõ đó chính là một con Chó Địa Ngục Ba Đầu.

Giờ thì Mạc Phàm đã hiểu tại sao Mục Bạch lại biết, vì ngay chỗ y đứng có một con sờ sờ ra đó.

"Chó Địa Ngục, là Chó Địa Ngục Ba Đầu!" Mạc Phàm hô lên.

"Phía tôi cũng có!" Giọng của Mios truyền đến từ sau lưng Mạc Phàm.

Mạc Phàm vốn định đến giúp Mục Bạch, nhưng lại phát hiện sau lưng mình cũng có một con. Lũ Chó Địa Ngục Ba Đầu xuất hiện quá bất ngờ, mọi người hoàn toàn không phòng bị, trong lúc nhất thời chỉ biết chạy tán loạn trong đại sảnh tế tự cực kỳ rộng lớn này.

"Có bao nhiêu con?" Mạc Phàm hỏi.

"Vài con, mọi người tản ra trước, chạy vòng một lúc đã."

Bọn họ đều là pháp sư, mà pháp sư thì sợ nhất là bị bao vây và cận chiến. Gặp phải tình huống bị sinh vật mạnh mẽ đột kích thế này, cách tốt nhất là chạy trước. Khi chưa biết có bao nhiêu con Chó Địa Ngục Ba Đầu thì tuyệt đối không thể mạo hiểm dừng lại một chỗ, nếu bị chặn đường hoàn toàn thì đến cơ hội chạy thoát cũng không có.

Cũng may họ đều là những pháp sư tinh anh, dù không có kỹ năng ma pháp chạy trốn thì cũng sở hữu những ma cụ đắt tiền.

Mạc Phàm nhìn quanh, thấy không ít ngọn lửa u lam, có đến bốn con Chó Địa Ngục Ba Đầu đang lượn lờ trước mặt mình. Chủ yếu là vì đại sảnh tế đàn này thực sự quá lớn, ngoài tế đàn chính ở trung tâm thì xung quanh còn có những cỗ quan tài đá khổng lồ, tượng đá, cột tường. Lũ Chó Địa Ngục Ba Đầu nấp sau những thứ đó khiến mọi người không thể phát hiện ra.

"Lão Lang, đi giúp Mục Bạch trước đi!" Mạc Phàm nói với Phi Xuyên Ngai Lang.

Chỗ Mục Bạch có đến hai con Chó Địa Ngục Ba Đầu, cũng may y phản ứng nhanh, chứ với sinh vật cấp Đại Thống Lĩnh như Chó Địa Ngục Ba Đầu, muốn hạ sát một pháp sư chỉ là chuyện trong nháy mắt.

Phi Xuyên Ngai Lang dĩ nhiên thích chiến đấu cùng Mục Bạch hơn, vì Mục Bạch là pháp sư Băng hệ, lĩnh vực băng giá của y có thể kích phát huyết thống Băng Nguyên của nó. Nếu không có huyết thống Băng Nguyên, thực lực của Phi Xuyên Ngai Lang và Chó Địa Ngục Ba Đầu không chênh lệch nhiều, nó chưa chắc đã thắng được một con.

Có Phi Xuyên Ngai Lang đến hỗ trợ, Mục Bạch cũng có cơ hội rảnh tay để phóng thích ma pháp. Y xoay người lại, hoàn thành ma pháp Băng hệ cao giai trong nháy mắt, một đạo Băng Phong Linh Cữu từ trên cao giáng xuống, nện vào một con Chó Địa Ngục Ba Đầu gần đó.

Không hổ danh là Chó Địa Ngục Ba Đầu cấp Đại Thống Lĩnh, Băng Phong Linh Cữu không thể nào đánh trúng nó, ngay cả lực đóng băng lan tỏa trên mặt đất cũng chỉ có thể làm chậm tốc độ của nó lại một chút.

Ngọn lửa u lam địa ngục cũng cho Chó Địa Ngục Ba Đầu khả năng đạp không, khiến nó lao đi vun vút, để lại một vệt chân lửa u lam giữa không trung. Rất nhanh, con Chó Địa Ngục Ba Đầu này đã thoát khỏi lực đóng băng của Băng Phong Linh Cữu.

