"Gào gừ! Gào gừ!" Phi Xuyên Ngai Lang nghe thấy tinh phách cấp Thống lĩnh, nhất thời hưng phấn tru lên.
"Ngươi cao hứng cái gì, không phải cho ngươi. Ngươi đã là Đại Thống lĩnh rồi, cho ngươi tinh phách này cũng lãng phí," Mạc Phàm mắng.
"Gào gừ... gừ..." Vẻ mặt Phi Xuyên Ngai Lang tỏ ra oan ức, lại tru lên những tiếng khó hiểu mà Mạc Phàm nghe không tài nào hiểu nổi.
"Tiểu Viêm Cơ, con phiên dịch xem lang thúc thúc muốn nói gì đi," Mạc Phàm nói.
"Y y y, đậu đậu đậu, đô đô đô đô, ô ô ô..." Tiểu Viêm Cơ quả là chuyên gia ngôn ngữ chó... à nhầm, ngôn ngữ sói cấp mười, lập tức hiểu được ý mà Phi Xuyên Ngai Lang muốn truyền đạt, sau đó diễn giải lại cho Mạc Phàm.
Mạc Phàm nghe hiểu ngay. Nhờ có khế ước linh hồn với Tiểu Viêm Cơ, tuy rằng cô bé nói những từ mà hắn nghe không hiểu, nhưng đại ý thì có thể thông qua tâm linh mà nắm bắt được.
"Ý của Lão Lang là, đừng dùng những tinh phách cấp Thống lĩnh này để chiêu mộ lính mới, mà hãy dùng nó để nâng cấp cho đám Cự Lang Trắng?" Mạc Phàm hỏi.
"Ô ô!" Tiểu Viêm Cơ gật cái đầu nhỏ.
"Gào gừ!" Phi Xuyên Ngai Lang cảm động đến rơi nước mắt, vẫn là tiểu tổ tông hiểu mình nhất.
"Nói cũng có lý. Bắt ngẫu nhiên thì thực lực không đồng đều, chủng loại lại khác biệt, không nghe lời chỉ huy thì càng phiền phức hơn," Mạc Phàm gật đầu.
Lũ Cự Lang Trắng này rất nghe lời, cũng đã vất vả cày cuốc cho mình bấy lâu nay. Bọn chúng đều là sinh vật cấp Chiến tướng, chỉ cách cấp Thống lĩnh một bước chân, thậm chí có vài con còn sở hữu sức chiến đấu đạt tới cấp Á Thống lĩnh. Thay vì đi bắt lính mới một cách ngẫu nhiên, không bằng cứ để chúng nó lên cấp. Tỷ lệ thành công của Cự Lang Trắng gần như là 100%, thực lực của bọn chúng cũng đã được kiểm chứng.
"Được, Lão Lang, ngươi chọn cho ta 8 đứa phù hợp nhất, ta sẽ cho chúng nó đột phá lên cấp Thống lĩnh," Mạc Phàm quyết đoán.
Không có công lao thì cũng có khổ lao. Mạc Phàm rất yêu thích đám Cự Lang Trắng vừa đơn giản vừa thô bạo này, của tốt đương nhiên phải ưu tiên cho thủ hạ của mình.
Dùng tinh phách để nâng cấp sẽ không làm tăng tiêu chuẩn triệu hoán, khiến Mạc Phàm mất đi sức chiến đấu của 8 con Cự Lang Trắng mới. Nhưng nếu tính trên quy mô hiện tại đã có gần 190 con, thiếu 8 con cũng chẳng là gì. Quan trọng nhất là sự đoàn kết. Nghĩ tới Đại Lang, Nhị Lang, Tam Lang, mấy lão nòng cốt này mà được lên cấp Thống lĩnh, sau này sẽ càng có sức hiệu triệu và uy tín hơn.
