*
Bước qua một cánh cửa nữa, lại là một mộ thất có hình dạng tương tự, mọi người đều lộ vẻ mặt kỳ quái.
"Sao lại là một cái nữa?"
"Vẫn không có cửa ra à? Có ai thấy quan tài đâu không?"
Đảo mắt nhìn quanh, mộ thất xác ướp này trống không, ngẩng đầu nhìn một lúc cũng chẳng phát hiện ra gì. Mạc Phàm chợt nhận ra có một thứ nằm ngay trên nền gạch, là một chiếc quan tài xác ướp nhỏ bé, không hề bắt mắt.
"Lần này để tôi!" Triệu Mãn Duyên cũng đã thấy qua vài con xác ướp nên lá gan cũng to hơn hẳn.
Đi tới gần chiếc quan tài nhỏ, Triệu Mãn Duyên phát hiện nó trông rất quái dị, rõ ràng đã bị một loại dây leo cổ xưa bất tử khóa chặt lại.
Triệu Mãn Duyên không nghĩ nhiều, bàn tay chậm rãi hội tụ quang năng. Ánh sáng kéo dài đến cổ tay rồi quấn lại thành một cái chuôi kiếm. Lưỡi kiếm tiếp tục dài ra, hóa thành một thanh Quang Nguyệt Nhận cong vút.
Hắn vung kiếm chém xuống, nhắm thẳng vào những sợi dây leo bất tử trên mặt quan tài. Dây leo xuất hiện vài vết nứt, nhưng không sâu lắm.
"Ha, cũng cứng phết nhỉ?" Triệu Mãn Duyên thấy một kiếm của mình không chém đứt được nó.
Hắn lại vung Quang Nguyệt Nhận lên, lần này thúc giục thêm một ít ma năng để nhát chém mạnh hơn.
Lần này vết chém trên dây leo đã sâu hơn. Triệu Mãn Duyên nhẩm tính, chém thêm bảy tám nhát nữa thì chắc chắn sẽ đứt.
"Cậu làm được không đấy?" Mục Bạch thấy Triệu Mãn Duyên chém một sợi dây leo cũng chật vật như vậy, không khỏi hỏi một câu.
"Sợi dây leo này chắc chắn... Vãi, cái quái gì thế này? Sao nó lại mọc lại được?" Triệu Mãn Duyên kinh hãi hét lên.
Hắn vất vả chém được hai nhát, nhưng vết chém lại hồi phục với tốc độ còn nhanh hơn. Thấy vậy, Triệu Mãn Duyên tăng tốc độ chém, nhưng cuối cùng sợi dây leo bất tử vẫn hoàn hảo nguyên vẹn, không sứt mẻ chút nào.
"Tao không tin cái tà môn này!" Triệu Mãn Duyên có chút tức giận.
Một sợi dây leo nhỏ bé mà cũng không làm gì được, xem ra Triệu Mãn Duyên hắn phải lôi bản lĩnh thật sự ra rồi.
"Triệu Mãn Duyên, đừng chém nữa!" Đúng lúc này, Shreve đột nhiên lên tiếng, giọng nói mang theo nỗi sợ hãi không nguôi.
"Sao lại không chém? Không mở quan tài ra thì chúng ta không thoát được đâu." Triệu Mãn Duyên nói.
"Chúng ta tuyệt đối không thể trêu vào thứ này!" Shreve đang cầm một quyển sách cổ trên tay, dường như vừa nhận ra chủ nhân của chiếc quan tài nhỏ này là ai.
"Không đến mức đó đâu, hai con xác ướp trước đó đều ngu như bò." Triệu Mãn Duyên nói.
"Trên văn hiến cổ có ghi, thời trẻ Khufu từng gặp một Tà Đồng, Tà Đồng này suýt chút nữa đã lấy mạng ngài ấy. Sau khi vất vả giết được nó, Khufu vẫn vô cùng kiêng kỵ, sai người lấy dây leo bất tử ở Mũi Hảo Vọng về, dùng nó để phong ấn thi thể giết mãi không chết này vào một chiếc quan tài nhỏ. Cũng từ Tà Đồng này mà Khufu học được một vài ma pháp vong linh mạnh mẽ hơn, giúp cho sự thống trị của ngài không gì lay chuyển nổi... Thứ cậu chém không đứt chính là dây leo bất tử, chiếc quan tài nhỏ này với ấn văn trong sách tôi cầm giống hệt nhau. Khufu vừa kiêng kỵ Tà Đồng, lại vừa muốn biến nó thành thuộc hạ của mình. Tà Đồng đã ở trong kim tự tháp mấy ngàn năm, giả như nó biến thành vong linh thì pháp lực sẽ cực kỳ cao thâm, chúng ta sẽ bị nó giết sạch!" Shreve giải thích.