Sau khi hiệu ứng của Băng Phong Linh Cữu qua đi, con quái xảo quyệt này liền quay lại tấn công. Nó không bay nữa mà đáp thẳng xuống đất, biến thành một chuỗi bóng ma lửa xanh lam, ba cái đầu đồng loạt phun ra thổ tức địa ngục về phía Mục Bạch.

Thổ tức địa ngục là dung nham lửa, ba luồng thổ tức cùng lúc đánh tới thì phòng ngự của một pháp sư cao giai cũng khó lòng chống đỡ nổi.

Mục Bạch không ngờ thực lực của Chó Địa Ngục Ba Đầu lại mạnh đến vậy, sau khi thấy Băng Thuẫn Bích của mình tan biến, y lập tức lựa chọn lùi lại, tìm một vị trí thích hợp để thi triển ma pháp rồi tính sau.

Mục Bạch vừa lùi lại, đột nhiên sau một tảng đá lớn lại xuất hiện một bóng hình rực lửa u lam, đó là một con Chó Địa Ngục Ba Đầu khác còn cường tráng hơn. Không biết con quái xảo quyệt này đã mai phục ở đây bao lâu, chỉ chờ lúc Mục Bạch mất cảnh giác nhất.

"Tịch Lôi Tử Quang!"

Một chùm sáng lôi điện màu xanh đen đánh mạnh vào trụ đá, nện thẳng vào con Chó Địa Ngục Ba Đầu đang định đánh lén Mục Bạch.

"Oành!"

Tử quang nổ tung, con Chó Địa Ngục Ba Đầu bị hất văng ra xa, đập mạnh xuống đất.

Thực ra con quái kia cách Mục Bạch rất gần, chưa tới năm mét. Luồng tử quang khiến màng nhĩ Mục Bạch đau nhói, nhưng vẫn còn hơn là bị Chó Địa Ngục Ba Đầu đánh gục. Khoảnh khắc đó khiến Mục Bạch cảm thấy mình chết đến nơi rồi.

Mục Bạch nhìn về hướng luồng tử quang bắn tới, chính là Mạc Phàm đang đứng ở một nơi hơi cao.

Điều làm Mục Bạch kinh ngạc là chỗ Mạc Phàm còn có ba con Chó Địa Ngục Ba Đầu... tình huống như vậy mà hắn vẫn còn lo được cho mình.

Tên này quả nhiên vẫn mạnh đến vô lý.

"Mạc Phàm, cứu mạng, có nhiều chó đuổi theo tớ quá!" Triệu Mãn Duyên la lớn, trong lúc nhất thời cũng không biết gã này đang ở đâu.

Mạc Phàm làm sao mà để ý tới Triệu Mãn Duyên. Ai trong đội này chết cũng được, riêng Triệu Mãn Duyên thì tuyệt đối không thể. Gã một thân kỹ năng phòng ngự, một thân ma cụ phòng ngự, cứ để Chó Địa Ngục Ba Đầu vờn nó vài phút cũng chưa chắc đã có chuyện gì.

Nhưng những người khác thì Mạc Phàm khá lo lắng.

Chó Địa Ngục Ba Đầu là cấp Đại Thống Lĩnh, so với Minh Võ Sĩ thì không biết cao hơn mấy bậc, một pháp sư cao giai có thể một mình chiến đấu với nó đã là rất mạnh rồi.

"Mục Bạch, chỗ cậu chịu được không?" Mạc Phàm hỏi.

"Để tớ thử xem." Mục Bạch nói.

Mục Bạch xác định gần chỗ mình có ba con, chỉ cần không nhiều hơn nữa, phối hợp với Phi Xuyên Ngai Lang thì vẫn có thể chiến với chúng một trận.

Mục Bạch liếc nhìn, phát hiện con Chó Địa Ngục Ba Đầu bị Tịch Lôi Tử Quang của Mạc Phàm đánh nát một cái đầu, hai cái đầu còn lại đang nhìn mình chằm chằm với vẻ dị thường và phẫn nộ.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!