Hồ Thanh Hải nằm ở phía Tây Nam, cách thành phố Phi Hoàng ở Bắc Cương hơn 400 km. Địa thế nơi đây khá cao, không khí vô cùng trong lành. Bầu trời cao nguyên trong vắt, không một gợn mây, thỉnh thoảng có vài cánh chim rực rỡ sắc màu lướt qua, tô điểm thêm nét thanh tú cho cảnh sắc tráng lệ nơi đây.
Bên hồ Thanh Hải là vùng đất đá màu nâu, phủ lên trên là những thảm cỏ xanh mướt, chỗ có chỗ không, trông không được hoàn chỉnh cho lắm.
"Woa!"
"Thấy chưa, tôi đã bảo mà, đến đây chơi là chuẩn không cần chỉnh! Ven hồ Thanh Hải này tuy không nằm trong khu vực an toàn, nhưng nhiều người xưa đã nói nơi này là một vùng đất thánh, yêu ma rất ít khi bén mảng tới, nên chúng ta cứ thoải mái bung lụa đi!" một giọng nói phấn khích vang lên từ chiếc xe việt dã.
Trên mặt đất đá, có tổng cộng bốn chiếc xe việt dã đang nối đuôi nhau, chạy dọc theo bờ hồ Thanh Hải mỹ lệ. Gió hồ mát rượi thổi vào mặt, không có khí thải hay bụi bặm, cảm giác như lá phổi được thanh tẩy hoàn toàn.
"Đúng vậy, bây giờ vùng duyên hải căng thẳng chết đi được, thành phố nào cũng ngột ngạt. Vẫn là đến đây, hòa mình với thiên nhiên, lại còn đặc biệt an toàn!" mọi người hô lớn.
Đây là một nhóm thanh niên đang tổ chức tour du lịch tự lái. Tình hình trong nước gần đây không mấy lạc quan, giao thông bị hạn chế rất nhiều, có thể nói là lòng người hoang mang. Muốn giải tỏa tâm trạng, nếu phía Đông đã trở thành nơi mọi người có thể tự do hoạt động, thì phía Tây chắc cũng không có vấn đề gì.
Bốn chiếc xe việt dã như ngựa thoát khỏi lồng, tốc độ ngày càng nhanh. Con đường gập ghềnh cũng không ngăn được họ theo đuổi cảm giác kích thích tột độ này.
Ầm ầm ầm ầm ầm!
Bỗng nhiên, phía trước đoàn xe việt dã xuất hiện một đám mây đen khổng lồ không hề có dấu hiệu báo trước, che phủ cả đất trời.
Cảm giác đó như lao thẳng vào màn đêm đáng sợ, bị bóng tối nuốt chửng hoàn toàn.
"Cái... cái gì thế kia? Lốc xoáy à?" Có người trên xe kinh ngạc đến ngây người, vội vàng dừng lại.
"Phía trước sụp đổ rồi, quay xe mau!" Bỗng có người hét lên.
Mọi người nhìn về phía trước, phát hiện mặt đất màu nâu đang sụp xuống, như muốn nuốt chửng mọi thứ. Họ vội vàng quay đầu xe, liều mạng nhấn ga.
Tốc độ của họ không nhanh bằng tốc độ sụp đổ, nhóm thanh niên vừa nãy còn đang bay như chim giờ đã kêu cha gọi mẹ. Cảnh tượng này thực sự quá kinh hoàng, như thể tận thế giáng lâm.
"Aaaa!"
"Gào! Gàooo!"
Tiếng quỷ gào thét vang lên, từ nơi sụp đổ đột nhiên có hàng vạn con quỷ điên cuồng gào thét. Âm thanh truyền vào tai những người bình thường này chẳng khác nào một sự tra tấn tinh thần.
Một chàng trai mặc áo sơ mi hoa ngồi ở ghế sau quay đầu lại nhìn.
Chỉ một cái nhìn, chàng trai đã ngất xỉu. Cậu ta thấy bên trong hố sâu sụp đổ là chi chít những cái đầu và thân thể dữ tợn. Lũ xác sống chất chồng thành núi, chúng giẫm đạp lên nhau để trèo lên, cắn xé lẫn nhau, tứ chi quấn vào nhau, giống hệt một nồi hầm thịt thối.
Nếu trên đời này có địa ngục, e rằng cũng chỉ đến thế mà thôi.
…
"Chúng ta… không chết sao?"
Bốn chiếc xe việt dã dừng lại, mười mấy thanh niên nam nữ trong tour du lịch tự lái vẫn còn sợ hãi, vài người đã sợ đến tè ra quần.
"Vừa nãy là cái gì? Hố vong linh à?"
