Virtus's Reader
Toàn Chức Pháp Sư

Chương 1672: CHƯƠNG 1607: ÁM KIẾM ĐỐI ĐẦU VIÊM KIẾM

Tại Kim Chỉ Nam Tuyết Xanh Ngọc, sau hơn hai tháng ròng rã bị giày vò, tâm trạng của mọi người cuối cùng cũng được thả lỏng. Giống như những tù nhân lần đầu thấy lại ánh mặt trời, họ bất giác tăng nhanh tốc độ.

Triệu Mãn Duyên đi tiên phong, vừa bước lên bậc thềm đá cuối cùng, còn chưa kịp nhìn thấy thứ sẽ giải thoát cho cả bọn thì một luồng hắc quang hình bán nguyệt ác liệt đột nhiên quét tới, chém ngang qua ngực và bụng gã.

Xoẹt!

Máu tươi bắn tung tóe, nhuộm đỏ cả bậc thềm đá bên dưới chân mọi người.

Triệu Mãn Duyên bay ngược ra ngoài, máu trên người tuôn xối xả. Thấy gã sắp rơi xuống vực sâu bên dưới, Mạc Phàm vội vàng dùng ý niệm giữ chặt, kéo gã lơ lửng giữa không trung.

"Lão Triệu!" Mạc Phàm hét lên. Gã cảm giác như Triệu Mãn Duyên suýt nữa đã bị luồng hắc quang kia chém đứt làm đôi, ngay cả chiếc nhẫn Venice cũng vỡ tan trong khoảnh khắc.

"Đau quá..." Triệu Mãn Duyên được hạ xuống, sắc mặt trắng bệch, vết thương ở bụng sâu hoắm, e rằng nội tạng cũng đã bị cắt qua, đau đến chảy cả nước mắt.

Thấy Triệu Mãn Duyên vẫn còn nói được, Mạc Phàm mới thở phào nhẹ nhõm. Chưa chết là may rồi.

Mạc Phàm không nhiều lời, vội vàng lấy thánh dược dự trữ của Thần Miếu Parthenon ra cho Triệu Mãn Duyên dùng.

Bụng Triệu Mãn Duyên bị rạch toác, máu tuôn xối xả. Cứ đà này, chưa đầy mấy phút nữa là gã sẽ mất mạng. Mạc Phàm đương nhiên biết rõ điều đó, hắn nhanh chóng đổ thánh dược vào miệng Triệu Mãn Duyên.

Thứ nước thuốc sinh mệnh này sẽ giữ lại mạng cho gã, hiệu quả rất nhanh, nhưng đáng tiếc là trong đội không có pháp sư hệ Trì Dũ để giúp vết thương của Triệu Mãn Duyên hồi phục, nếu không phối hợp với thánh dược thì gã đã sớm ổn rồi.

"Để tớ khâu vết thương cho cậu ta, mấy người cẩn thận tên kia thì hơn," Mục Bạch vội vàng nói.

Mạc Phàm gật đầu, hắn không phải người thích hợp để chăm sóc bệnh nhân. Cảm nhận được khí tức hắc ám đang cuộn trào như sóng biển ập tới, vẻ mặt Mạc Phàm trở nên nghiêm nghị, hắn đã đoán được kẻ đứng trên kia là ai.

"Là Hắc Ám Kiếm Chủ, cẩn thận..." Triệu Mãn Duyên khó nhọc nói.

Mạc Phàm bước tới, ánh mắt sắc lẹm nhìn lên bậc thềm đá phía trên, nơi có một sinh vật toàn thân đen kịt đang lẳng lặng đứng bên cạnh Kim Chỉ Nam Minh Giới.

Toàn thân hắn được bao bọc trong ma khải hắc ám, vũ trang kín kẽ từ đầu đến chân, toát ra vẻ cứng rắn và lạnh lẽo của kim loại.

Một thanh đại kiếm lượn lờ tử khí hắc ám, không biết đã chém giết bao nhiêu sinh linh. Thanh hắc kiếm vừa tiếp xúc với không khí đã phát ra những tiếng gào thét ai oán như quỷ khóc, dù không nghe thấy bằng tai nhưng âm thanh đó lại vang vọng thẳng vào tâm trí.

Dưới háng hắn là một con Hắc Giác Mã cường tráng, bốn vó đạp lên những đóa viêm liên, toàn thân chi chít những huyết tế văn vô cùng khoa trương. Hắc Ám Kiếm Chủ cưỡi trên lưng Hắc Giác Mã, dáng vẻ vừa uy vũ cao quý, vừa lạnh lùng tàn bạo, toát ra lệ khí ngút trời đối với sinh vật sống.

Thị vệ mạnh nhất của Pharaoh – Hắc Ám Kiếm Chủ.

Đây không phải lần đầu tiên Mạc Phàm gặp loại sinh vật toát ra khí tức hắc ám từ đầu đến chân này. Thực tế, Hắc Ám Kiếm Chủ chân chính không phục vụ cho Pharaoh mà là cho Hắc Ám Vương, nhưng sự hiện diện của chúng ở khắp mọi nơi càng khiến Hắc Ám Vương thêm phần thần bí và cao quý.