"Nhắc mới nhớ, Lão Lang, cái 'Công ty TNHH Lang Sào' của chúng ta có phải hơi nhỏ không?" Mạc Phàm phát hiện đám Bạch Văn Ma Lang đều không ở trong huyệt động, mà nằm cuộn thành từng đoàn lông trắng bên ngoài, trông như một tấm thảm thịt sói khổng lồ.
"Gào gừ! Gào gừ!" Phi Xuyên Ngai Lang cũng đâu có ngờ huynh đệ lại đông lên nhanh như vậy.
"Thế này đi, lần tới ta sẽ không triệu hoán các ngươi ra vội, các ngươi cứ đi chiếm một ngọn núi, mở rộng quy mô 'Lang Sào' của chúng ta. Thật chứ, ở trong cái hang động này trông không oai phong chút nào. Ít nhất cũng phải có một ngọn núi riêng, sau này gặp thú triệu hồi khác, các ngươi mới có thể vênh mặt nói 'Theo Mạc Phàm ta có thịt ăn' chứ?" Mạc Phàm vạch ra chiến lược chỉ huy cho Phi Xuyên Ngai Lang.
Lão Lang vừa nghe, lại hưng phấn lần thứ hai.
Nó đã nghĩ như vậy từ lâu rồi. Trước kia nhân thủ không đủ, những địa bàn tốt, hoàn cảnh thoải mái, đỉnh núi tài nguyên phong phú đều bị đại yêu thú chiếm giữ. Thực lực không đủ mạnh mà xông vào tấn công chính là muốn chết, nhưng bây giờ thì khác rồi.
Chưa nói đến đại quân chiến lang có gần 200 tên, giờ lại có thêm 8 tên cấp Thống lĩnh, những ngọn núi trước kia xa vời không thể với tới... hiện tại chỉ cần xoa tay là chiếm được.
Vừa nghĩ tới cảnh tượng tương lai mình có thể đứng trên đỉnh núi, ngẩng đầu lên gần mặt trăng hơn để tru lên thỏa thích, tiếng tru hùng tráng của mình sẽ vang vọng khắp bốn phương tám hướng, lọt vào tai các nàng sói cái, khiến lũ sói đực khác phải kinh sợ, để đàn sói con trong hang phải thần phục, nó không khỏi có chút kích động.
Đây chẳng phải là hình ảnh mà nó đã từng ảo tưởng khi còn là một con U Lang Thú bị thương trốn trong góc đá hay sao?
...
Mộ thất cực kỳ yên tĩnh, một tiếng ho cũng có thể vang vọng hồi lâu.
Triệu Mãn Duyên mở mắt ra, liếc nhìn xung quanh, trên mặt lộ rõ vẻ mệt mỏi.
Tại sao lúc tỉnh lại không phải là trên chiếc giường mềm mại của mình, bên cạnh còn có một mỹ nữ khỏa thân nằm trên cánh tay, mà cứ phải là cái mộ lớn chết tiệt này, còn có gã da đen xấu xí Shreve nữa chứ.
Triệu Mãn Duyên đứng dậy đi vài vòng, hoạt động gân cốt một chút, thân thể đã khôi phục kha khá. Hắn nhìn sang chỗ Mạc Phàm, thấy cậu ta không minh tu mà đang hết sức tập trung hội tụ ánh sáng của Triệu Hoán hệ.
"Mạc Phàm, cậu làm gì thế?" Triệu Mãn Duyên không hiểu, bèn hỏi.
"Đang cường hóa thú triệu hồi," Mạc Phàm đáp.
"Tiểu Viêm Cơ muốn tiến vào cấp Quân chủ à???" Triệu Mãn Duyên kinh ngạc hỏi.
"Không phải Tiểu Viêm Cơ," Mạc Phàm nói.
