“À mà này, nếu đám đại quân xà hạt kia đều nghe lời ngươi, vậy ta triệu hồi ngươi ra, ngươi có gọi được chúng nó ra cùng không? Ngươi biết đấy, kẻ thù của ta nhiều vô kể, thực lực lại mạnh kinh khủng, nếu có đại quân xà hạt của ngươi trợ giúp, ta thấy mọi chuyện sẽ dễ thở hơn nhiều,” Mạc Phàm nói.
“Ngươi bớt mơ mộng hão huyền đi!” Apase bất mãn đáp, “Ngươi hoàn toàn không hiểu sự phức tạp của bộ tộc Medusa đâu.”
“Ta lại rất hứng thú nghe ngươi kể chuyện đó đấy, bây giờ ta đang rảnh rỗi lắm,” Mạc Phàm nói.
“Cô ta là một kẻ thừa kế chẳng ra hồn của Vương hậu Medusa.” Một lúc sau, một giọng nói khác vang lên.
Mạc Phàm nghe thấy tiếng của Cửu U Hậu nhưng không thấy người đâu. Sau khi tìm kiếm một vòng, hắn mới phát hiện Cửu U Hậu đang u mị bước ra từ bức bích họa trên tường. Vẻ ngoài của bà ta tựa như một cô gái trong tranh, thể hiện đặc tính của vong linh một cách hoàn hảo, khiến Mạc Phàm cảm thấy có chút rờn rợn.
Nếu một u linh mạnh mẽ có thể bám vào vật thể mà không ai phát hiện, đó quả là một chuyện cực kỳ đáng sợ.
“Cô ta chẳng ra hồn, là ý gì vậy?” Mạc Phàm liếc nhìn Apase, khó hiểu hỏi.
“Chẳng phải cậu bảo tôi đi giải quyết chuyện của bộ tộc xà hạt sao? Tôi đã đến tà miếu của chúng, cũng nắm được tình hình đại khái của bộ tộc Medusa rồi,” Cửu U Hậu nói.
Lúc này, Apase im lặng, đôi mắt tràn đầy oán niệm nhìn Cửu U Hậu. Chính mụ già đáng ghét này đã hại mình ra nông nỗi hiện tại.
“Vậy bà nói thử xem.” Mạc Phàm tỏ vẻ hứng thú, thuận thế ngồi xuống ghế salon, nhưng không để ý có một con chuột nhỏ đang nằm ăn vụng ở đó.
Tiểu Viêm Cơ vội vàng bay vọt lên, vừa vặn né được cú ngồi của Mạc Phàm. Nó kêu lên một tiếng oan ức, tỏ rõ vẻ bất mãn.
Mạc Phàm lúng túng cười, ôm Tiểu Viêm Cơ vào lòng như một chiếc gối ôm ấm áp để nghe kể chuyện.
Tiểu Viêm Cơ cũng chuẩn bị sẵn đồ ăn vặt cho mình, mắt mở to chờ Cửu U Hậu kể chuyện về bộ tộc Medusa, bất kể có hiểu hay không.
“Medusa Chi Mẫu sắp chết rồi,” Cửu U Hậu nói.
... Mạc Phàm nghe xong suýt nữa thì ngã khỏi ghế.
Cửu U Hậu vừa mở miệng đã tung ra một tin tức động trời.
Medusa Chi Mẫu mới là đại boss nắm giữ toàn bộ đại quân xà hạt, là kẻ thống trị tối cao của loài Medusa và xà hạt, một con siêu cấp đại yêu quái như tổ ong vậy mà lại sắp chết... thật khó tin.
Mỗi quốc gia đều có vài con siêu cấp đại yêu quái, có thể coi là thiên địch của quốc gia đó, hạn chế rất lớn hoạt động của nhân loại. Thậm chí chúng còn nhiều lần xâm chiếm các thành phố văn minh, ví như bộ lạc ở hồ Động Đình của Trung Quốc. Nếu kẻ thống trị tối cao của bộ lạc đó chết đi, cả nước sẽ treo cờ ăn mừng.
Medusa Chi Mẫu không chỉ là siêu cấp đại yêu quái ở Ai Cập, mà còn là mối họa ngầm lớn nhất toàn bộ châu Phi, ảnh hưởng đến cả Ả Rập, Hy Lạp, Italy, cùng một số quốc gia ở châu Âu, châu Á và Địa Trung Hải. Sự sinh sôi nảy nở mạnh mẽ của loài xà hạt đã khiến các quốc gia trong khu vực này đau đầu suốt nhiều thế kỷ... và một trong những đại yêu bá chủ gieo rắc tai họa cho họ chính là Medusa Chi Mẫu.
Một trong bảy bá chủ của châu Phi – Medusa Chi Mẫu, thật sự sắp chết rồi ư? Mạc Phàm nhìn chằm chằm Cửu U Hậu, vẫn cảm thấy khó tin.
