"Đúng vậy, Khải Ma Cụ rất cao quý. Sau này nếu có năng lực, ngươi nên tìm cho mình một món phù hợp. Ngươi xem thử Trảm Ma Cụ này có hứng thú không. Nó tên là Ô Trảm. Khi kích hoạt, nó sẽ huyễn hóa ra một con Ô Chập Tiền Tí, có thể tung ra chiêu Liêm Vũ Phong Trảm. Sức sát thương của nó tương đương với hai yêu ma cấp Tiến Giai cộng lại."
Tiêu viện trưởng giới thiệu.
Mạc Phàm nghe xong liền trầm ngâm. Hắn sở hữu cả Hỏa hệ và Lôi hệ, hai hệ có sức tấn công cực mạnh nên không hề thiếu khả năng công kích. Vì vậy, Ô Trảm Ma Cụ này có lẽ phù hợp hơn với những pháp sư thiếu sức mạnh tấn công.
Thật ra, mỗi một ma cụ ở đây đều rất cần thiết với Mạc Phàm. Nếu sở hữu chúng, sức chiến đấu của hắn chắc chắn sẽ tăng lên một bậc, có thêm nhiều phương thức chiến đấu hơn, không đến mức phải đứng yên một chỗ đấu pháp thuật với đối phương.
Nhưng trong tình huống chỉ được chọn một món, Mạc Phàm vẫn cảm thấy đặc tính của Huyết Thú Ngoa là phù hợp với hắn nhất lúc này.
Mạc Phàm đã có năng lực di chuyển nhờ kỹ năng Độn Ảnh của Ám ảnh hệ, giúp hắn hành động tùy ý. Nhưng Ám ảnh hệ không phải là vô địch, nó khác với Phong hệ và Thổ hệ ở chỗ không thể sử dụng thoải mái ở bất kỳ đâu.
Điều kiện tiên quyết để sử dụng kỹ năng sơ cấp Độn Ảnh là phải có bóng, tức là ánh sáng phải yếu. Nếu không có điều kiện này, Độn Ảnh cũng chưa chắc đã dùng được.
Hiện tại, thứ Mạc Phàm thiếu nhất chính là năng lực phòng ngự. Thế nhưng món Khải Ma Cụ này lại quá yếu, vì vậy hắn mới chọn món ma cụ di chuyển kia. Dù sao có thêm một năng lực chạy trốn cũng vô cùng quan trọng!
"Nếu ngươi không thích những món ma cụ kia… ngươi có thể khắc ấn ký tinh thần của mình lên Huyết Thú Ngoa." Tiêu viện trưởng nói.
Rất nhanh, Mạc Phàm đã khắc xong ấn ký, kết nối linh hồn mình với món ma cụ. Sau khi hoàn tất, chỉ cần một ý niệm, Huyết Thú Ngoa liền biến ảo thành đôi giày dưới chân hắn, khiến sức mạnh ở đôi chân tăng vọt!
"Cảm ơn viện trưởng."
Có thêm một món ma cụ tốt, lòng tin của Mạc Phàm cũng tăng lên.
"Đây đều là do ngươi nỗ lực mà có được, cảm ơn ta làm gì. Ngươi còn nhận được tài nguyên tu luyện của mình nữa…" Tiêu viện trưởng cười nói.
"Nếu là Tinh trần ma khí hoặc những thứ tương tự… Ngài có thể giúp ta đổi thành vật khác được không?" Mạc Phàm vội vàng hỏi.
Nếu nói về ma khí dùng để tu luyện, e rằng không có thứ gì so sánh được với Tiểu Cá Chạch Trụy đã hấp thu Địa Thánh Tuyền của hắn.
"Thế thì không được rồi. Những tài nguyên như vậy chỉ dành riêng cho những học viên kiệt xuất trong một khu giáo hoặc những học viên có cống hiến to lớn với nhà trường. Chúng ta thật sự không có cách nào chuyển tài nguyên sử dụng chung về cho một mình ngươi được. Cho nên ta đã cầu xin Hướng chủ viện một cơ hội vào Tam Bộ Tháp, cho phép ngươi tu luyện ở đó một lần." Tiêu viện trưởng nói.
