Mạc Phàm đến Hy Lạp vốn là để thăm Tâm Hạ, ai ngờ lại đến không đúng lúc. Tâm Hạ dường như không có ở Thần Sơn Parthenon mà đang ở Anh Quốc.
Điều này khiến Mạc Phàm dở khóc dở cười, lặn lội ngàn dặm xa xôi tới đây, kết quả lại quên xem lịch trình của Tâm Hạ. Dù sao em ấy cũng là ứng cử viên, chuyện bận rộn chắc chắn không thiếu. Sau khi dò hỏi, Mạc Phàm biết Tâm Hạ đã tới thế tộc của Irene ở Anh Quốc.
"Irene có sức ảnh hưởng lớn ở Anh Quốc đến vậy sao?" Mạc Phàm đứng dưới chân Thần Sơn Parthenon, có chút không hiểu, bèn hỏi.
Thần Sơn Parthenon mỗi ngày đều có vô số người men theo bậc thang đi đến Tín Ngưỡng Điện, dù trời có đổ mưa thì dòng người vẫn không ngớt.
Thực ra, rất nhiều tín đồ đến đây không phải vì bản thân họ, mà là vì người nhà. Nếu được đỉnh Thần Nữ chúc phúc, bệnh tật cũng sẽ rời xa họ.
Ai rồi cũng sẽ mắc bệnh, gặp tai ương. Vài loại bệnh tuy không cướp đi tính mạng nhưng lại hành hạ con người mỗi ngày, bắt đầu từ lúc mở mắt xuống giường. Bất luận là trời nắng hay mưa dầm, bệnh tật vẫn cứ bám riết không buông.
Lời chúc phúc và tín ngưỡng của Thần Miếu Parthenon không hoàn toàn là sức mạnh tinh thần. Năng lực xua tan ôn dịch, bệnh tật này không một thế lực nào có thể sánh bằng. Chỉ những người bị ốm đau triền miên và nỗi khổ dày vò mới hiểu được sức khỏe đáng quý nhường nào, vì thế mà Parthenon xưa nay chưa bao giờ thiếu những tín đồ thành kính.
"Cậu đừng đánh đồng Irene với chúng ta. Địa vị của cô ấy ở Anh Quốc rất cao, thế tộc Victoria của Irene có tiếng tăm lừng lẫy trong lịch sử. Từng có một nữ vương giành được sự tôn trọng cao nhất của các thế lực lớn trong thời buổi rối ren. Cậu cũng biết sức ảnh hưởng của thế tộc Casa ở châu Âu rồi đấy, thực tế năm đó thế tộc Casa còn phải phụ thuộc vào thế tộc Victoria. Cho dù giới đại quý tộc cận đại ở Anh Quốc không còn sức ảnh hưởng vương quyền như trước, nhưng trên thực tế họ vẫn có quyền quyết định rất lớn trên trường quốc tế... Tâm Hạ chọn hợp tác với Victoria là một lựa chọn sáng suốt, bởi vì Victoria được xem là phe tương đối bảo thủ, lý niệm của họ trước nay vẫn luôn là giải quyết xung đột, đối xử tốt với dân chúng," Triệu Mãn Duyên nói.
Triệu Mãn Duyên biết thừa Mạc Phàm đối với mấy thế lực quốc tế này thì một chữ bẻ đôi cũng không biết.
"Irene có quyền quyết định sao?" Mạc Phàm hỏi.
"Đương nhiên là có, cô ấy là người thừa kế thứ nhất, nếu không tại sao Irene lại là Đại Công Tước chứ? Xét về tuổi tác, Tâm Hạ và Irene có lẽ có không ít tiếng nói chung. Theo như tớ biết, từ những ngày đầu Ishisa chấp chưởng Thần Miếu Parthenon, những lời đe dọa tấn công của bà ta đã khiến thế tộc Victoria bất mãn. Thế tộc Victoria cũng không hề giương cờ ủng hộ khi thấy Ishisa sống lại," Triệu Mãn Duyên nói.
"Nói như vậy thì chuyến đi Anh Quốc lần này của Tâm Hạ xem ra rất quan trọng, mình vẫn nên hy vọng em ấy sớm trở về thì hơn. Thôi bỏ đi, không thể làm lỡ chuyện quan trọng của Tâm Hạ được," Mạc Phàm bất đắc dĩ lắc đầu, từ bỏ ý định gọi cho Tâm Hạ.
Nếu nói cho Tâm Hạ biết mình đang ở Athens, chắc chắn sẽ khiến em ấy không yên lòng, dù gì mình cũng đã mất tích một khoảng thời gian.
"Tâm Hạ nhà cậu có cái nhìn đại cục mà. Nếu có Victoria bên Anh Quốc chống lưng, thì dù Ishisa có được sự tán thành của thế tộc Casa, cán cân lựa chọn cũng sẽ không nghiêng về một phía," Triệu Mãn Duyên nói.