"Không biết nữa, nói chung chúng ta không nên ở lại cái nơi quái quỷ này."
Cảm giác còn sống thật tốt, cảnh tượng kinh hoàng vừa rồi họ không bao giờ muốn nhớ lại.
"Hình như nó biến mất rồi."
"Chúng ta vẫn nên đi về phía Đông thôi."
…
Đường núi Mộc Ty ở Nepal, đây là một dãy núi trùng điệp nằm ngang, vừa vặn trở thành ranh giới phía Bắc của quốc gia này.
Một thành phố nằm cách chân núi chưa đầy 30 km. Vốn dĩ đây là một thị trấn nhỏ yên tĩnh nép mình giữa núi non trùng điệp, nơi những người nông dân cần mẫn làm lụng dưới ánh chiều tà. Nhưng cách đây không lâu, toàn bộ 7 vạn người trong thành đều chết lặng. Họ nhìn chằm chằm vào nơi đám mây đen khổng lồ biến mất, tâm trí vẫn còn chìm đắm trong vực sâu hắc ám vô tận đáng sợ.
Cầu nguyện, tòa thành nhỏ này đã rất lâu rồi mới có một buổi cầu nguyện đông đủ và thành tâm đến vậy. Giờ đây, mỗi người đều đang cầu nguyện.
Cảm tạ trời cao đã tha cho họ một mạng.
Nếu vực sâu màu đen đó chỉ cần dịch về phía thành phố này thêm khoảng 5, 6 km nữa thôi, thì tòa thành nhỏ của họ ở Nepal đã không còn tồn tại.
…
Bang Rajasthan - Ấn Độ.
Vực sâu màu đen lại giáng xuống mà không có bất kỳ dấu hiệu nào, như một ma thần hủy diệt nào đó đi ngang qua, khiến người dân thành thị Ấn Độ chấn động hồi lâu không thể bình tĩnh lại.
Nó xuất hiện không dấu hiệu, biến mất cũng cực kỳ nhanh chóng, rồi tất cả lại trở về yên tĩnh. Điều này khiến vô số ma pháp sư nhận ra rằng trên thế giới này tồn tại một sức mạnh vô danh, đủ sức nuốt chửng tất cả bọn họ.
…
…
Thành phố Cairo.
Mạc Phàm ngâm mình trong suối linh cảm, nhàn nhã cầm điện thoại trên tay.
Cảm thấy hơi khát, Mạc Phàm đưa tay ra lấy ly nước trái cây bên cạnh, kết quả lại thấy mình giơ lên một cánh tay cụt.
Đang ảo não vì mình là một kẻ tàn tật thì điện thoại reo lên.
Mạc Phàm vội vàng nghe máy, đầu dây bên kia là giọng nói loli của Linh Linh.
"Mạc Phàm, anh xem tin tức chưa?" Giọng nói lanh lảnh của Linh Linh nghe đặc biệt thoải mái, nếu mềm mại hơn một chút thì tốt rồi.
"Tin gì? Đừng có chuyện gì nữa nhé, anh vừa mới thoát khỏi cái mộ vàng, giờ chỉ muốn làm một người bình thường ung dung tự tại thôi," Mạc Phàm nói.
"Là Sát Uyên," Linh Linh nói.
Mạc Phàm lập tức ngồi thẳng dậy, cau mày hỏi: "Sát Uyên làm sao?"
"Thảm họa Cố Đô đã chứng minh Sát Uyên không phải trôi đi ngẫu nhiên. Hiện tại, không gian Sát Uyên đang trôi về phía Ả Rập, qua con đường Nepal, Ấn Độ, Pakistan… Tin tức ở mấy quốc gia này đang bay đầy trời, họ đang yêu cầu quốc tế giải thích cho hiện tượng này," Linh Linh nói.
"Chuyện này…" Nhất thời Mạc Phàm cũng không biết nói gì.
Cổ Lão Vương cũng quá bá đạo rồi, đem Sát Uyên của mình trực chỉ Hồng Hải, di chuyển thì thôi đi, còn đi thẳng qua lãnh thổ của nước khác, khiến mấy quốc gia châu Á đồng loạt bùng nổ.
"Cổ Lão Vương hẳn là muốn đóng quân Sát Uyên ở đảo Hư Vô trên Hồng Hải, chuẩn bị chính thức khai chiến với Minh Giới," Linh Linh nói.
"Động tác nhanh thật. Chuyện này coi như cũng kết thúc rồi, đến giờ anh vẫn còn cảm giác như đang mơ, vậy mà đã gây ra chiến tranh giữa các đế quốc," Mạc Phàm nói.
