Virtus's Reader
Toàn Chức Pháp Sư

Chương 1731: CHƯƠNG 1666: MỘT CHẠM LÀ NỔ

Rào rào...

Người bốc cháy rơi xuống vùng biển cách bán vịnh khoảng 2 km, không lâu sau, hơi nóng hừng hực đã theo sóng xung kích ập đến. Sóng biển dâng lên rất cao, đủ sức nhấn chìm cả những Lam Hải Thụ trên mặt biển. Điều khiến Mục Ninh Tuyết bất ngờ là những cây Lam Hải Thụ đẹp như mộng ảo kia lại cực kỳ cứng cỏi, dù sóng xung kích mạnh mẽ cũng không thể làm gãy chúng.

"Vừa nãy... đó giống như kỹ năng của Đấu Quan Norman. Khi tôi còn rất nhỏ đã từng thấy ngài ấy thi triển... cũng từ lúc đó, tôi đặc biệt sùng bái Đấu Quan Norman." Kerry nói.

"Đấu Quan Norman sao lại xuất hiện ở nơi này? Hơn nữa còn phô diễn kỹ năng làm gì? Chẳng lẽ chỉ để va chạm hoa lệ với mặt biển rồi lại vọt lên trời sao? Vậy thì cũng ngầu đấy chứ." Mạc Phàm nói.

"Cái này... tôi cũng không biết nữa." Kerry đáp.

Câu nói của Mạc Phàm khiến mọi người liên tưởng đến việc Đấu Quan Norman đang luyện tập một kỹ năng có tốc độ cực hạn nào đó. Năng lực tựa sao băng xẹt qua trời đêm không phải pháp sư nào cũng cảm nhận được, chủ yếu là vì tốc độ quá nhanh, một vài kỹ năng dịch chuyển tức thời cũng chỉ đến mức đó, dù sao dịch chuyển tức thời cũng cần thời gian khởi động.

"Mà này, sao ông ta không nổi lên? Rơi xuống cũng được một lúc lâu rồi." Mạc Phàm nói.

"Hay là đã xảy ra chuyện gì rồi?" Heidi cất lời.

"Ban đầu tôi cũng có cảm giác ngài ấy đã gặp chuyện không hay."

"Qua xem thử đi."

...

Vượt qua bán vịnh khép kín, chẳng mấy chốc họ đã đến nơi sao băng rơi xuống. Ngoài này vừa vặn có một vài bãi đá ngầm, những tảng đá vỡ nát cho thấy Norman đã chìm sâu xuống đáy biển.

"Lão Triệu, xuống xem thử đi." Mạc Phàm nói.

Triệu Mãn Duyên tỏ vẻ miễn cưỡng, nhưng vẫn lao thẳng xuống biển, những người khác thì yên lặng chờ trên thuyền.

Không lâu sau, Triệu Mãn Duyên trồi đầu lên, vẻ mặt uể oải nói: "Không thấy đâu, chắc bị trôi đi rồi. Chúng ta đừng lo chuyện bao đồng nữa được không?"

"Cậu tìm kỹ lại chút xem, đừng để xảy ra chuyện thật thì gay go." Mạc Phàm nói.

"Sao cậu không tự đi mà lặn đi!" Triệu Mãn Duyên tức giận nói.

"Tớ không quen bơi." Mạc Phàm đáp.

Triệu Mãn Duyên lườm hắn một cái rồi lại lặn xuống.

"Kỳ lạ, sao câu này nghe quen thế nhỉ? Mình không quen bơi... mình không quen bơi..." Mạc Phàm đứng đó lẩm bẩm.

Lần này Triệu Mãn Duyên lặn lâu hơn một chút, khoảng 10 phút sau, mặt nước mới có động tĩnh. Một mái đầu bù xù trồi lên, Mạc Phàm cứ ngỡ là Triệu Mãn Duyên, đang định lên tiếng hỏi thì phát hiện đó là một khuôn mặt nứt nẻ, trắng bệch, khiến Mạc Phàm giật nảy mình, suýt nữa thì tung ra một cú Liệt Quyền.

"Mệt chết lão tử rồi!" Triệu Mãn Duyên kéo người có khuôn mặt kỳ lạ kia lên thuyền, thở hổn hển hít từng ngụm không khí trong lành.

"Lão Triệu, sao ông lại vớt một con thủy quỷ lên thế, gu của ông càng ngày càng mặn nhỉ?" Mạc Phàm nói.

"Thủy quỷ cái gì mà thủy quỷ, đây là người. Lúc tớ xuống thấy gã này bị một con quái ngư đầy răng gặm, tớ mà không ra tay thì gã đã thành bữa ăn khuya của nó rồi. Tớ cũng phục luôn, lần đầu tiên thấy có người chơi trò bay lượn trên trời rồi tự đâm đến bất tỉnh, suýt nữa thì toi mạng thật." Triệu Mãn Duyên nói.