“Đứa con gái út của Medusa Chi Mẫu không phải đang ở cạnh cậu sao, cậu tự đi mà hỏi cô ta,” Cửu U Hậu liếc nhìn Apase, cười nói.
Mạc Phàm há hốc miệng, kinh ngạc nhìn Apase.
Không thể nào!
Apase là con gái của Medusa Chi Mẫu ư?
Mạc Phàm biết cấp bậc của Apase rất cao, mang huyết thống quý tộc thuần khiết nhất trong bộ tộc Medusa, nhưng không ngờ lại thuần đến mức này, là con gái ruột của Medusa Chi Mẫu. Nói vậy chẳng phải mình là con rể của Medusa Chi Mẫu sao... À, con rể cái quỷ gì, đây là khế ước triệu hồi.
“Biết mình vớ được món hời lớn chưa?” Cửu U Hậu khinh thường nói.
Mạc Phàm gật đầu lia lịa.
Ái chà, phen này giàu to rồi! Chẳng trách tên quân thủ Ethan kia lại liều mạng lấy lòng Apase, hóa ra cô nàng có thể ảnh hưởng đến vận mệnh của cả châu Phi... Vậy mà giờ Apase lại là khế ước thú của mình, ha ha ha! Một khế ước thú đỉnh của chóp thế này, quả nhiên người tốt ắt có phúc báo. Sau này mình phải làm thêm nhiều việc thiện, vì dân trừ hại, biết đâu ông trời lại tiếp tục ban thưởng cho mình mấy mỹ nữ trợ thủ như thế này nữa.
“Nếu Medusa Chi Mẫu băng hà, vậy ai sẽ là người thừa kế vị trí thống trị tối cao?” Mạc Phàm đột nhiên nghĩ đến vấn đề này, đôi mắt nóng rực nhìn chằm chằm Apase.
Apase là người thừa kế vương vị, Medusa Chi Mẫu vừa chết, vậy cục cưng bé nhỏ đáng yêu này chẳng phải sẽ trở thành bá chủ châu Phi sao?
“Cô ta còn hai người chị gái, một người tên Pemoje, một người tên Diino. Hai yêu nữ đó không phải dạng tầm thường đâu, tôi đến tà miếu không đúng lúc nên bị hai ả phát hiện...” Cửu U Hậu nói.
“Há, ồ, gia tộc này thật náo nhiệt nhỉ,” Mạc Phàm nói.
“Biết tại sao tôi nói cô ta chẳng ra hồn không?” Cửu U Hậu hỏi.
“Tại sao?”
“Pemoje và Diino không ngừng lôi kéo các bộ tộc Medusa, thậm chí phạm vi thế lực đã mở rộng đến cả những Đại Xà Mẫu và Đại Hạt Man. Hai ả khống chế các thế lực xà hạt tộc khác nhau, trải dài từ mũi Hảo Vọng cho tới Địa Trung Hải, thậm chí còn liên minh với các cuồng tộc trong sa mạc. Còn cô ta thì sao, ở trước mặt cậu chỉ biết ‘đại ca ca, em muốn học ma pháp... em muốn ăn cái này, em muốn đi chỗ này chơi’,” Cửu U Hậu bắt chước dáng vẻ của Apase, điệu bộ và ngữ khí giống hệt, khiến Mạc Phàm nhìn mà bật cười.
Apase tức đến nỗi mặt mày sầm lại, đôi răng nanh nhỏ cũng lộ ra.
“Tại sao ngươi không tranh giành? Coi như làm một Medusa thì cũng phải là một Medusa có chí tiến thủ chứ, vậy thì khác gì một con cá muối?” Mạc Phàm nói.
“Ai cần ngươi lo!” Apase bị sỉ nhục, chỉ muốn nhào tới cắn người.
“Ha ha, không phải cô ta không muốn tranh, mà là sinh sau đẻ muộn, đạo hạnh không cao, cũng chẳng có bao nhiêu bộ lạc ủng hộ. Nếu không có Medusa Chi Mẫu bảo vệ, cô ta đã sớm bị hai bà chị hung hãn kia bắt đi hầm canh rắn để dưỡng nhan rồi... Mà nói đi cũng phải nói lại, cô ta là người xinh đẹp nhất trong ba chị em Medusa đấy,” Cửu U Hậu nói.
“Oa, đều là chị em ruột, có cần phải tàn nhẫn như vậy không? Mọi người không thể yêu thương đùm bọc lẫn nhau được à?” Mạc Phàm kinh ngạc nói.
“Liên quan đến ngôi vị Nữ vương thì người ta còn hận không thể giết sạch anh chị em của mình để không còn ai cạnh tranh. Con đường tranh đoạt quyền lực hoàng tộc thì lục thân còn không nhận, huống chi là chúng nó.” Cửu U Hậu có vẻ rất có cảm xúc với chuyện này.
“Há, có lý, vậy nói cô ta không tranh được vị trí của Medusa Chi Mẫu là thật à?” Mạc Phàm hỏi.
