Tổ Hướng Thiên một mình bay đến ngôi làng, lúc này Phong Chi Dực của hắn chỉ hiện ra hai cánh, nhưng hai cánh do gió tạo thành lại có hiệu ứng xoắn ốc cực mạnh, trông như hai cánh quạt của máy bay trực thăng, tạo ra một luồng khí cực mạnh trên không trung, thổi thẳng vào ngôi làng.
Làng có rất nhiều nhà gỗ, trên mái hiên mỗi ngôi nhà đều có lá cọ che mưa, những quầy hàng nhỏ bằng gỗ bán trang sức ở trung tâm thôn, toàn bộ bị thổi cho tan hoang.
“Chết tiệt, sao mùa này lại có bão thế!” một người bán dép xăng đan rong tức giận mắng.
“Không phải bão, không thấy có một pháp sư biết bay ở trên kia sao? Khốn nạn, ở đây làm màu cái gì, có để người khác làm ăn không hả, cút mau đi!” Một người phụ nữ da ngăm đen sống cạnh biển chỉ vào Tổ Hướng Thiên, lớn tiếng chửi rủa.
Các du khách khác cũng phát hiện ra một pháp sư, cũng dồn dập mắng chửi, không ít người còn ném đồ vật lên trời.
“Một đám dân đen.” Tổ Hướng Thiên hừ lạnh một tiếng, chẳng thèm để đám người này vào mắt.
Ánh mắt hắn quét quanh nơi này, tìm kiếm bóng dáng của Mục Ninh Tuyết và Mạc Phàm.
Mạc Phàm và Mục Ninh Tuyết cũng không hề ẩn núp, họ đang ở trong sân cát của khách sạn.
Sân toàn là cát mịn, gió lớn vừa thổi tới đã khiến nơi này lập tức mất hết vẻ thơ mộng, chỉ còn lại cát bụi mịt mù.
Mục Bạch đang ở trong phòng khách sạn để duy trì mạng sống cho Norman. Norman bị thương quá nặng, vốn dĩ định đưa hắn đến Parthenon Thần Miếu ngay trong đêm, nhưng chỉ cần một cú xóc nảy nhẹ trên đường đi cũng đủ để lấy đi mạng nhỏ của hắn.
Kerry đã thông báo cho người của Parthenon Thần Miếu, có lẽ trước bình minh sẽ có Nữ Hiền đến trị liệu cho Norman, điều này buộc nhóm Mạc Phàm phải bảo vệ hắn.
Hiện tại có thể khẳng định Norman đã phá hỏng chuyện tốt của Tô Lộc, khiến kế hoạch của lão ta xuất hiện một vấn đề lớn, và đây quả là một tin vui đối với nhóm Mạc Phàm.
Quả nhiên, kẻ ác tự có trời thu. Norman đã làm chuyện mà Mạc Phàm muốn làm nhất, hơn nữa bọn họ cũng không thể địch lại các pháp sư đỉnh cao dưới trướng Tô Lộc, nhưng hiện tại giữ được Norman không để rơi vào tay đám Tô Lộc thì cũng không thành vấn đề.
“Hừ hừ, đừng tưởng rằng tao không biết chúng mày giấu Norman ở đâu. Đối nghịch với bọn tao, chúng mày sẽ không biết mình chết như thế nào đâu.” Tổ Hướng Thiên tìm thấy Mạc Phàm ở sân cát, ánh mắt kiêu ngạo nhìn xuống từ trên cao.
“Đám chân chó chạy hết rồi, giờ đến chó nhà à?” Mạc Phàm chẳng hề sợ hãi Tổ Hướng Thiên.
Tô Lộc là loại người gì, ngay cả Nghị trưởng Thiệu Trịnh cũng phải đích thân xử lý, Mạc Phàm sẽ không đi theo loại người đó tìm đường chết, vậy thì một tên Tổ Hướng Thiên có là cái thá gì?
Huống hồ, kẻ chống lưng cho Luba thế gia chính là Tổ gia. Nói Tổ gia không liên quan đến vụ trái tim trẻ em, Mạc Phàm làm sao mà tin được. Giang Dục khi điều tra trong nước cũng đã gặp phải một số cản trở, anh cũng cảm thấy chính Tổ gia đã tạo điều kiện cho người của Công đoàn Ngạt Lang, mới khiến cho quan chức nhỏ ở thành phố Phi Điểu không dám nói ra sự thật.
“Mạc Phàm, mày có biết trong mắt những thế tộc như chúng tao, mày là cái thá gì không? Mày trong mắt chúng tao chỉ là một con chó hoang mắc bệnh dại, gặp ai cũng cắn, hoàn toàn không tuân theo quy củ. Rất nhiều lúc chúng tao đã không muốn so đo với mày, dù sao mày cũng làm được một vài chuyện có danh vọng, nhưng điều đó không có nghĩa là chúng tao không giết được mày. Mày ở trong nước đã đắc tội bao nhiêu thế gia, thế tộc? Mục gia coi mày như cái gai trong mắt, Lục gia lại không tính với mày hai cái mạng người sao, chẳng lẽ Lục gia để mày giẫm đạp lên mà không kêu một tiếng? Còn Tổ gia chúng tao, chúng tao đơn giản chỉ coi như bị chó hoang cắn một miếng. Mấy nhà này, chỉ cần một nhà thật sự muốn ra tay với mày, mày cho rằng mình còn sống được đến bây giờ sao?” Tổ Hướng Thiên tỏ ra vô cùng am hiểu tình hình của Mạc Phàm.
