—
"Bọn chúng vẫn mai phục ở đây sao? Sao lại có cảm giác như chúng nó đột nhiên xuất hiện vậy?" Heidi rất nghi hoặc.
Lúc tiến vào đại sảnh tế tự, chẳng thấy bóng dáng sinh vật nào, vậy mà một bầy Chó Ba Đầu Địa Ngục lại đột ngột lao đến tấn công mọi người mà không hề có dấu hiệu báo trước.
Sau khi trải qua một trận đại chiến, bầy Chó Ba Đầu Địa Ngục đã biến mất không tăm hơi, không biết là đã biết khó mà lui hay đang ấp ủ một đợt tấn công tiếp theo.
"Đừng quan tâm nhiều như vậy, con đường chúng ta đi hẳn là không sai. Chó là nô bộc trung thành nhất của pharaoh, nơi này có nhiều Chó Ba Đầu Địa Ngục như vậy cho thấy chúng ta đang ngày càng tiếp cận quan tài của pharaoh." Shreve nói.
Mọi người tiếp tục đi về phía trước, bầy Chó Ba Đầu Địa Ngục không xuất hiện nữa. Xuyên qua đại sảnh tế tự to lớn, mọi người đi vào một mộ thất hoàn toàn đóng kín.
Mộ thất vô cùng rộng lớn, hiển nhiên cũng đã trải qua không gian áp súc, chỉ khi bước vào trong thì không gian khổng lồ mới thực sự bày ra.
Mộ thất có hình tam giác, tổng cộng có bốn mặt phẳng trơn bóng tạo thành đỉnh, càng đi vào trung tâm thì càng cao, càng tiến về bốn góc thì càng thấp. Nơi thấp nhất cách mặt đất khoảng chừng 5 mét. Nói trắng ra, mộ thất này giống như một kim tự tháp hoàn chỉnh nằm bên trong không gian này, chỉ là Mạc Phàm biết rất rõ đây chỉ là một khu vực nhỏ trong kim tự tháp khổng lồ mà thôi.
Vị trí cao nhất của chóp vàng cách mặt đất khoảng 400 mét. Triệu Mãn Duyên ngẩng đầu nhìn lên đỉnh chóp, không khỏi cảm thán: "Chóp vàng cao hơn 400 mét, chẳng phải nơi này có độ cao tương đương với tháp Quảng Châu sao? Tớ nhớ thân tháp Quảng Châu cũng cao 454 mét. Nói cách khác, nếu chúng ta đứng trên đỉnh tháp Quảng Châu nhìn xuống một góc 45 độ là có thể thấy được phạm vi rộng lớn của thành phố."
"Độ dốc của kim tự tháp hơn 50 độ một chút, vì thế tổng chiều dài của nơi này phải hơn 1 km. Người Ai Cập cổ đại các người thật sự xa xỉ. Nghĩ đến giá nhà đất ở Bắc Kinh, Thượng Hải, Quảng Châu, một mét vuông cũng đã có giá 10 vạn nhân dân tệ, mộ thất này rộng tới 100 vạn mét vuông, bán cái này đi là đủ nuôi sống quân đội của một quốc gia rồi." Mạc Phàm nói.
"Hiện tại một mét vuông nghĩa địa còn đắt hơn nhà trong khu vực trường điểm, Mạc Phàm, cậu tính thiếu rồi." Triệu Mãn Duyên tỏ ra am hiểu về giá cả thị trường.
"Hai người các cậu lảm nhảm cái gì thế? Không thấy cái quan tài đang treo lơ lửng ở kia à?" Mục Bạch nói, vẻ mặt đặc biệt nghiêm nghị.
Một mộ thất tráng lệ nhưng bên trong lại trống rỗng. Trên đỉnh cao nhất là một con Nhện Chân Dài Trán Trắng Đầu Vàng Thân Bạc đang bất động, nếu không nhìn kỹ còn tưởng đó là một món đồ trang trí.
Thực tế, cảnh tượng này làm người ta sởn tóc gáy, giống như khi bạn đang ở trong phòng ngủ bật đèn sáng choang, trong lúc cảnh giác lỏng lẻo nhất thì phát hiện một con nhện to như vậy đang nằm ở góc tường. Nó không nhúc nhích, nhưng lại cho bạn cảm giác nó đang nhìn mình chòng chọc.
Con nhện trong mộ thất lúc này tự nhiên lớn hơn nhiều so với những con nhện to bằng lòng bàn tay. Kích thước của nó vừa vặn phù hợp với cái "khuê phòng" xác ướp rộng lớn này.