"Tên này mạnh hơn Hắc Ám Kiếm Chủ mà chúng ta từng gặp gấp mấy lần," Mạc Phàm nói với những người phía sau.

Thực lực của Hắc Ám Kiếm Chủ cũng có sự chênh lệch. Rõ ràng, tên quân chủ canh giữ Kim Chỉ Nam Minh Giới này không phải là một á quân chủ đơn giản. Nó là một quân chủ chính thống từ đầu đến cuối, khí thế áp đảo khiến mọi người nghẹt thở còn mạnh hơn trước rất nhiều.

"Làm sao bây giờ?" Shreve có chút hoảng hốt.

Một quân chủ chính thống, bọn họ có địch lại nổi không?

Thực tế, khi bước vào kim tự tháp, không ai nghĩ rằng mình có thể sống sót khi đối mặt với sinh vật cấp quân chủ, càng không dám nghĩ đến chuyện chiến thắng.

"Làm sao bây giờ ư?" Ba loại Hồn Hỏa đã rực cháy trên người Mạc Phàm, ngọn lửa bùng lên như phượng hoàng tung cánh. "Không phải nó chết, thì chính là ta vong!"

Chiến!

Kim Chỉ Nam Minh Giới ở ngay trước mắt, Mạc Phàm không đời nào quay đầu bỏ đi. Ý chí chiến đấu bị dồn nén trong mộ thất của Xà Phát Hạt Quân Medusa giờ đây được dịp bùng nổ không cần kiêng dè.

Đây là kẻ canh gác cuối cùng. Hiển nhiên, Khufu không cho rằng có kẻ nào vượt qua được mộ thất của Xà Phát Hạt Quân Medusa và Kim Bích Cự Cầm, vì vậy chỉ bố trí một mình Hắc Ám Kiếm Chủ ở đây. Đối với Mạc Phàm, đây là một tin đáng mừng.

Mừng vì chỉ có một mình Hắc Ám Kiếm Chủ, chứ không phải một đám quân chủ mạnh mẽ hơn.

Dù phần thắng rất thấp, nhưng vẫn có thể dựa vào sức mình để chiến đấu. Với Mạc Phàm, như vậy là đủ để so tài một trận rồi.

"Tiểu Viêm Cơ, phụ thể!"

Mạc Phàm biết kẻ địch cực kỳ mạnh mẽ, e rằng chỉ có mình hắn mới có thể đối đầu với một quân chủ cấp chính thống.

Hệ Ác Ma, cuối cùng vẫn là thứ đ*o thể trông cậy vào được. Chỉ có sức mạnh mà bản thân có thể tùy ý khống chế trong lòng bàn tay mới là chân thực nhất!

Hắc Ám Kiếm Chủ, hãy trở thành hòn đá lót đường trên con đường trở thành cường giả chí tôn của ta đi!

Vù!

Thanh đại kiếm hắc ám lại một lần nữa xé gió, tiếng ô ô quái dị trong đầu Mạc Phàm càng thêm mãnh liệt.

Những tiếng gào thét này khiến người ta cảm thấy xung quanh có vô số oan hồn đang cùng mình chém giết, giam cầm trong đau khổ, nhằm gieo rắc nỗi sợ hãi đối với Hắc Ám Kiếm Chủ. Nhưng vấn đề là, với chiến ý ngút trời của Mạc Phàm, mấy con tiểu quỷ tiểu linh này sao có thể làm phiền được hắn.

Ào ào ào!

Hồn ảnh của Viêm Nữ Cơ hiện lên sau lưng Mạc Phàm như một tấm lụa mỏng. Sau khi phụ thể cùng Tiểu Viêm Cơ, khả năng khống chế hỏa diễm của Mạc Phàm sẽ đạt tới cảnh giới mạnh nhất, hai loại Hồn Hỏa khác nhau của Tiểu Viêm Cơ cũng dung nhập vào linh hồn và thân thể hắn.

"Hôm nay lão tử sẽ tự tay giết ngươi!" Mạc Phàm hét lớn một tiếng, những âm hồn lởn vởn xung quanh lập tức lùi xa, thay vào đó là một luồng viêm tức cực kỳ táo bạo, chúng dẫn động nguyên tố lửa trong không khí, không ngừng bổ sung liệt diễm vào bên trong lĩnh vực.

Kiếm ý của Hắc Ám Kiếm Chủ dâng trào, hắn giơ kiếm lên bằng một tay, áo giáp phát ra âm thanh nặng nề, hùng hồn.

Thanh đại kiếm hắc ám được giơ thẳng lên trời, rồi lao xuống như một tia chớp đen vô hình, mang theo năng lượng hắc ám ngập tràn.

"Dạ Lâm!"

Toàn thân Hắc Ám Kiếm Chủ tỏa ra khí hắc ám càng thêm mãnh liệt, nguồn năng lượng như bão táp bao phủ xung quanh, biến khu vực 2-3 km này trở nên vẩn đục.

Kiếm khí bá đạo thổi Mạc Phàm lùi lại vài bước, những ngọn lửa hừng hực đang khuếch tán trong không khí cũng bị dập tắt. Xung quanh trở nên đen kịt, Mạc Phàm gần như không thể nhìn rõ mọi thứ.

