"Cậu chắc là làm vậy được chứ?" Mạc Phàm mừng rỡ hỏi.
"Được chứ, thiết kế ra một cánh cửa phức tạp như vậy đồng nghĩa với việc nó cũng sẽ có lỗ hổng. Trí tuệ của người xưa quả thật đáng để chúng ta khâm phục, nhưng chúng ta là người hiện đại, đâu phải không có đầu óc. Mấu chốt là nắm bắt được trình tự và quy tắc ở nơi này," Shreve nói với khí chất của một học giả.
"Shreve, hóa ra cậu xấu cũng có lý do cả," Triệu Mãn Duyên cảm thán một câu. "Người xấu thường có trí thông minh siêu cao."
"Cậu có ý gì? Nói thế thì cậu là đồ ngu dốt à?" Shreve không vui, đáp lại.
"Cảm ơn đã khen tôi đẹp trai ngời ngời nhé," Triệu Mãn Duyên mặt dày đáp, biết được có lối thoát, tâm trạng của hắn tốt lên rất nhiều.
"Vậy chúng ta vào mộ thất kế tiếp thôi," Shreve nói.
"Nghỉ ngơi một chút thì chết à?" Mạc Phàm nói.
"Lạ thật, không phải lúc nãy cậu là người vội vã đi về phía trước nhất sao?" Shreve tỏ vẻ nghi hoặc.
Mọi người không bị thương gì, nhưng Medusa Xà Hạt đã mang tới một cú sốc tinh thần nghiêm trọng cho họ. Dù sao cũng phải để cho tim đập bình tĩnh trở lại, để cơ thể hoạt động bình thường, quên đi di chứng sau khi bị hóa đá.
...
Sau khi nghỉ ngơi xong trong gian phòng hình chữ nhật, mọi người cũng có dũng khí tiến về phía trước. Nếu không có gì bất ngờ, mộ thất tiếp theo sẽ có liên quan đến rắn.
Bọn họ đã bàn bạc, chỉ cần liếc nhìn vào trong mộ thất, phát hiện không ổn thì lập tức lui về ngay. Mặc dù quay lại không còn là mộ thất của Medusa Xà Hạt nữa, nhưng Shreve đã nắm giữ quy tắc, theo lời hắn nói thì có thể tránh được những mộ thất có xác ướp mà họ không đối phó nổi.
Lối đi từ cửa hình vuông nhanh chóng dẫn đến cuối đường, đường nét của một mộ thất lớn cũng dần hiện ra trước mắt. Vừa bước vào trong, mọi người đều nâng cao tinh thần, nỗi sợ hãi khi bị Medusa Xà Hạt phát hiện vẫn chưa tan đi. Họ chỉ mong bên trong không phải là một kẻ còn đáng sợ hơn cả Medusa Xà Hạt, để trái tim mọi người còn chịu đựng được.
"Lạ thật... cửa mộ thất này mở ra hoàn toàn," Shreve đột nhiên lên tiếng.
Toàn bộ mộ thất rất trống trải, thậm chí giọng nói của Shreve còn vang vọng. Quan trọng nhất là, ngoài một bức bích họa cổ, tranh vẽ trên sàn và tượng điêu khắc trên trần, thì không có quan tài, cũng không có sinh vật bảo vệ.
"Có rất nhiều vân bọ cạp và vảy rắn," Heidi nói.
"Mộ thất trống không à?" Mạc Phàm cảm thấy rất bất ngờ.
Mạc Phàm lấy hết can đảm đi một vòng dò xét quanh lăng mộ, phát hiện mộ thất này không có bất cứ sinh vật nào. Các bức họa, tranh vẽ trên sàn, tượng điêu khắc, cột trụ hình rắn khiến người ta có cảm giác như bước vào cung điện Xà Hạt trong thần thoại thượng cổ.
Những bích họa và điêu khắc này đều là vật chết, Mạc Phàm có thể khẳng định chắc chắn, mọi ngóc ngách của mộ thất đều không có dấu hiệu của sự sống.
"Tôi biết rồi!" Shreve bỗng nhiên kêu lên.
"Không cần cậu nói tôi cũng biết," Mạc Phàm nhìn những bức tranh trên sàn và bích họa xung quanh.
Tranh trên sàn và bích họa không phải được vẽ bằng màu nước, mà là điêu khắc, bao gồm những nếp gấp, độ sâu, chỗ lõm, thêm vào đó là những vân rắn và vảy rắn bạc. Cũng không biết Pharaoh đã tiêu hao bao nhiêu nhân lực và tiền của cho phương diện này để mời chào bộ tộc Xà Hạt.
"Vậy cậu thử nói trước xem nào," Shreve có chút không phục.