Nó có tơ. Những con nhện chân dài bình thường không có tơ, nhưng từ cái thân cực kỳ to lớn của con Nhện Chân Dài Trán Trắng Đầu Vàng Thân Bạc này lại rũ xuống một sợi tơ nhện thẳng tắp. Không biết có phải trùng hợp hay không mà điểm cuối của sợi tơ lại vừa vặn là tâm điểm của mộ thất.
Điều làm người ta kinh hãi nhất chính là một chiếc quan tài đang treo lủng lẳng dưới sợi tơ nhện đó.
Sợi tơ khi chạm tới quan tài thì khuếch tán ra thành hình lưới, bao bọc hoàn toàn chiếc quan tài đang treo giữa không trung. Quan tài màu đen đứng im ở đó, toát ra vẻ cao quý và tà dị.
Trong lúc Mạc Phàm và Triệu Mãn Duyên đang nói chuyện phiếm thì những người khác đều nhìn chiếc quan tài với ánh mắt cảnh giác.
Có quan tài nghĩa là bên trong có vong linh. Phần lớn vong linh cấp thấp đều như cô hồn dã quỷ, không có mộ huyệt hay mộ thất của riêng mình. Chủ nhân của chiếc quan tài này lại sở hữu một mộ thất cực kỳ xa xỉ bên trong kim tự tháp, điều này hoàn toàn chứng minh được thân phận và địa vị đặc biệt cao của gã.
"Có phải là một vị pharaoh không?" Mục Bạch dò hỏi.
"Xác ướp. Hẳn là mộ thất của pharaoh nằm ở tầng cao hơn, nơi này là phòng của xác ướp." Shreve nói rất khẳng định.
"Xác ướp nào mà khí thế như vậy chứ?" Triệu Mãn Duyên không thể tin được.
Xác ướp tương đương với quý tộc trong quá khứ, thi thể của chúng được bảo toàn khá hoàn hảo. Nói cách khác, khi còn sống chúng có chút sức mạnh thì khi chết đi cũng được chuyển hóa. Để có thể chăm sóc cho mình sau khi chết như vậy, tự nhiên là phải nắm giữ tài lực hùng hậu.
"Nơi này là kim tự tháp Khufu, xác ướp được chôn cất ở đây đều có thân phận và địa vị rất cao." Shreve nói.
"Trông nó như đang ngủ say, chúng ta lặng lẽ đi qua đây, chắc là nó không phát hiện ra chúng ta đâu nhỉ?" Triệu Mãn Duyên nói.
"Nhắc mới nhớ, mọi người không phát hiện ra nơi này không có cửa sao?" Đột nhiên Mios lên tiếng.
Câu nói này làm mọi người bừng tỉnh.
Không có cửa.
Không có đường nối.
Ngoại trừ lối vào mật thất, căn bản không có con đường nào khác để đi ra.
"Thế này là sao, có phải chúng ta đã đi nhầm đường rồi không?" Triệu Mãn Duyên nói.
"Khẳng định là không đi sai đường, tẩm cung của pharaoh thường nằm sau mộ thất của các xác ướp. Chỉ là chúng ta chưa tìm thấy cửa thôi. Nếu đường đi trong kim tự tháp mà dễ tìm như vậy thì đã chẳng còn những bí ẩn ngàn năm chưa có lời giải đáp." Vẻ mặt của Shreve cực kỳ nghiêm túc.
"Vậy bây giờ làm sao?" Heidi hỏi.
"Vấn đề này không phải đơn giản sao? Mấy người chơi game online đi phó bản bao giờ chưa? Chẳng lẽ không phải đánh boss để qua màn à? Đánh thức cái thứ trên đỉnh đầu kia, đập cho nó một trận, không phải nó sẽ ngoan ngoãn mở cửa để chúng ta đi tiếp sao?" Mạc Phàm nói.
…
…
Tuy lời nói của Mạc Phàm làm những người khác cạn lời, nhưng quả thật đây là cách duy nhất. Toàn bộ mộ thất không có gì cản trở, tất cả gạch lát đều giống hệt nhau, căn bản không có cơ quan gì. Thứ duy nhất có thể mở đường hiển nhiên là con nhện và chiếc quan tài kia.
"Mạc Phàm, có thể suy nghĩ thêm một chút được không? Lỡ đâu con này là cấp quân chủ thì sao?" Mục Bạch nói, mang theo vài phần cẩn thận.
"Chúng ta còn đường lui sao?" Mạc Phàm hỏi lại.
Mục Bạch suy nghĩ một chút, không ngăn Mạc Phàm nữa.