"Tam Bộ Tháp?" Mạc Phàm lần đầu tiên nghe tới cái tên này.
Tiêu viện trưởng chỉ cười mà không nói, cũng không giải thích gì nhiều về "Tam Bộ Tháp".
Học phủ Minh Châu có thể đứng vững vàng nhiều năm như vậy, thuộc vào hàng đầu cả nước, rõ ràng có quan hệ rất lớn tới Tam Bộ Tháp này.
Có thể nói, Tam Bộ Tháp chính là nơi mà các học viên Trung cấp Ma Pháp Sư ở Chủ giáo khu phải tranh đấu đầu rơi máu chảy để có thể vào được. Học sinh mới không hề có tư cách tới đây tu luyện. Mạc Phàm xem như là người đầu tiên làm được điều này.
"Cơ hội lần này rất khó có được, ngươi nên quý trọng lấy nó." Tiêu viện trưởng cố tình hé lộ một ít thông tin.
Mạc Phàm chân thành gật đầu. Tiêu viện trưởng đã nói như vậy, hắn tin chắc rằng Tam Bộ Tháp này không thua gì thánh địa Địa Thánh Tuyền mà hắn từng tu luyện.
Nếu không nhờ có Địa Thánh Tuyền, hắn muốn lên tới cấp Trung cấp e rằng còn phải tốn thêm mấy năm nữa. Một lần được vào Địa Thánh Tuyền tu luyện đã khiến tu vi của hắn tăng lên vượt bậc.
"Cảm ơn Tiêu viện trưởng." Mạc Phàm nói.
"Cho ngươi một tháng để suy nghĩ. Giới hạn để tiến vào Tam Bộ Tháp tương đối cao. Rất nhiều Trung cấp Ma Pháp Sư thuộc Chủ giáo khu còn chưa có cơ hội vào đó một lần. Cơ hội này của ngươi rất đáng quý, rất đáng quý. Tốt nhất ngươi nên chọn một thời điểm thích hợp để tiến vào. Theo như ta quan sát, nếu bây giờ ngươi vào đó, lợi ích nhận được có lẽ không đạt tới mức tối đa." Tiêu viện trưởng nói.
Mạc Phàm kinh ngạc há mồm.
Quả thật Tiêu viện trưởng nói không sai. Mặc dù Hỏa hệ và Lôi hệ của hắn đã đạt tới cấp Trung cấp, nhưng Mạc Phàm vẫn chưa thuần thục cho lắm… Ngay cả thời gian khống chế hạt sao để hoàn thành Tinh Đồ, hắn cũng không nhanh bằng Mục Nô Kiều. Cho nên việc quan trọng lúc này của hắn là củng cố và luyện tập cho thành thục.
Còn Triệu hoán hệ và Ám ảnh hệ, hai hệ này được Mạc Phàm chạy nước rút một hơi lên tới cấp ba của Tinh trần, nhưng khoảng cách tới Tinh Vân vẫn còn xa vời. Ngay cả cánh cửa Trung cấp hắn còn chưa mò tới được.
Nếu lúc này hắn mượn lực từ thánh địa tu luyện "Tam Bộ Tháp" kia thì tỷ lệ đột phá thành công rất thấp, ngược lại còn lãng phí mất cơ hội khó có được này.
Ý tứ trong lời nói của Tiêu viện trưởng, Mạc Phàm đương nhiên hiểu. Khi thời cơ chín muồi, hắn tiến vào Tam Bộ Tháp làm một hơi xông phá bức tường tu vi thì chắc chắn sẽ không lãng phí tài nguyên của "Tam Bộ Tháp" được rồi!