“Tưởng Tổ Hướng Thiên mày nói được câu gì ghê gớm khiến tao phải run sợ, hóa ra cũng chỉ là mấy lời sáo rỗng vô vị.” Mạc Phàm ngoáy lỗ tai, nói.
Cũng thật kỳ lạ, đám con cháu thế gia này đều như từ một khuôn đúc ra hay sao, đứa nào đứa nấy cũng mắt cao hơn đầu, nói ra toàn những lời lẽ xem thường, ra vẻ ta đây. Cái kiểu như “tên tiểu tử không biết trời cao đất rộng nhà ngươi mà cũng dám đối nghịch với hoàng tộc X Y Z chúng ta” gì gì đó, nhắc đến mà không thấy ngượng mồm, đến giờ tên này vẫn chưa bị Mạc Phàm đấm cho thành đầu heo cũng lạ thật.
Nếu như thế gia toàn là loại chó như thế này, thì thà đi đấu trí đấu dũng với Hắc Giáo Đình còn thú vị hơn. Người khác nghe lý niệm của Hắc Giáo Đình còn cảm thấy có chút đạo lý và logic, còn đám con cháu thế gia này nói chuyện chỉ tổ kéo thấp chỉ số thông minh của người bình thường.
“Tao nói toàn sự thật, đáng tiếc là một số kẻ vẫn luôn tự cho mình là đúng. Tao cao hơn mày một bậc, không muốn ra tay với mày, nếu không người trong nước lại nói tao ỷ lớn hiếp nhỏ. Nhưng mày đã không biết tốt xấu như vậy, thì tao đành phải cho mày biết thế nào mới là cường giả thật sự... Yên tâm, tao không lấy mạng mày đâu. Hôm nay tao chỉ muốn cho mày biết rõ, cái danh hiệu đứng đầu Học Phủ Chi Tranh, pháp sư trẻ mạnh nhất cả nước, hay kẻ trời sinh song hệ không biết sợ hãi của mày ấy, ở trước mặt Tổ Hướng Thiên tao đây, tất cả chỉ là trò cười!” Tổ Hướng Thiên nhắm thẳng vào phương diện thực lực.
Thực lực quyết định tất cả. Tổ Hướng Thiên biết Mạc Phàm là một con chó điên không hiểu quyền thế, loại người này có sức ảnh hưởng quốc tế đến đâu thì cũng giống như đám dân đen trong làng nói về ma pháp cao thâm, chẳng có ý nghĩa gì cả.
Đã như vậy, Tổ Hướng Thiên sẽ nói những điều mà Mạc Phàm có thể hiểu.
Chẳng phải Mạc Phàm vẫn luôn cho rằng mình là thanh niên mạnh nhất sao?
Cái gọi là mạnh nhất đó chỉ là so với đám học sinh cấp ba tự cho mình là mạnh nhất, đó là vì chưa tìm được đối thủ nào trong phạm vi cấp ba mà thôi. Nhưng trong mắt các học viện ma pháp, loại mạnh nhất cấp ba đó không đỡ nổi một đòn.
Trước đây Tổ Hướng Thiên không tìm Mạc Phàm gây sự, là vì Mạc Phàm vẫn còn là học sinh học viện. Tổ Hướng Thiên, một người đã bước chân vào vũ đài lớn, tầm cỡ quốc tế, một pháp sư đẳng cấp lại đi tìm một học sinh học viện, thắng cũng chẳng vẻ vang gì. Nhưng hiện tại mọi người đều đã ở cùng một đẳng cấp, lúc này Tổ Hướng Thiên ra tay với Mạc Phàm, cũng không tính là ức hiếp.
“Rất tốt, dùng nắm đấm để giải quyết vấn đề, không còn gì tuyệt hơn.” Mạc Phàm gật đầu, cảm thấy Tổ Hướng Thiên cũng có chút khác biệt so với đám thiểu năng kia.
“Gọi cả Mục Ninh Tuyết ra đi. Chẳng phải hai đứa bay được người trong nước tung hô là tổ hợp mạnh nhất hay sao? Tao thấy không cần thiết phải đánh hai trận làm gì cho mất công.” Ánh mắt Tổ Hướng Thiên lướt qua gần đó, tìm kiếm Mục Ninh Tuyết.
Có rất nhiều người khiêu chiến Mục Ninh Tuyết, nhất là sau khi Phàm Tuyết Sơn được thành lập, rất nhiều người đã tìm đến cô.