"À, là Phi Xuyên Ngai Lang à. Cậu đúng là giàu thật đấy, lại đi cường hóa một con U Lang Thú còn sống sót lên tới cấp bậc này. Làm gì có pháp sư Triệu Hoán nào lại lãng phí đồ tốt lên người thú triệu hồi từ thứ nguyên như vậy," Triệu Mãn Duyên nói.
"Cũng không phải, tớ đang cường hóa đám thú triệu hồi từ cánh cửa triệu hoán của tớ," Mạc Phàm giải thích.
"Cái gì?" Triệu Mãn Duyên nghe xong, khuôn mặt đần ra.
"Cậu không thấy đám Cự Lang Trắng mà tớ triệu hoán ra sao? Tớ đang cường hóa chúng nó đấy," Mạc Phàm nói.
"Mạc Phàm, có phải trận họa Thủy Khiếu làm đầu cậu úng nước rồi không?" Triệu Mãn Duyên nói.
"Không có."
"Vãi ạ, cậu điên rồi à! Tinh phách cấp Thống lĩnh đáng giá biết bao nhiêu, cậu lại lãng phí trên người chúng nó, một đám sinh vật sống ở triệu hoán vị diện khác!" Triệu Mãn Duyên hét lên.
Tiếng hét này của Triệu Mãn Duyên làm mọi người tỉnh giấc, đặc biệt là Sayyid, lão ta cũng nghe được đoạn hội thoại của hai người.
"Khốn nạn! Khốn nạn! Tôi muốn làm thịt cậu!" Sayyid tức muốn nổ tung.
Sayyid đã vất vả khổ sở tích góp những tinh phách kia, thế mà tên khốn Mạc Phàm lại dùng để cường hóa đám dã thú trong cánh cửa triệu hoán.
Có ai lại không coi tinh phách là của quý đâu cơ chứ!
Cái kia đều là tâm huyết đó!
"Vù!"
Tiểu Viêm Cơ đang nằm nhoài trên đầu Mạc Phàm, thấy Sayyid muốn xông tới hành hung, lập tức bay xuống. Trên người cô bé nổi lên hỏa diễm dồi dào, trong nháy mắt từ hình thái Tiểu Viêm Cơ hóa thân thành Viêm Nữ Cơ chiến đấu.
Hỏa diễm hừng hực, cô gái cao quý lộ ra đường cong thon dài, tỏa ra mấy phần uy nghiêm. Viêm Nữ Cơ đứng chắn giữa Mạc Phàm và Sayyid, hỏa thế nóng rực ập vào người Sayyid, làm lão ta phải dừng bước, tức giận nhưng không dám nói gì.
Nói thật, hiện tại Sayyid còn không đánh lại Tiểu Viêm Cơ, chứ đừng nói là liều mạng với cả đám.
"Chúng ta cũng không chắc có thể sống sót ra ngoài được, dùng tinh phách này để nâng cao thực lực không phải là chuyện tốt sao?" Mạc Phàm nói.
"Luận về độ phá của, tớ còn không bằng một phần vạn của cậu," Triệu Mãn Duyên dở khóc dở cười nói.
"Mọi người nghỉ ngơi thế nào rồi?" Mạc Phàm dò hỏi.
Mạc Phàm đã ban tất cả 8 viên tinh phách cấp Thống lĩnh cho đám Cự Lang Trắng, tin rằng chúng nó muốn lên cấp bậc cao hơn cũng chỉ là vấn đề thời gian. Chỉ cần để chúng nó tiêu hóa một chút, rồi mình truyền thêm ma năng để nuôi dưỡng, về cơ bản sẽ không thất bại.
Vốn dĩ Mạc Phàm muốn cho chúng nó một kỳ nghỉ, đi chiếm một đại bản doanh mới trước. Nhưng cân nhắc tiếp theo sẽ không thiếu những trận ác chiến, đành để chúng nó chịu ấm ức ở trong huyệt động thêm một thời gian, chờ mọi chuyện kết thúc sẽ cho chúng nó đi chiếm đỉnh núi.