Kerry bước tới, vén mái tóc ra, sau khi nhìn kỹ tướng mạo của "thủy quỷ" thì nhất thời kinh ngạc: "Là Norman đại nhân! Trời ạ, thật sự là Norman đại nhân!"

"Thế mà cậu cũng nhận ra được à?" Mạc Phàm nhìn khuôn mặt đầy vết thương, không còn ra hình người kia mà không khỏi thán phục khả năng của Kerry.

"Trên người ngài ấy có rất nhiều vết thương do nguyên tố gây ra, hẳn là đã có một trận đại chiến với người khác." Mục Ninh Tuyết nói.

Đại chiến một trận? Không phải ông ta còn suýt nữa thì một chiêu diệt sát cả Ngân Nguyệt Titan Cự Nhân sao? Trên thế giới này có mấy người địch lại nổi ông ta, chứ đừng nói là đánh cho ra nông nỗi này." Mạc Phàm có chút kinh ngạc.

Thực lực của Đấu Quan Norman thì Mạc Phàm cũng đã được chứng kiến. Dù bản thân có ác ma hóa thì cũng chỉ có thể chống đỡ được một hai chiêu. Một nhân vật đỉnh cao trong cấp Siêu Giai, có thể nghênh ngang đi lại ở rất nhiều bộ lạc yêu ma. Tại sao một pháp sư Siêu Giai vô địch, không cần phải đi tìm đường chết như vậy lại ra bộ dạng sống dở chết dở thế này? Chẳng lẽ ông ta cũng là một người thích tìm chết giống mình?

"Vẫn còn chút hơi thở." Heidi nói.

"Tại sao lại như vậy? Thực lực của Norman đại nhân ở Parthenon Thần Miếu cũng thuộc top 5. Không thể nào, không thể nào..." Kerry thất thần đứng đó, như thể niềm tin của chính mình bị đánh sập.

"Nhắc mới nhớ, tại sao ông ta lại bay từ hướng đó tới? Giống như là từ dãy núi Bạo Quân bay ra, không lẽ là chiến đấu với con Hắc Long kia à?" Triệu Mãn Duyên nói.

"Đa số vết thương trên người ngài ấy đều do nguyên tố gây ra. Giả như ngài ấy trốn từ nơi nào đó, vậy hẳn là đã giao chiến với người khác chứ không phải Hắc Long... Chẳng lẽ là..." Ánh mắt Mục Ninh Tuyết khẽ động.

"Chẳng lẽ Norman thật sự phô diễn kỹ năng rồi tự làm mình bị thương?" Kerry cũng hùa theo lối suy nghĩ của Mạc Phàm.

Ánh mắt của Mạc Phàm, Mục Ninh Tuyết, Triệu Mãn Duyên, Heidi đồng loạt nhìn về phía Kerry. Kerry cũng ý thức được suy đoán này của mình quả thực ngu không để đâu cho hết, lập tức im bặt.

"Phỏng chừng là do đám người của Tô Lộc làm. Nghĩ tới nghĩ lui, cũng chỉ có bọn chúng mới có thể đánh Đấu Quan Norman bị thương nặng như vậy." Mạc Phàm trở nên nghiêm túc hơn vài phần.

Không ngờ Đấu Quan Norman cũng dính líu đến chuyện Hắc Long, chỉ là không hiểu tại sao ông ta lại đối đầu với đám người Tô Lộc.

Tô Lộc muốn có con Hắc Long này thì cũng đâu liên quan gì đến Parthenon Thần Miếu.

"Dù sao cũng phải đưa ngài ấy về Parthenon Thần Miếu chữa trị. Vết thương của ngài ấy quá nặng, nếu không được cứu chữa kịp thời thì sẽ không sống nổi đến bình minh." Mục Ninh Tuyết nói.

"Lúc ở dưới nước, ông ta bị cá rỉa mất không ít thịt rồi. Nếu không phải Mạc Phàm nói ông ta đang phô diễn kỹ năng đặc biệt, có lẽ chúng ta đã đến sớm hơn một chút, tình hình sẽ tốt hơn nhiều." Triệu Mãn Duyên nói.

...

Đúng lúc thuyền nhỏ cập bãi biển, Mục Bạch cũng từ trong rừng đi ra. Thấy Triệu Mãn Duyên người đầy vết rách, trên người còn bám đầy rong biển, hắn không khỏi trêu chọc: "Lão Triệu, sao cậu lại bắt được một con thủy quỷ thế? Là đực hay cái?"

"Thủy quỷ cái đầu cậu! Mau tới đây xử lý vết thương cho người này, là pháp sư Siêu Giai đỉnh cao đấy, mạng quý lắm!" Triệu Mãn Duyên bực bội nói.

Mục Bạch đang định nói với Mục Ninh Tuyết về chuyện hạt giống, thấy người này bị thương nặng như vậy, cũng vội vàng lấy thuốc cấp cứu từ trong túi ra.