"Thật không, sao trước đây tớ không phát hiện ra nhỉ?" Mạc Phàm nhướng mày, hỏi.
"Hai người các cậu lớn lên cùng nhau, trong mắt cậu, Tâm Hạ lúc nào cũng là cô em gái bé bỏng cần được bảo vệ. Tiềm thức của cậu cho rằng Tâm Hạ yếu đuối, không thể tự đi lại, không thể chăm sóc tốt cho bản thân. Thực tế là cậu đã coi thường Tâm Hạ nhà cậu rồi, em ấy thông minh hơn cậu không biết bao nhiêu lần. Nếu không thì làm sao tồn tại được trong Thần Miếu Parthenon đầy rẫy mưu mô lừa gạt chứ? Cậu nhìn xem, bao năm qua Tâm Hạ tranh đấu với Ishisa, mà Ishisa là người thế nào, bà ta muốn ai chết, e rằng người đó còn phải dập đầu cảm ơn vì đã giải thoát cho mình. Lại nói đến chuyện Alps, bà ta đúng là một mũi tên trúng ba con chim... Một cô gái như Tâm Hạ đấu với người như vậy mà vẫn chưa thua, đủ thấy sự thông minh và tầm nhìn của em ấy vượt xa người thường. Ban đầu tớ còn tưởng có thế tộc Casa tham gia, Tâm Hạ sẽ nhanh chóng phải về nước chăm chồng dạy con, nhưng em ấy lại đến Anh Quốc, chinh phục được phe bảo thủ là thế tộc Victoria, có được mối quan hệ thân thiết với họ, vậy thì tương đương với việc hòa nhau một ván rồi," Triệu Mãn Duyên nói.
"Lợi hại vậy sao?" Mạc Phàm có chút giật mình.
"Đại ca à, thế tộc Victoria cũng giống như Mục Thị ở Trung Quốc vậy. Mặc dù có người chán ghét Ishisa nhưng họ cũng không đến mức dám công khai ủng hộ một ứng cử viên khác. Muốn được ủng hộ hoàn toàn, người lãnh đạo đó phải biết cách phán đoán tình hình, nắm rõ cục diện tổng thể, hiểu rõ các quốc gia và có mối quan hệ phức tạp với các thế lực. Lý niệm nhất trí không có nghĩa là sẽ hợp tác, mà quan trọng nhất là phải biết giao thiệp, cân nhắc, làm sao để Victoria đồng ý chống lưng cho Tâm Hạ, chứ không phải là im lặng không lên tiếng... Cậu phải hiểu, giả như thế tộc Victoria không can dự vào cuộc tuyển cử Thần Nữ của Thần Miếu Parthenon, Ishisa thắng, bà ta cũng sẽ không manh động với họ vì còn phải cân nhắc đến gốc gác. Nhưng nếu họ chống lưng cho Tâm Hạ mà Tâm Hạ lại thua, thì Ishisa sẽ xử lý thế tộc Victoria thế nào? Thế tộc Victoria đâu phải kẻ ngu, với lý niệm bảo thủ của mình, chắc chắn họ sẽ không hợp tác. Vậy mà Tâm Hạ lại khiến họ đứng về phía mình... Oa, có phải tớ đang đàn gảy tai trâu không vậy? Xin cậu đấy, hiểu một chút được không? Coi như cậu không hứng thú với mấy cái này, thì ít nhất cũng phải quan tâm vì bạn gái mình đang ở vị trí đó chứ!" Triệu Mãn Duyên nói.
Mạc Phàm lúng túng, sao càng nghe lại càng không hiểu thế này.
"Tớ hiểu đại khái rồi. Sau này hai người về chung một nhà, chắc là đầu óc giao cho Tâm Hạ, còn vũ lực thì giao cho cậu," Triệu Mãn Duyên xem thường nói.
"Cậu đừng nói thế, người nhà cậu ai cũng kiếm tiền dễ như uống nước, sao có mỗi cậu chỉ biết tiêu xài hoang phí?" Mạc Phàm chế nhạo lại, ra vẻ chúng ta cùng làm tổn thương nhau đi.
"Cậu thì biết cái gì, chỉ là tớ không có hứng thú kiếm tiền thôi," Triệu Mãn Duyên nói.
"Vậy thì, tớ cũng không có hứng thú với quyền thế."
"Được, được, chúng ta đều là người tu luyện."
"Nhắc mới nhớ, cuộc tuyển cử của Thần Miếu Parthenon dựa vào cái gì?" Mạc Phàm hỏi.