"Em nghe nói tình hình ở Cairo cũng không lạc quan, anh vẫn ổn chứ? Không còn chuyện gì thì mau về nước đi. Anh cũng đừng đến đảo Hư Vô, nơi đó không chỉ đơn giản là cánh cửa Minh Giới, mà còn là lối vào Hắc Ám Vị Diện," Linh Linh nói.
"Anh biết, anh biết, sứ mệnh của anh cũng xong rồi," Mạc Phàm nói.
"Trước đó em có nói với anh về đệ nhị khế ước, anh đủ điều kiện rồi chứ?" Linh Linh hỏi.
"Hình như là có, nhưng anh không biết làm thế nào," Mạc Phàm nói.
Mạc Phàm có đệ nhị khế ước triệu hoán.
Hôm đó Cửu U Hậu muốn mượn không gian khế ước để ngủ, nhưng lại không muốn ở chung với Tiểu Viêm Cơ nóng bỏng, thế là sang phòng bên cạnh ngủ.
Lúc đó Mạc Phàm cũng kinh ngạc, mình chỉ có một không gian khế ước, chẳng lẽ Cửu U Hậu có thể tự tạo ra không gian?
Sau khi nghiên cứu cẩn thận, Mạc Phàm phát hiện không biết từ khi nào mình đã có thêm một không gian khế ước.
Đây tuyệt đối là một bất ngờ lớn. Trước đó Linh Linh từng nói chỉ cần pháp sư triệu hoán đạt tới tu vi nhất định sẽ mở ra không gian khế ước thứ hai, như vậy sẽ có thêm một thú khế ước nữa. Mải mê vùi đầu vào mộ thất mộc nãi y trong kim tự tháp khiến Mạc Phàm không để ý mình có thêm đệ nhị khế ước, đúng là một niềm vui bất ngờ.
"Lúc nào anh về nước?" Linh Linh hỏi lại lần nữa.
"Một thời gian nữa. Sao vậy, có phải lâu không gặp nên nhớ anh rồi đúng không, Linh Linh bé nhỏ, anh cũng nhớ em lắm," Mạc Phàm nói.
"Hứ, lười nói chuyện với anh," Linh Linh đáp.
"Có chuyện gì vậy, nói thẳng đi," Mạc Phàm hỏi.
"Chờ anh về rồi nói, giờ em đi học đây." Linh Linh cúp máy.
…
Tẩy đi mùi hủ khí của mộc nãi y, ngủ một giấc sảng khoái hai ngày hai đêm, ăn một bữa buffet cao cấp, Mạc Phàm cảm giác như mình đã sống lại.
Bốn tháng, họ đã ở trong kim tự tháp ròng rã bốn tháng, sống một cuộc sống không phải của con người.
Sau này có trọng trách to lớn thế này, mình có thể đẩy đi được thì cứ đẩy. Đi dạo trong thành phố, vun đắp tình cảm với các cô gái xung quanh, có việc gì thì đi dẫm vài thằng ngu mình thấy ngứa mắt, thế mới là cuộc sống.
"Mạc Phàm, sao ngón tay của cậu không mọc ra vậy?" Triệu Mãn Duyên nhìn cánh tay của Mạc Phàm, đứng đó cười.
"Bị hắc ám ăn mòn, không dễ thanh tẩy được," Mạc Phàm cũng rất bất đắc dĩ.
"Hay cậu đến Parthenon Thần Miếu đi. Cậu cứ cụt một tay mà đi đi lại lại, lại còn không có con ưng nữa, trông ngố lắm," Triệu Mãn Duyên nói.
Mạc Phàm không thèm để ý đến Triệu Mãn Duyên đang cười trên nỗi đau của người khác, nhìn khuôn mặt trắng bệch của hắn là biết ngay gần đây thận hư.
"Tiểu mỹ nữ mà cậu mang về đang đợi dưới lầu đấy, có vẻ vui lắm. Nói là cậu muốn dẫn cô bé đi dạo phố. Này, cậu cứ tới bến luôn đi, giờ cậu thiếu tay, tay trái lại không thuận, những tháng ngày sau này sao chịu nổi, không bằng cố gắng dạy dỗ con bé," Triệu Mãn Duyên nói.
"Cậu đừng có xúi dại người khác được không? Tớ không có ý nghĩ đen tối như vậy với con bé, chủ yếu là vì tớ là một người thiện lương, bác ái," Mạc Phàm nói.
"Tớ vừa mua ba hộp, có muốn lấy không?" Triệu Mãn Duyên xòe lòng bàn tay ra, hỏi.
Mạc Phàm mặt không biến sắc, cầm lấy một hộp, nhét vào túi.