"Những vết thương trên người này... đều do ma pháp Siêu Giai để lại." Mục Bạch nhíu mày.

Ở phần lưng Norman có hai vết bỏng in hằn, rõ ràng là do ma pháp Quang hệ Siêu Giai - Thánh Tuyệt gây ra. Thánh Tuyệt là ma pháp Siêu Giai đơn thể mạnh nhất, Mục Bạch khó mà tưởng tượng được người này lại có thể sống sót sau khi bị hai phát Thánh Tuyệt bổ trúng.

Đáng sợ nhất là, ngoài hai vết thương do Thánh Tuyệt để lại, những chỗ khác trên người cũng không thiếu dấu vết của ma pháp Siêu Giai. Sơ sơ cũng phải dính hơn 20 ma pháp Siêu Giai.

Nếu 20 ma pháp Siêu Giai hợp lại, có lẽ đủ để san phẳng một thành phố cỡ trung. Người này quả thật là thánh đấu sĩ kim cương bất hoại của Parthenon Thần Miếu, trong tình huống như vậy mà vẫn còn sống.

"Tôi chỉ có thể làm chậm quá trình vết thương chuyển biến xấu. Muốn giữ lại mạng sống phải đưa đến Parthenon Thần Miếu, hơn nữa còn phải là người cấp bậc Hiền Giả mới trị được." Mục Bạch nói.

"Việc này cứ giao cho tôi. Đấu Quan Norman là cường giả mà tôi sùng bái nhất, để tôi bay suốt đêm về Parthenon Thần Miếu." Kerry nói.

Kerry vừa dứt lời, bỗng nhiên trên bầu trời đêm có một trận gió lốc thổi tới, thổi mạnh đến mức những cây Lam Hải Thụ trên mặt biển cũng chao đảo không ngừng, nước biển cũng cuộn lên từng đợt sóng lớn.

...

...

Bầu trời đêm quang đãng, một con Lân Điêu toàn thân màu xanh đang vỗ cánh, lơ lửng dưới màn sương đêm. Đôi mắt sắc lẹm của nó quét qua vùng biển đen kịt bên dưới, như đang tìm kiếm thứ gì đó.

"Đại khái là ở khu này. Tốc độ của gã đó sao mà nhanh thế, nếu không phải chúng ta canh giữ ở một sườn núi, nhìn thấy quỹ đạo bay của hắn, có lẽ đã để hắn trốn thoát hoàn toàn." Tổ Khoan Lập nói.

"Mà này, mấy người chúng ta thật sự đối phó nổi tên kia không? Hình như hắn ta mạnh lắm." Triệu Lệ Hoàn có chút lo lắng.

"Sợ cái gì, tên đó bị thương nặng như thế, có khi còn không bằng một pháp sư Cao Giai."

"Chết tiệt, dưới này toàn là biển, hoàn toàn không có vật tham chiếu, chúng ta không biết rốt cuộc hắn rơi xuống chỗ nào." Tổ Khoan Lập nói.

Tổ Khoan Lập nhìn quanh, bốn bề là nước, cho dù thấy được quỹ đạo của mục tiêu thì cũng rất khó tìm thấy.

"Mọi người nhìn xem, chỗ kia hình như có một vịnh biển khép kín, chúng ta qua đó xem thử." Triệu Lệ Hoàn nói.

Ba người điều khiển Lân Điêu màu xanh bay tới bán vịnh, lướt qua khu rừng màu xanh lam mọc trên mặt biển, và phát hiện trên bờ có mấy bóng người.

"Này mấy người kia, có thấy ai toàn thân bốc lửa rơi xuống vùng này không?" Tổ Khoan Lập đứng trên cao, hống hách hỏi mấy người trên bờ.

Tổ Khoan Lập cũng được xem là cường giả, đến cái chốn khỉ ho cò gáy này, hắn chẳng coi mấy người dân làng hay du khách ra gì.

"Kỳ lạ, sao cái giọng vịt đực này nghe quen thế nhỉ?" một người trên bờ biển nói.

"Mày muốn chết à?" Tổ Khoan Lập nhất thời nổi giận, lập tức cho Lân Điêu đáp xuống bờ biển. Gió lốc mạnh mẽ cuốn tung cát bay mịt mù, khí thế có phần áp bức.

"Tâm tình lão tử đang không tốt, muốn đánh thì tao chiều tới cùng! Ông đây đang cùng bà xã tâm sự mặn nồng ở nơi biển xanh cát trắng, lại bị thứ xúi quẩy như mày phá đám!" Người trên bờ biển quả là có tính nóng nảy, một lời không hợp là muốn động thủ.

Tổ Khoan Lập sững sờ, dân đen từ đâu tới mà to gan vậy? Sau khi hắn nhìn rõ người kia, vẻ mặt liền biến từ kinh ngạc sang buồn nôn.

"Lại là cậu!" Tổ Khoan Lập nhận ra Mạc Phàm, cơn tức giận cũng lập tức bùng lên.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!