"Tôi đã thấy phần lớn quân chủ của Khufu, ít nhất là cái tên này tôi không quen biết. Coi như nó đúng là quân chủ, hẳn là cũng không đến mức chúng ta đánh không lại." Mạc Phàm nói.
Lãng phí thời gian nghĩ ngợi, không bằng xắn tay áo lên khô máu với nó là được.
"Trước tiên mọi người đứng vào vị trí đã." Heidi nhắc nhở.
Mọi người đều tách nhau ra. Mộ thất này khá lớn, không gian đủ để các pháp sư phát huy toàn bộ sức mạnh.
"Sayyid, cậu qua bên kia. Shreve, cậu nghiêng về phía xa này. Mục Bạch, cậu là pháp sư Băng hệ…" Mios bắt đầu chỉ huy.
"Liệt Quyền!"
Mios còn chưa nói hết, âm thanh cuồng bạo của Mạc Phàm đã vang lên, sau đó là một quầng lửa lớn sáng rực. Một quả Liệt Diễm Quyền bay thẳng về phía quan tài trên không trung, không hề chệch hướng. Hỏa quyền đánh mạnh vào quan tài, khiến nó vang lên tiếng động nặng nề như kim loại va chạm.
"Vãi ạ, bọn tớ còn chưa chuẩn bị xong nữa!" Triệu Mãn Duyên mắng to.
Mặt Mios cũng đen lại. Mạc Phàm đừng có nóng nảy như vậy được không, lỡ một con quân chủ chui ra từ bên trong thì chẳng mấy phút là cả đội đi đời hết.
…
*Vù…*
Tiếng vang từ quan tài không ngừng vọng lại, những mạng nhện màu trắng trên bề mặt bị thiêu rụi. Con nhện đầu vàng thân bạc rốt cuộc cũng cử động, nhưng nó không tấn công mà chỉ dùng ba hàng mắt nhìn xuống đám người phía dưới, cái đầu vàng như nở một nụ cười gian tà xen lẫn hả hê.
*Oành!*
Quan tài rơi xuống đất, gạch trên mặt đất cũng vỡ tan.
Toàn bộ mạng nhện đã bị thiêu hủy, nhưng quan tài vẫn không có bất kỳ biến hóa nào. Mọi người tập trung tinh thần nhìn chiếc quan tài, thần kinh căng như dây đàn.
Trên quan tài xuất hiện một cái khe, một cánh tay thò ra ngoài. Như thể vô cùng phẫn nộ, nó đập mạnh một cái vào nắp quan tài, khiến nắp quan tài bay thẳng ra ngoài.
Một xác ướp quấn đầy vải trắng ngồi dậy, đôi mắt trống rỗng lộ ra hung quang, nhìn chằm chằm vào Triệu Mãn Duyên.
"Tiên sư nó, mày mù à? Tao không phải người đánh cái quan tài của mày!" Triệu Mãn Duyên thấy xác ướp này nhìn mình chằm chằm, nhất thời mắng to.
Xác ướp màu trắng đứng lên. Gã này không phải thú thể, hoàn toàn là hình người, toàn thân tỏa ra tà khí, hình thể cũng không khác người là mấy.
Nó đứng dậy, bước từ trong quan tài ra. Một luồng khí lạnh lẽo ngưng tụ kéo tới, làm người ta có cảm giác như rơi vào một thế giới băng tuyết, thân thể không nhịn được mà run lên.
"Cái tên này mà không phải cấp quân chủ, tớ cắt 18 cm cho cậu!" Triệu Mãn Duyên không tự chủ được mà lùi về sau vài bước, có chút tức giận với Mạc Phàm.
"Có muốn tớ cạo trọc đầu cậu không?" Mạc Phàm nói.
Heidi và Mios nghe được đoạn đối thoại này cũng sắp điên rồi, tại sao vào thời điểm thế này mà hai con hàng này vẫn còn cà khịa nhau được.
"Cửa! Có cửa kìa!" Bỗng nhiên Shreve kêu lớn lên, chỉ tay về phía trước.
Những người khác vội vàng nhìn tới, phát hiện ở phía đối diện đã xuất hiện một cánh cửa hình vuông. Xem ra cơ quan nằm ở chiếc quan tài, cánh cửa dẫn tới nơi tiếp theo cũng đã mở ra.
"Các ngươi ở lại đây chôn cùng ta đi, làm xác ướp sống!" Xác ướp màu trắng ngọ nguậy miệng, phát ra âm thanh cực kỳ sắc nhọn.
Xác ướp này nói tiếng Ai Cập, Mios, Sayyid và Shreve đều nghe hiểu, cả ba đều dựng cả tóc gáy.
ღ Dòng chữ cũ hoá hoa mới ღ