Thanh Thiên Liệp Sở, đây là niềm tự hào của Ma Đô. Chẳng lẽ chất lượng phục vụ của họ kém đến mức khách hàng nào tới cũng phải chê bai, khiến cho cửa hàng ế ẩm suốt thời gian dài hay sao? Người đàn ông trung niên mũi to rất rành rẽ tin tức, vừa nghe đến thợ săn của Thanh Thiên thì lập tức tỏ vẻ kinh ngạc.
Thanh Thiên Liệp Sở quả thực là một đóa hoa lạ trong giới thợ săn. Bất kể là Liên Minh Liệp Giả hay những hội thợ săn tư nhân danh tiếng khác, phần lớn đều mong thợ săn của mình tấp nập đông như trẩy hội, có nhiều đơn hàng chủ động tìm tới tận cửa, như vậy tiền tài mới cuồn cuộn chảy về.
Nhưng Thanh Thiên Liệp Sở lại không như vậy. Nếu phải kể tên một liệp sở tư nhân bị phàn nàn nhiều nhất, chắc chắn Thanh Thiên Liệp Sở sẽ có tên trên bảng, bởi vì họ thường xuyên từ chối khách hàng. Muốn mời được thợ săn của họ ra tay còn khó hơn mời Gia Cát Lượng xuất sơn.
Thế nhưng, Thanh Thiên Liệp Sở vẫn luôn là một sự tồn tại vô cùng siêu nhiên trong giới thợ săn, bởi vì tỷ lệ hoàn thành nhiệm vụ treo thưởng của họ vẫn luôn duy trì ở mức 100%.
Với một số nhiệm vụ treo thưởng nan giải, rất nhiều người sẽ nhắc tới Thanh Thiên Liệp Sở. Chỉ cần họ nhận lời, nhiệm vụ đó coi như đã thành công một nửa.
"Có kết quả rồi," nữ thợ săn nói.
Cố Doanh vừa nghe, cả người lập tức căng thẳng, trong lòng vô cùng lo lắng. Dù sao tiểu đội Nhạc Phong của họ cũng không có tiếng tăm gì, lại chẳng có đông đảo pháp sư thợ săn như tiểu đội Phan Sơn của Lý Ngọc Mai.
Các thành viên khác trong đội cũng trở nên hồi hộp, dù sao chuyện này cũng liên quan đến đơn hàng lớn 24 triệu. Làm xong vụ này, cả đội có thể nghỉ ngơi một thời gian dài rồi.
"Lý lịch của các vị khá phù hợp với yêu cầu của vị đại sư, cô ấy đã quyết định thuê các vị. Mọi người đưa thông tin thành viên trong đội cho tôi, tôi sẽ làm thủ tục. Sau khi hoàn tất, các vị sẽ chính thức trở thành thợ săn được ủy thác, trong thời gian đó phải tuân thủ tuyệt đối quy tắc ủy thác," nữ thợ săn nói.
"Oa, tuyệt quá!" Chung Lập vui sướng nhảy cẫng lên.
Những đội viên khác cũng phấn khích ôm chầm lấy nhau. Phát tài rồi, phát tài thật rồi! 24 triệu, mỗi người được chia 4 triệu, mà chỉ cần làm trong một tháng.
Cố Doanh đứng ngây ra đó, suýt nữa thì bật khóc.
Nếu như không bị Lý Ngọc Mai khiêu khích, và nếu không giành được nhiệm vụ này, có lẽ cô chỉ trút giận lên đồng đội một chút cho hả dạ, chứ đâu được như bây giờ, cảm giác như thấy được ánh mặt trời sau những đám mây đen kịt.
"Mọi người cố gắng làm cho tốt, đừng làm vị Đại sư Thất tinh phải thất vọng nhé!" Nữ thợ săn mỉm cười, nói lời khích lệ.
"Hiểu, hiểu rồi, chúng tôi nhất định sẽ làm tốt!"
Đối với họ, cơ hội này không chỉ đơn giản là 24 triệu. Tiểu đội Phan Sơn của Lý Ngọc Mai vẫn luôn đè đầu cưỡi cổ họ, có được khách hàng tốt thì sẽ nhận được những nhiệm vụ treo thưởng thoải mái hơn, kiếm được nhiều tiền hơn, chứ không phải cứ mãi nhận những nhiệm vụ vừa cực khổ lại mệt mỏi, tiền kiếm được chẳng bao nhiêu. Có lúc gặp phải vài cố chủ bất lương thì chỉ biết khóc không ra nước mắt. Sở dĩ như vậy, chẳng phải là vì tiểu đội Phan Sơn có một thợ săn Đại sư Tam tinh chống lưng hay sao?