Bao năm qua, không ít cường giả không tìm được hành tung quỷ dị của Mạc Phàm, liền chuyển mục tiêu sang Mục Ninh Tuyết. Ngày thường Mục Ninh Tuyết đều ở Phàm Tuyết Sơn, thiếu sự rèn luyện và thực chiến so với Mạc Phàm, vừa hay có một đám người kiêu căng tự mãn tìm đến khiêu chiến, tầng tầng lớp lớp. Cứ mỗi một khoảng thời gian, Mục Ninh Tuyết sẽ chọn ra người có thực lực mạnh nhất để giao đấu. Đối với cô, loại khiêu chiến tận nhà này cũng được xem như một hình thức tu hành.
Chiến tích bất bại của Mục Ninh Tuyết đã kéo dài một năm, thậm chí còn có một nhà truyền thông kinh doanh ở Phàm Tuyết Sơn chuyên đưa tin về các trận khiêu chiến. Năm nay Mạc Phàm biệt tăm biệt tích, danh tiếng bất bại của Mục Ninh Tuyết càng thêm vang dội, không có pháp sư trẻ nào là không biết đến chuyện này.
Tổ Hướng Thiên tự nhiên cũng biết chiến tích khủng bố của Mục Ninh Tuyết, vì thế nếu cô ở đây thì mọi chuyện càng đơn giản hơn.
Tổ Hướng Thiên một chọi hai, sẽ không có ai nói hắn ức hiếp người.
“Đối phó với mày, một mình tao là đủ.” Đương nhiên Mạc Phàm sẽ không để Mục Ninh Tuyết nhúng tay vào.
“Mày quá coi trọng bản thân rồi, mày chỉ là Cao Giai. Gọi Mục Ninh Tuyết ra đi, đổi một nơi nào trống trải hơn mà đánh, lỡ tay giết chết đám dân đen ở đây cũng là một vấn đề đau đầu đấy.” Tổ Hướng Thiên nói.
“Tao đã nói rồi, một mình tao là đủ.” Mạc Phàm khẳng định.
“Đại ca ca, các anh đang làm gì ở đây vậy?” Đột nhiên, Apase xuất hiện trong sân.
Apase nhỏ nhắn mang vẻ ngây thơ trong sáng. Sau khi biết được thân phận của cô, Mạc Phàm luôn cảm thấy Apase đang ngụy trang, nhưng sau này hắn mới biết, Apase không hề biết cách giả làm người hiền lành, khí chất này là trời sinh đã có.
“Em chạy ra đây làm gì?” Mạc Phàm nhíu mày, không hiểu tại sao Apase lại đột nhiên xuất hiện ở đây.
Ánh mắt Tổ Hướng Thiên trở nên sắc lẹm, nhanh chóng quét qua người Apase. Cô mặc một bộ đồ ngủ liền thân màu bạc, có lẽ là nghe thấy tiếng động nên chạy tới. Theo Tổ Hướng Thiên, cô quả thực có khí chất quyến rũ chết người.
Sự căm ghét của hắn đối với Mạc Phàm, thực ra không hoàn toàn do ân oán trước đây, mà còn vì con cừu non ngoan ngoãn luôn ở bên cạnh Mạc Phàm.
“Ngươi không phải đối thủ của hắn, đừng đánh.” Apase dùng giao tiếp tâm linh để nói với Mạc Phàm.
“Ngươi chắc chứ?” Mạc Phàm hỏi lại.
“Ừm, Siêu Giai vẫn là Siêu Giai. Sức mạnh của ngươi đối phó với một vài Á Quân Chủ không có năng lực đặc biệt, hay một vài pháp sư đơn hệ Siêu Giai thì không thành vấn đề. Nhưng thực lực của tên này còn mạnh hơn cả Basamu, ngươi và Mục Ninh Tuyết hợp sức lại cũng chưa chắc là đối thủ của hắn, hơn nữa khống chế tinh thần của ta có lẽ cũng không có tác dụng lớn với hắn.” Apase nói với giọng rất chắc chắn.
Apase có thể cảm nhận trước được nguy hiểm, Tổ Hướng Thiên là một người có thể uy hiếp đến tính mạng của bọn họ.
Tuy Apase rất hận Mạc Phàm, nhưng hiện tại mọi người đều ngồi chung một thuyền. Nếu Mạc Phàm lật thuyền, Apase chắc chắn sẽ bị tổn thương linh hồn lần nữa, đến lúc đó tên Tổ Hướng Thiên này chỉ cần dùng chút thủ đoạn, cũng có thể biến người thừa kế Nữ Vương Medusa như cô thành đồ chơi của hắn.
“Vậy phải làm sao bây giờ?” Mạc Phàm hỏi.
Mạc Phàm vốn tưởng Tổ Hướng Thiên cũng mạnh cỡ Tổ Khoan Lập hay Triệu Lịch Hoàn, trong tình huống đó hắn vẫn có thể một chọi một. Nhưng sau khi nghe nói hắn còn mạnh hơn Basamu vài phần, Mạc Phàm thực sự không còn tự tin nữa.
Đầu óc Mạc Phàm cũng không phải có vấn đề, hắn không hề ảo tưởng mình đã là Siêu Giai thật sự. Vết sẹo do Thẩm Ma Kiếm của Basamu để lại trên người hắn vẫn còn chưa lành hẳn.