Nghe xong, Triệu Mãn Duyên cũng sững sờ, quang kiếm vẫn còn trên tay, ánh mắt bất giác nhìn chằm chằm vào chiếc quan tài nhỏ.
Trên quan tài có rất nhiều văn tự kỳ quái khó hiểu, Triệu Mãn Duyên vốn định khám phá bí ẩn bên trong. Nhưng trong giây lát, hắn phát hiện một đồ án vặn vẹo, biến thành khuôn mặt của một đứa trẻ. Khuôn mặt này đang cười, một nụ cười cực kỳ rạng rỡ, còn mang theo vài phần ngây thơ đáng yêu... nhưng lại khiến Triệu Mãn Duyên sợ đến dựng cả tóc gáy.
Triệu Mãn Duyên đột ngột lùi lại mấy bước, sắc mặt trắng bệch.
"Thứ này... là một u linh!" Triệu Mãn Duyên hạ giọng nói.
U linh là loại vong linh khó đối phó nhất, hành tung của chúng bất định, miễn nhiễm với ma pháp, sở trường là khống chế tinh thần, nguyền rủa, hạ độc. Rõ ràng quan tài còn chưa mở, nhưng nó lại có thể mỉm cười với hắn từ bên trong, làm Triệu Mãn Duyên không khỏi cảm thấy rùng mình khi nghĩ lại.
"Vậy thì đừng có đụng vào vị tổ tông này nữa." Mạc Phàm nói.
"Ừ, tuyệt đối không được đụng vào." Shreve nói.
"Không mở ra thì chúng ta không có cách nào đến cánh cửa tiếp theo." Mios nói.
"Vừa nãy tôi có nghiên cứu một chút, dưới tẩm thất của Khufu có vô số mộ thất của các xác ướp, đó đều là triều thần của ngài. Cách duy nhất để vào cung điện Khufu là đi qua những mộ thất này. Các mộ thất liên kết với nhau, mỗi mộ thất có bốn cửa nằm ở bốn phía trước, sau, trái, phải. Sau khi mở quan tài, một cánh cửa mới sẽ hiện ra, và giết chết chủ nhân mộ thất sẽ mở ra toàn bộ bốn cửa." Shreve nói.
"Là sao?" Mạc Phàm không hiểu, hỏi lại.
"Phải đi đúng cửa mới tới được cung điện Khufu, đi sai sẽ lạc vào mê cung bốn cửa này. Số lượng xác ướp lớn nhỏ dưới trướng Khufu cũng phải vài trăm. Cứ đi thẳng vào trong các mộ thất thế này, chúng ta chưa bị chủ nhân mộ thất giết chết thì cũng bị vây chết ở đây." Shreve nói.
"Mẹ nó, sao cậu không nói sớm!" Triệu Mãn Duyên gắt lên.
"Tôi nhìn thấy Tà Đồng mới để ý đến kết cấu nơi này. Đáng nói là, khi chúng ta mở quan tài xác ướp đầu tiên, nơi có con nhện đầu vàng thân bạc treo ngược chính là một điểm mấu chốt, trong đó có một cửa dẫn đến con đường chính xác."
"... Vậy con đường chúng ta đi có chính xác không?" Heidi hỏi.
"Hẳn là không. Bức họa cổ xưa đã nhắc nhở, trên mặt đất có một con bọ cạp, trên con nhện là một con bọ cạp, phía sau bọ cạp là một con rắn, trên đỉnh đầu rắn là một con chim ưng đang bay lượn... Nói cách khác, nếu chúng ta đi đúng thì mộ thất tiếp theo phải có liên quan đến bọ cạp." Shreve nói.
"Không thể nào, vậy chẳng khác nào chúng ta phải quay lại đánh với con xác ướp cấp quân chủ kia? Tên đó còn nói được tiếng người, tuyệt đối là một lão yêu quái." Triệu Mãn Duyên nói.
"Khó trách lúc chúng ta đi qua nó không ngăn cản, đoán chừng nó biết sớm muộn gì chúng ta cũng phải quay lại chỗ nó." Mục Bạch nói.
"Vậy giờ chúng ta quay trở lại?" Mios hỏi.
"Ừ, quay lại thôi, ít nhất là không thể động vào Tà Đồng này. Sau này mọi người có mở quan tài thì cũng phải nghiên cứu kỹ thân phận chủ nhân bên trong, nếu đánh thức một kẻ đáng sợ nào đó thì chúng ta chết chắc. Tà Đồng không phải con đường chính xác, không cần thiết phải mạo hiểm." Shreve nói.