"Tộc Xà Hạt vốn là một thể, Medusa Xà Hạt đại diện cho con rắn trong sơ đồ, cũng đại biểu cho loài bọ cạp trong sơ đồ. Mộ thất sơ đồ rắn và mộ thất sơ đồ bọ cạp đều thuộc về Medusa Xà Hạt. Chỉ là mộ thất này không phải nơi để xác ướp ở, mà giống như một loại nghi thức ghi chép về lịch sử, thần thoại và cổ xưa. Tôi nhớ các người có một truyền thuyết về Medusa, Medusa đời đầu tiên là nhân loại, có lẽ là một nhóm pháp sư đặc biệt thức tỉnh Hệ Nguyền Rủa và Hệ Tâm Linh sớm nhất. Thời đó, Hệ Tâm Linh và Hệ Nguyền Rủa bị coi là cấm thuật và tà thuật. Medusa bị nhân loại xem như vật hiến tế, đưa đến chỗ lão tổ Xà Hạt. Ai ngờ lão tổ Xà Hạt không giết Medusa mà còn dần dần giao hợp với nàng, từ đó sinh ra Xà Nhân và Hạt Nhân. Xà Nhân nắm giữ ma pháp nguyền rủa và ma pháp thạch hóa, còn Hạt Nhân thì nắm giữ sức mạnh và thể phách cực cường," Mạc Phàm vừa nhìn bức bích họa lớn vừa giải thích.
Shreve nhìn Mạc Phàm, không khỏi giơ ngón tay cái lên: "Cậu có thể hiểu được văn tự Ai Cập cổ, xem ra cậu có nghiên cứu về thứ này."
"Chúng tôi đang nghiên cứu Đồ Đằng thôi. Sơ đồ Ai Cập cổ của các người cũng tương tự như cách chúng tôi tìm hiểu Đồ Đằng lúc trước, vì chúng đều giống như thần linh. Thời kỳ Pharaoh của các người đã lật đổ thần thú, trở thành người thống trị. Sau khi Đồ Đằng của chúng tôi biến mất, chúng tôi cũng đã sớm dựa vào ma pháp để tiến vào thời đại hiện tại," Mạc Phàm nói.
Mạc Phàm không nói là mình đã đọc qua ghi chép liên quan ở Thần Miếu Parthenon. Hy Lạp cổ và Ai Cập cổ vẫn luôn có mối quan hệ mật thiết, Mạc Phàm đem những văn hiến nhìn thấy ở Thần Miếu Parthenon liên hệ với những sơ đồ hiện tại, giải thích cũng không có gì khó.
"Nơi này có nói Khufu đã sáng tạo ra Hệ Vong Linh, xây dựng kim tự tháp thông với minh giới. Để quốc gia tử vong của mình càng thêm lớn mạnh, cũng để phòng ngừa hậu nhân lật đổ sự thống trị của mình, Khufu đã trợ giúp lão tổ Xà Hạt và Medusa xây dựng rất nhiều tà miếu Xà Hạt," Shreve nói tiếp.
"Bích họa nơi này cho thấy vong linh đã liên minh với Xà Hạt, những Xà Hạt này có thể hoạt động như thường ở cả bên trong lẫn bên ngoài kim tự tháp... Ha ha ha, đây chẳng phải là truyện tranh hồi bé tôi xem sao?" Triệu Mãn Duyên cười ha hả chỉ vào một bức bích họa.
Mạc Phàm liếc nhìn qua đó, xác thực đúng như Triệu Mãn Duyên đã nói, Khufu đứng cùng với kẻ thống trị cao nhất của Xà Hạt - Medusa.
"Mấy người nghiên cứu những thứ này làm gì? Nếu mộ thất này không có xác ướp thủ vệ, vậy chúng ta tới nơi tiếp theo đi, mau chóng rời khỏi nơi quỷ quái này," Sayyid không nhịn được, nói.
"Đúng vậy, có rất nhiều bí mật trên bức bích họa này mà chúng ta không giải được, ví dụ như nơi nghỉ lại chân chính của lão tổ Xà Hạt và Medusa. Cho tôi chút thời gian, tôi nghiên cứu mấy cái tà miếu một thoáng," Shreve nói.
Bích họa cho thấy ngoài việc xây dựng nên kim tự tháp độc nhất vô nhị, Khufu còn cùng Medusa và lão tổ Xà Hạt xây dựng nên nhiều tà miếu, ẩn nấp ở một nơi nào đó trong sa mạc Ai Cập.
"Hừ, biết được tổ tà miếu thì có ích gì? Chẳng lẽ chúng ta có sức mạnh xông vào giết chết lũ Xà Hạt và Medusa vạn ác đó sao?" Sayyid nói trào phúng.
"Sayyid, cậu thực sự quá ngu muội! Một ngày nào đó Xà Hạt sẽ biến thành kẻ thù truyền kiếp của chúng ta, một ngày nào đó đất Ai Cập chỉ chứa được một chủng tộc. Nếu chúng ta không biết kẻ thống trị của chúng ở đâu, thì nói gì đến chuyện chống lại chúng, nói gì đến chuyện tiêu diệt chúng?" Mios có chút bất mãn, nói.