"Phá Hiểu!"

Hắc Ám Kiếm Chủ lại tung ra một kiếm quyết cực kỳ bá đạo. Hắn vung thanh đại kiếm đang giơ thẳng xuống, tốc độ cực nhanh, không ai hiểu được hắn đã chém tới bằng cách nào, càng không nắm được góc độ chém xuống, chỉ thấy một vệt sáng như ánh bình minh xé tan màn đêm vẩn đục, lóe lên một cách kinh diễm.

Đây là một nhát kiếm đoạt mạng. "Dạ Lâm" là để khóa chặt Mạc Phàm trong tầm kiếm của hắn, còn với chiêu "Phá Hiểu" này, Mạc Phàm không có bất kỳ chỗ nào để trốn tránh.

Bạch!

Một vệt máu tươi vọt lên, Mạc Phàm đang rực cháy lửa ngã ra ngoài, trên ngực xuất hiện một vết thương mảnh, máu từ đó tuôn ra.

Cùng lúc đó, một khôi lỗi cách Mạc Phàm hơn 200 mét bị chém làm đôi, tan biến cùng với ngọn lửa giả tạo, chỉ còn lại một chiếc áo choàng hư hại chậm rãi rơi xuống đất.

"Tên này, ngay cả Ám Tước Đấu Bồng của mình cũng nhìn thấu!" Mạc Phàm ôm vết thương trên ngực, nghiến răng nói.

Mạc Phàm biết mình bị kiếm ý khóa chặt nên đã lập tức dùng Ám Tước Đấu Bồng để chạy thoát thân, đồng thời để lại một khôi lỗi được bao bọc bởi liệt diễm. Ai ngờ chiêu "Phá Hiểu" của Hắc Ám Kiếm Chủ lại bá đạo đến mức không nói lý lẽ, mặc kệ là khôi lỗi hay Mạc Phàm thật, hắn chém cả hai cùng lúc. Cũng may Mạc Phàm là pháp sư hắc ám, khả năng hoạt động trong bóng tối không kém, nếu không thì khó mà thoát khỏi chiêu kiếm này.

"Mày có kiếm, lão tử cũng có kiếm!" Mạc Phàm không cam lòng, mới giao phong hiệp đầu đã bị thương.

Hắn không để ý đến vết thương của mình, chỉ cần không chảy máu quá nhiều là được.

Toàn thân Mạc Phàm bùng lên ba loại liệt diễm. Chúng tụ lại trong tay hắn, Lưu Tinh Phi Hỏa, Thiên Địa Kiếp Viêm, và Liệt Hà Chi Viêm, lần lượt tạo thành chuôi kiếm, thân kiếm, và những dòng lửa chảy trên thân kiếm.

Với khả năng khống chế hiện tại, Mạc Phàm có thể duy trì Viêm Kiếm lâu hơn. Mặc dù hắn chẳng hiểu cái thá gì về kiếm ý, nhưng từ trước đến nay, Mạc Phàm cầm kiếm chỉ để đập chó mà thôi.

"Ăn một đập của tao!"

Mạc Phàm vung mạnh thanh Viêm Kiếm trong tay, hắn nhảy lên cao, dồn toàn bộ năng lượng hỏa diễm vào thanh kiếm rồi bổ thẳng xuống Hắc Ám Kiếm Chủ. Trong quá trình lao xuống, vô số Địa Sát Hỏa Liên từ thân kiếm bắn ra, nổ ầm ầm quanh chỗ Hắc Ám Kiếm Chủ, đẩy uy lực của nhát kiếm này lên đến cực hạn.

Từ bên trong lớp khôi giáp, Hắc Ám Kiếm Chủ lóe lên một tia khinh thường. Hắn đưa kiếm ra, hắc quang toàn thân lấp lóe. Nhất thời, vô số kiếm ảnh xuất hiện trên thân kiếm, đan xen thành một kiếm trận phòng ngự. Mặc cho nhát kiếm của Mạc Phàm cuồng bạo đến đâu, mặc cho hỏa thế hung mãnh thế nào, kiếm trận vẫn vững vàng cản lại toàn bộ sóng nhiệt bên ngoài.

Hắc Ám Kiếm Chủ lạnh lùng nhìn Mạc Phàm, dáng vẻ hệt như một đại tông sư kiếm đạo ung dung đỡ lấy thanh kiếm gỗ của một môn sinh non nớt. Hắn thong dong, điềm tĩnh, khịt mũi coi thường loại kiếm sĩ thô thiển như Mạc Phàm.

Kẻ này, quả thực là sỉ nhục của kiếm đạo.

"Hoắc!"

Hắc Ám Kiếm Chủ hét lớn một tiếng, sau khi đỡ được nhát kiếm, hắn đột nhiên tạo ra một luồng phản lực cực mạnh, đánh văng cả Mạc Phàm và ngọn lửa của hắn ra xa.

☾ Bước vào thế giới mộng mơ… Thiên Lôi Trúc dịch từng tờ yêu thương ☽

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!