"Shreve, sao cậu biết nhiều vậy, lẽ nào cậu là hậu duệ của Khufu à?" Triệu Mãn Duyên hỏi một câu.
"Cậu đùa tôi à? Tất cả người Ai Cập chúng tôi đã trải qua hàng trăm thế hệ, tất cả chúng tôi đều là con cháu của Khufu, được chưa?" Shreve không vui đáp.
"À, nói cũng phải."
...
Mọi người không ở lại chỗ Tà Đồng nữa, Triệu Mãn Duyên cũng bị thứ kia dọa cho sợ mất mật. Mạc Phàm đoán Tà Đồng này quá nửa là cùng cấp bậc với Cửu U Hậu, nếu thật sự tỉnh lại thì tất cả bọn họ cộng lại cũng không đủ cho nó búng một ngón tay.
Trở lại cánh cửa hình vuông, vừa nghĩ tới cái tên muốn lấy đầu người, cả bọn không khỏi thận trọng, vào tư thế sẵn sàng nghênh địch.
"Đến đây đi, lão tử lại đánh cho mấy nghìn cái đầu của mày nổ tung!" Mạc Phàm đột nhiên bước lên một bước, ánh mắt quét khắp mộ thất.
Ngay khi Mạc Phàm chuẩn bị nghênh chiến với những chiếc đầu lâu, hắn lại thấy phía trước trống rỗng.
Không thấy núi đầu lâu, cũng không thấy con xác ướp xương xẩu cực kỳ táo bạo kia, mộ thất nhìn qua còn nhỏ hơn trước vài phần.
"Tình huống quái gì đây???" Triệu Mãn Duyên trợn tròn hai mắt, nhưng không tìm thấy ngọn núi đầu lâu đâu cả.
"Chuyện này... lẽ nào chúng ta đi sai lối vào?"
Shreve trầm tư một lúc, lúc này mới lên tiếng: "Quả nhiên là như vậy. Cho dù chúng ta chọn quay lại, cánh cửa cũng sẽ không dẫn về mộ thất trước đó. Hiện tại chúng ta đang ở một mộ thất xác ướp mới."
"Cậu lại vuốt đuôi rồi đấy, sao vừa nãy cậu không nói?" Triệu Mãn Duyên càu nhàu.
"Tôi cũng phải dựa vào tình hình thực tế để phỏng đoán. Trước đây không có bao nhiêu người thật sự vào được bên trong kim tự tháp Khufu. Mặc dù trong quá khứ có người biết cách phá giải các mộ thất này, e là đến hiện tại đã thất truyền rồi." Shreve nói.
Một mộ thất xác ướp mới, toàn bộ không gian chỉ lớn bằng một phòng tập thể dục, ở trung tâm là một... không phải quan tài, mà là một tấm bia mộ dựng đứng.
Bia mộ nhô lên từ mặt đất, trên đó có khắc chữ bằng máu. Mọi người đi về phía trước, cố gắng tìm cách mở cửa lần nữa.
"Muốn giết tên ở đây thì chọn cánh cửa bên trái bia mộ, như vậy chúng ta sẽ trở lại mộ thất thứ nhất." Shreve nói.
"Mẹ kiếp, phiền phức thật."
"Nơi này dù sao cũng là lăng mộ đệ nhất thế giới, chúng ta sống sót đến bây giờ đã là kỳ tích rồi."
Đi tới tấm bia huyết tự, Mạc Phàm lười đọc mớ chữ loằng ngoằng khó hiểu, trực tiếp tung một quyền đầy bạo lực đập nát bia mộ.
Các mộ thất khác ít nhất cũng có quan tài để ngủ cho an ổn, chủ nhân mộ thất này rõ ràng là một xác ướp điểu ti*, tùy tiện đắp chút đất làm bia mộ, mộ thất không có bài diện, mộ phần cũng sắp mọc cỏ đến nơi rồi.
"Mạc Phàm, cậu có thể chờ tôi nghiên cứu rõ ràng trước có được hay không?" Shreve có chút tức giận, nói.
"Nghiên cứu cái gì, chủ nô mấy ngàn năm trước mà cậu còn đọc vanh vách ra được tên họ, chúng ta tới đây không phải để làm khảo cổ." Mạc Phàm rất mất kiên nhẫn, nói.
Nếu đã muốn giết chết tên này để mở ra cánh cửa chính xác, vậy thì còn do dự cái gì, cứ thế bem nó luôn.
---
*Điểu ti: là tiếng lóng, chỉ những người thua kém mọi mặt: không tiền, không chỗ dựa, sự nghiệp nhợt nhạt, yêu đương thất bại.
❂ Từng câu chữ → hóa vần ca ← Thiên Lôi Trúc thắm tình bao la ❂