"Ngươi cầm lấy Thú Tương Linh Huyết này. Thứ này rất có hiệu quả đối với U Lang Thú của ngươi khi nó muốn tiến cấp lên cấp Chiến Tướng. Nhưng mà, những vật phẩm này cũng chỉ là vật phụ trợ mà thôi. Có thể tiến vào cấp Chiến Tướng được hay không đều phải dựa vào thú triệu hồi của ngươi. Mà con U Lang Thú của ngươi cũng mới bước vào giai đoạn tiến cấp không lâu, không cần phải nóng vội. Thế giới tự nhiên có quy luật của nó, cấp bậc rõ ràng, nhất là đối với yêu ma. Yêu ma có huyết thống cao, thực lực cường đại, trời sinh có trí khôn, thì khả năng lên cấp Thống Soái là rất cao. Mà những yêu ma huyết thống thấp thì lại đông đúc như nấm. Bọn chúng muốn mạnh mẽ xông phá giới hạn huyết mạch chính là đi ngược lại pháp tắc tự nhiên. Cho nên một khi thất bại, sẽ biến thành tro bụi." Tiêu viện trưởng giảng giải, khuyên bảo Mạc Phàm.
Mạc Phàm gật đầu lia lịa.
Bất kể là người hay ma, con đường tu luyện cũng không thể nào bằng phẳng được, mà là một con đường nhấp nhô, đầy rèn luyện.
Giống như khi Mạc Phàm xông phá lên cấp Trung cấp vậy, hắn phải chịu đựng tinh thần bị cắn trả, thiếu chút nữa thì nổ não mà chết. Yêu ma tiến cấp cũng tương tự. Nếu thân thể không mạnh mẽ, ý chí không kiên định, mà lại cưỡng ép vứt bỏ huyết mạch bản thân để tiến hóa lên huyết mạch cao hơn… một khi thất bại, cái huyết mạch đã tàn phế này sẽ không thể nào sinh tồn trong thế giới tự nhiên rộng lớn, tàn khốc kia được.
"Đây là một thẻ rút tiền, ngươi cầm lấy. Bên trong có khoảng 200 vạn. Đó là học bổng của tất cả mọi người trong học kỳ này, bây giờ tất cả thuộc về ngươi."
Cuối cùng, Tiêu viện trưởng đưa cho Mạc Phàm một chiếc thẻ.
Mạc Phàm há hốc mồm nhìn Tiêu viện trưởng!
Hai trăm vạn!!!
Mẹ nó chứ! Học phủ ra tay đúng là hào phóng quá đi! Thế này khác gì hắn trúng vé số độc đắc!
Phát tài, phát tài rồi!!
Tiêu viện trưởng nhìn thấy vẻ mặt này của Mạc Phàm, liền cảm thấy lo lắng không biết thằng nhóc này có vì tài phú bất ngờ mà lạc lối hay không, bèn nói:
"Đối với Ma Pháp Sư mà nói, tiền tài cũng chỉ là vật phụ trợ. Theo đuổi con đường ma pháp vĩnh hằng mới là đại đạo. Mấy trăm vạn đối với một người có hy vọng bước vào cấp Cao cấp Ma Pháp Sư như ngươi cũng không là gì cả. Khi ngươi đạt tới Cao cấp, tài nguyên sử dụng có thứ lên tới ngàn vạn, có thứ hàng triệu. Con đường tu luyện vẫn còn rất dài. Ngươi đã trải qua thảm họa ở Bắc Thành, có lẽ cũng hiểu được nhiệm vụ chân chính của một Ma Pháp Sư là gì rồi đúng không? Loài người chúng ta đều đang ở trong tình cảnh như vậy đó."
"Tiêu viện trưởng, ngài cứ yên tâm. Mạc Phàm ta sao có thể thỏa mãn với cấp Trung cấp nho nhỏ này được chứ." Mạc Phàm trả lời.
"Vậy thì tốt. Chỉ mong tới lúc nếu có tai họa lớn hơn nữa xảy ra, ngươi có thể xuất ra một phần sức lực giống như lúc ở Bắc Thành vậy." Tiêu viện trưởng nói.
"Tiêu viện trưởng, ta hỏi một câu được không? Muốn mua Dực Ma Cụ thì cần bao nhiêu tiền?" Mạc Phàm không nhịn được liền hỏi.
Tiêu viện trưởng chậm rãi giơ một ngón tay lên, nói:
"Ít nhất là con số này, còn tùy thuộc vào giá bán ở từng nơi nữa."