“Trừ khi hai bà chị của cô ta đột nhiên vào một ngày đẹp trời nào đó nổ banh xác, ha ha ha! Hơn nữa, cái vẻ ngốc nghếch của cô ta cũng không giữ chân nổi các bộ lạc Medusa lớn đâu. E rằng một lão Xà Hạt Quân Medusa cũng dám nhảy ra hò hét với cô ta,” Cửu U Hậu cười trên nỗi đau của người khác.
Mặt Apase tái mét, nếu không có khế ước ràng buộc, chắc cô đã ăn tươi nuốt sống hai người này rồi.
“Nói vậy là không thể trông cậy vào việc cô ta hiệu lệnh đại quân xà hạt được à?” Mạc Phàm hỏi.
“Hù dọa mấy bộ lạc nhỏ thì không thành vấn đề, huyết thống của cô ta vẫn khiến những chiến sĩ Medusa tạp huyết phải e dè, nhưng cũng chẳng có tác dụng gì quan trọng. Bởi vì hơn nửa các bộ lạc đã ngả về phía hai bà chị của cô ta rồi. Chỉ cần cô ta xuất hiện, hành tung sẽ lập tức được báo về cho hai ả kia, chẳng bao lâu sau hai ả sẽ đến đoạt mạng... Đương nhiên, khi Medusa Chi Mẫu vẫn còn thở thì các bộ tộc xà hạt chưa dám trắng trợn như vậy. Chờ khi Medusa Chi Mẫu vừa chết, cô ta hoặc là vùng lên khởi nghĩa, hoặc là bị nuốt chửng,” Cửu U Hậu nói.
Mạc Phàm đưa tay ra xoa đầu Apase, xoa cho đến khi tóc rối bù, còn làm ra vẻ đau lòng: “Ngươi xem lại mình đi, đáng thương biết bao, ngươi nên cảm ơn ta vì đã thu nhận ngươi.”
“Ta buồn ngủ!” Apase không muốn nghe hai người kia nói chuyện nữa, tình nguyện trở về không gian khế ước, ít ra ở đó còn yên tĩnh hơn.
“Ngươi vẫn chưa trả lời câu hỏi của ta, ngươi và Ethan hợp tác cái gì?” Mạc Phàm hỏi.
“Còn có thể hợp tác cái gì nữa? Ethan là quân thủ của nhân loại, trong mắt Medusa thì nhân loại cũng là một thế lực. Nếu thế lực yêu ma đã bị hai bà chị thâu tóm, cô ta chỉ có thể tìm kiếm sự ủng hộ từ phía nhân loại. Đổi lại, Ethan sẽ biết được tin tức tình báo về loài xà hạt và có được đặc quyền trong một số chiến dịch. Khi Ethan trở thành Đại quân thủ Ai Cập, hắn sẽ giúp cô ta tiêu diệt các bộ lạc của hai bà chị,” Cửu U Hậu giải thích.
“Thì ra là thế! Apase, ngươi chọn sai người rồi, sao lại có thể hợp tác với tên chó má Ethan đó, huống hồ hắn cũng chẳng có bản lĩnh gì. Muốn chọn thì phải chọn người như ta này! Ngươi xem Mạc Phàm ta đây, trời sinh đã có hào quang bảy sắc cầu vồng chiếu rọi, hổ gầm một tiếng là tứ hải bát hoang phải run rẩy phủ phục. Bỏ qua mấy thứ tục khí đó đi, chỉ riêng nhân cách mị lực của ta cũng đã vượt xa Ethan rồi. Lại nhìn khuôn mặt này của ta xem, có phải toát ra vẻ đẹp trai siêu phàm thoát tục hay không? Ngươi yên tâm, nếu theo ta thì ta cũng không ghét bỏ ngươi đâu. Cứ cố gắng hầu hạ ta cho tốt, đảm bảo sau này ta sẽ treo hai bà chị của ngươi lên cho ngươi đánh, lột da rút gân tùy ngươi xử lý!” Mạc Phàm xoa mạnh cái đầu nhỏ của Apase, càng nói càng đắc ý vênh váo.
Apase sắp phát điên rồi, cô chưa từng thấy ai không biết xấu hổ như Mạc Phàm.
Còn giúp mình xử lý hai bà chị nữa chứ, thực lực của Mạc Phàm bây giờ còn không đánh nổi một con Medusa cấp thấp nhất. Nếu không phải do mụ già Cửu U Hậu này, cả đời này Mạc Phàm cũng đừng mơ chạm tới được cấp bậc như mình.
“Ta mệt!” Apase hét lớn. Nghe hai người họ nói chuyện còn không bằng gọi người đến thôi miên mình, ngủ một giấc cả trăm năm, chờ Mạc Phàm chết già rồi mình tỉnh lại còn sướng hơn bây giờ.
Mạc Phàm cũng không làm khó Apase, đưa cô vào không gian khế ước.
Apase rất nhanh đã chìm vào giấc ngủ. Mạc Phàm liếc qua thấy cô đã ngủ thật nên cũng không hành hạ nữa.