"Được, được, được, tôi ngu muội," Sayyid không nói nữa.
"Rốt cuộc thì tà miếu là cái gì?" Mục Bạch vẫn cảm thấy không hiểu, hỏi một câu.
"Là hai loại đặc sản bản địa của Ai Cập: vong linh và Xà Hạt. Xà Hạt chính là yêu ma, chúng nó không cần ánh sáng minh giới cũng có thể hoạt động như thường. Hay nói cách khác, rất nhiều lúc Xà Hạt tạo ra uy hiếp cho các thành thị không kém gì vong linh. Mà sào huyệt chân chính của Xà Hạt không phải là sa mạc, cũng không phải hang động, mà là tà miếu. Nguồn gốc của tà miếu thì như chúng tôi vừa giải thích, nhưng cho tới nay số lượng tà miếu được phát hiện ở Ai Cập cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay, còn tà miếu chân chính nơi lão tổ và Mẫu Medusa ở thì chưa từng có ai biết. Tà miếu được xây dựng bởi Pharaoh đời đó cho tới những Pharaoh sau này, vì thế muốn biết vị trí tà miếu thì chỉ có thể tìm trong ghi chép bên trong kim tự tháp. Bên trong kim tự tháp Khufu có ghi chép về tà miếu này, là tà miếu mà Medusa đời đầu tiên ở," Mạc Phàm giải thích.
"Hóa ra là vậy, tìm được tà miếu, xóa sổ tà miếu, vậy là Xà Hạt không còn tạo ra uy hiếp lớn nữa?" Mục Bạch nói.
"Cũng gần như vậy, nhưng muốn dùng quân lực hiện tại để san bằng tà miếu thì có chút quá miễn cưỡng. Trước tiên cứ tìm được vị trí tà miếu, chờ sau này thực lực mạnh thì tính sổ cũng chưa muộn. Shreve, nhà khảo cổ, cũng coi như là cống hiến to lớn cho quốc gia của các cậu rồi," Mạc Phàm nói.
Shreve đang ghi chép, trong lúc rảnh rỗi Mạc Phàm cũng nhìn xung quanh. Toàn bộ mộ thất vô cùng lớn, bên trong ghi chép lại khá nhiều thông tin. Muốn tìm ra được một câu chuyện quân sự và nguồn gốc không thể tìm thấy, thường sẽ nhìn ra được manh mối trong màn sương mù này.
Mạc Phàm bỏ qua những thứ mình không có manh mối, tìm một ít thứ có thể hiểu được.
"Mạc Phàm, ở đây có một bức bích họa, rắn ăn thịt người... giống như đang ăn thiếu nữ," Heidi kéo góc áo Mạc Phàm, chỉ vào một bức bích họa, hơi sợ sệt nói.
Nếu chỉ nhìn một cách đơn giản thì cũng chỉ là một vài hình vẽ trừu tượng mà thôi. Chỉ là khi liên tưởng tới những gì Apase đã nói, rằng thiếu nữ bị một số Xà Nhân và Hạt Nhân tương đối cao cấp ăn tươi, lại làm cho người ta có cảm giác khác hẳn.
Mạc Phàm nhìn về hướng đó, khẽ thở dài.
"Mặt sau nghĩa là gì?" Heidi hỏi.
"Phần lớn là sau khi Medusa ăn thiếu nữ, sẽ có thể nhận được thanh xuân và khuôn mặt đẹp," Mạc Phàm nói.
Mạc Phàm nhớ tới thiếu nữ Medusa sau khi nuốt sống Apase thì trông gần giống hệt Apase. Nghĩ đến khi Apase bị tiêu hóa hoàn toàn, thiếu nữ Medusa sẽ có được dáng vẻ của Apase, ngẫm lại vẫn làm người ta đau lòng.
"Còn mặt sau này?" Heidi hỏi tiếp.
"Cái này... nhìn có chút không hiểu, tôi không phải là nhà khảo cổ học chuyên nghiệp," Mạc Phàm nói.
Hai người đang nói chuyện thì có vẻ như Shreve đã ghi chép xong những thông tin cần thiết, trên mặt còn mang theo nụ cười như vĩ nhân tạo phúc cho toàn nhân loại, suýt nữa thì tỏa ra ánh sáng thần thánh như trong sách giáo khoa rồi.
"Chúng ta sống sót ra ngoài được thì cậu hẵng cười," Mạc Phàm tạt một gáo nước lạnh vào Shreve.
"À, ừm," cả người Shreve trở nên ảm đạm. Đúng vậy, phải sống sót thì tài liệu mà mình thu thập được mới có ý nghĩa.