"Nghỉ ngơi thì tốt rồi, chỉ là không biết tiếp theo có nên đi tiếp hay không," Mios nói.
"Chúng ta không tìm được đường quay về, chỉ có thể tiếp tục đi về phía trước thôi," Mạc Phàm nói.
"Đi thôi, có lẽ con đường phía sau còn đáng sợ hơn chúng ta nghĩ. Hơn nữa tôi cũng đang nghiên cứu quy tắc của các mộ thất, không chắc là ở mộ thất kế tiếp có thể phá giải được bí mật của chúng nó," Shreve nói.
...
...
Có tổng cộng 4 cánh cửa, dựa theo lời Shreve, mọi người đi tới Mộ thất Xác Ướp kế tiếp.
Lần này con đường có chút dài, đi khoảng nửa tiếng thì Mộ thất Xác Ướp mới xuất hiện trước mặt.
Quy cách của mộ thất mới này có chút tương tự, trên đó có rất nhiều đồ án cổ xưa, họa tiết bọ cạp và họa tiết rắn. Các đồ án có liên quan một ít tới ý đồ thống trị của Pharaoh, cũng coi như là loại hình có thể đọc hiểu. Nhưng đâu đâu cũng có họa tiết rắn và bọ cạp trải rộng, nếu không nhìn kỹ còn tưởng mộ thất được tạo thành từ xác bọ cạp và da rắn.
"Kỳ lạ, sao nơi này không có quan tài... Oa!" Triệu Mãn Duyên vừa ngẩng đầu đi về phía trước, ai ngờ suýt nữa thì bước vào khoảng không, ngã nhào xuống. May mà thân thể nhạy bén, kịp thời lùi lại.
Rút chân về, Triệu Mãn Duyên phát hiện dưới lớp gạch bằng phẳng có một cái hố cực lớn.
Nói ra cũng đặc biệt quỷ dị, tường đá đều là họa tiết rắn và bọ cạp, bối cảnh như thống nhất với nền gạch, nhìn từ xa sẽ không nghĩ đây là một cái hố, hơn nữa còn rất sâu.
Nhìn lại nơi này mới phát hiện dưới đáy hố sâu là một màu đen kịt, khi nhìn xuống có cảm giác như bị vực sâu hắc ám này nuốt chửng.
"Nhìn thấy quan tài dưới đó không?" Mios hỏi.
"Không thấy, nhưng quả thật có thứ gì đó đang ngọ nguậy," Heidi trả lời.
"Trông qua như rong biển, còn đang đung đưa," Mục Bạch nói.
Mọi người nhìn kỹ thứ đang đung đưa ở phía dưới đen kịt, quả nhiên là chúng nó đang bơi tới một cách chậm rãi. Chờ cho những mảng tường có hoa văn xung quanh sụp đổ, mọi người mới thấy rõ thứ gọi là "rong biển" thực chất là những con trường xà màu xanh.
Đuôi rắn như được cắm cố định vào một vị trí nào đó, còn thân thể và đầu thì không ngừng đung đưa, xác thực trông như rong biển trong đại dương. Sau khi thấy rõ, cảnh tượng này đặc biệt khủng bố.
Chúng nó tụ thành một đoàn, nhiều đến mức làm người ta sợ nổi cả da gà. Theo hướng chúng nó đung đưa, mọi người thấy một thứ còn kinh khủng hơn.
Phía dưới bầy rắn là một cái đầu khổng lồ.
Những con rắn vặn vẹo kia chính là mái tóc của nó, chúng nó tự mình ngọ nguậy, muốn nhào tới nơi có khí tức của người sống.
Cái đầu kia chậm rãi nhấc lên, một đôi mắt rắn hình tam giác màu vàng kim nhìn chằm chằm vào đám người trên nền mộ thất, khiến tất cả sợ đến hồn phi phách tán.
Thiên Lôi Trúc gọi ta về nhà