"Phiếu bầu. Phiếu bầu của toàn bộ hiệp hội ma pháp trên thế giới, các đền chúc phúc trên thế giới chống đỡ cho Parthenon, còn có sự ủng hộ của dân chúng tín ngưỡng. Tớ không rõ cách tính tỉ lệ thế nào, nhưng phiếu của ma pháp sư sẽ có giá trị cao hơn nhiều. Phiếu của chính phủ không được tính, vì thế mà quan hệ giữa Thần Miếu Parthenon với các thế tộc, thế gia càng thêm mật thiết. Phiếu bầu của các học phủ cũng rất quan trọng, học phủ xếp hạng càng cao, sự ủng hộ của họ càng có hiệu quả," Triệu Mãn Duyên nói.
"Còn Học viện Alps thì sao, có tính phiếu bầu của họ không?" Mạc Phàm hỏi.
"Đương nhiên là có tính, mà còn tính nhiều là đằng khác. Hàng năm Học viện Alps đều đến những nơi khó khăn trên thế giới để nhận nuôi cô nhi. Alps có rất nhiều cô nhi từ khắp các quốc gia, danh tiếng cũng khá tốt. Vì số lượng cô nhi trên thế giới không ngừng tăng lên, xác suất xuất hiện thiên tài ở Học viện Alps cũng khá cao. Cậu cũng biết đấy, Học viện Alps và Thần Miếu Parthenon xem như là đối lập nhau. Sức ảnh hưởng của Học viện Alps lớn như vậy, đồng thời là một nguồn sức mạnh chưa được khai thác. Nếu như Tâm Hạ được Học viện Alps chống lưng, e rằng Ishisa sẽ cuống lên đấy," Triệu Mãn Duyên nói.
Trên toàn thế giới đều có cô nhi viện của Học viện Alps, những cô nhi viện này lại giống như trường học, truyền thụ cho các cô nhi tri thức và ma pháp, một số ít ưu tú sẽ được đưa tới Học viện Alps.
Mỗi một người từ cô nhi viện của Alps bước ra ngoài xã hội, sự cảm kích của họ đối với học viện không thể dùng tiền để đong đếm được. Vì thế mà ở rất nhiều nơi, cô nhi viện của Alps cũng là một loại tín ngưỡng, đồng thời khá kiên định.
"Lý niệm của Học viện Alps kỳ thực tương tự Thần Miếu Parthenon, nhưng lĩnh vực cống hiến không trùng nhau. Thần Miếu Parthenon là hóa giải ốm đau, cực khổ, còn Học viện Alps chủ yếu cống hiến vì những đứa trẻ khắp nơi trên thế giới, bồi dưỡng chúng thành tài. Sức ảnh hưởng của họ xem như là tiềm ẩn nhưng quyết không thể bỏ qua. Giả như Thần Miếu Parthenon hợp tác với họ, Parthenon sẽ thu được một nhóm tín đồ trung thành trong một lĩnh vực mới... Như vậy, tương ứng với việc các đền chúc phúc ở mỗi thành thị cũng sẽ trở nên kính phục vị lãnh đạo này hơn," Triệu Mãn Duyên nói.
"Có hiệu quả đến thế sao?" Mạc Phàm có chút bất ngờ.
"Trong mắt cậu chỉ có những mỹ nữ Alps, dung nhan của họ, vóc người của họ, chứ nào có biết sức ảnh hưởng của họ trong xã hội chỉ đứng sau nữ Bồ Tát," Triệu Mãn Duyên nói.
"Mẹ nó, thế thằng nào đến Học viện Alps mà hứng tình như chó động dục vậy? Cậu còn nói cái gì mà 24 giờ chào cờ dưới đũng quần cơ mà!" Mạc Phàm nói.
"Không phải cậu muốn giật dây bắc cầu cho Tâm Hạ và Học viện Alps đấy chứ?" Triệu Mãn Duyên dường như nhận ra ý đồ của Mạc Phàm.
"He he, Tâm Hạ nhà tớ đã cố gắng như vậy, phận làm đàn ông, dù tốt dù xấu cũng phải hỗ trợ em ấy một tay chứ. Heidi và Blanche là đại diện cho thế hệ tài năng mới của Học viện Alps, trước tiên cứ rót cho hai cô nàng vài chén 'canh mê hồn' đã, rồi từ từ thuyết phục Viện trưởng Perry và cô Già Lam. Toàn là ân oán đời trước, hà cớ gì phải cố chấp như vậy," Mạc Phàm cười nói.
"Đề nghị này cũng không tệ. Bên Học viện Alps đã hoàn toàn đắc tội với thế tộc Casa, họ đang thiếu một người giúp đỡ lớn. Vào lúc này, phe của Tâm Hạ ở Thần Miếu Parthenon bỏ xuống ân oán để giúp Học viện Alps vượt qua khó khăn, tin rằng hai bên không phải là không có khả năng hợp tác," Triệu Mãn Duyên nói.
☾ Bước vào thế giới mộng mơ… Thiên Lôi Trúc dịch từng tờ yêu thương ☽