Đừng xem thường mối quan hệ của một thợ săn Đại sư Tam tinh. Trung Quốc có biết bao nhiêu tiểu đội săn bắn, biết bao nhiêu pháp sư thợ săn, số đội ngũ cạnh tranh một nhiệm vụ treo thưởng không 100 thì cũng 80. Mọi người đều là pháp sư Trung giai, thực lực không thể chỉ dựa vào việc thi triển vài ma pháp cho cố chủ xem là được. Làm sao để nổi bật giữa vô số đội ngũ cạnh tranh đây?
Một cố chủ khi xem xét nhiều đội ngũ thợ săn, 100% sẽ ưu tiên chọn đội thợ săn có danh nghĩa của một Thợ săn Đại sư.
Dùng thực lực để nói chuyện, đó là vương đạo trong lĩnh vực này. Nhưng thực tế, khi họ còn đang lăn lộn ở cấp bậc pháp sư này, thực lực của mọi người không chênh lệch quá lớn, thế nhưng một vài nhiệm vụ treo thưởng lại tạo ra sự khác biệt. Đội ngũ Phan Sơn không ngừng nhận được những nhiệm vụ treo thưởng vừa tốt lại vừa dễ dàng, mua được ma cụ tốt hơn, thu được nhiều tài nguyên ma pháp để tu luyện hơn, tu vi của họ chắc chắn sẽ ngày càng cao hơn. Trong khi đó, tiểu đội Nhạc Phong của họ chắc chắn sẽ bị bỏ lại ngày càng xa. Một chút ưu thế ban đầu, dần dần sẽ tạo ra một khoảng cách khổng lồ.
Bởi vậy, khi Cố Doanh biết đây là nhiệm vụ treo thưởng do một Đại sư Thất tinh công bố, cô càng khao khát nhận được nó. Biết đâu, đây chính là cơ hội giúp tiểu đội Nhạc Phong của họ thoát khỏi vũng lầy của những nhiệm vụ nhỏ nhặt không thể tiến lên được.
...
Lý Ngọc Mai ngồi trong quán rượu bên cạnh trạm dịch Minh Hồ, vừa nghĩ đến nhiệm vụ treo thưởng 24 triệu, vẻ mặt lại sa sầm.
"Sao thế, tiểu bảo bối của anh, ai chọc em giận vậy?" Một người đàn ông tóc dài đi tới, ngồi xuống bên cạnh Lý Ngọc Mai. Thấy xung quanh không có ai, bàn tay gã liền không yên phận mà luồn vào trong áo Lý Ngọc Mai.
"Hừ, còn không phải vì cái nhiệm vụ treo thưởng chết tiệt kia sao! Không ngờ vị Đại sư Thất tinh đó lại không nể mặt anh, chọn đội của con tiện nhân Cố Doanh, mắt mũi kiểu gì không biết!" Lý Ngọc Mai tức giận nói.
"24 triệu tuy nhiều thật, nhưng nói gì thì nói, bây giờ em cũng là pháp sư Cao giai rồi, không cần thiết vì chuyện như vậy mà mất hứng," Lục Chước nói.
"Bị cô ta đoạt được làm em không vui. Hơn nữa, em muốn rời khỏi tiểu đội Phan Sơn ngay lập tức, đang định cho các đội viên một ít phúc lợi," Lý Ngọc Mai nói.
"Được rồi, được rồi. Nhiệm vụ treo thưởng của người ta ghi rõ là bắt sống mục tiêu hoang dã, em muốn đầu cơ trục lợi, nhưng người ta đâu có ngốc. Ồ, quên nói cho em, anh và các đội viên vừa nhận được một nhiệm vụ mới, là nhiệm vụ treo thưởng cấp A đấy," Lục Chước nói.
"Nhiệm vụ treo thưởng cấp A? Là gì thế? Có thể cho em đi cùng không?" Lý Ngọc Mai vội vàng hỏi.
Hiện tại, Lý Ngọc Mai tốt xấu gì cũng là một pháp sư Cao giai, nhưng từ trước đến nay vẫn chưa từng tiếp xúc với nhiệm vụ treo thưởng cấp A.
Thực tế, ngay cả nhiệm vụ treo thưởng cấp B họ cũng rất ít khi được tiếp xúc. Nhiệm vụ 24 triệu mà vị Đại sư Thất tinh kia công bố được xem là nhiệm vụ cấp B, còn nhiệm vụ 1 triệu trước đó chỉ được coi là nhiệm vụ cấp D.
Thợ săn cần có giá trị danh vọng. Liên Minh Liệp Giả sẽ dựa vào số lượng nhiệm vụ treo thưởng mà thợ săn hoàn thành, cấp bậc nhiệm vụ, độ hài lòng của người ủy thác, và tỷ lệ thành công để phân phát điểm cống hiến danh vọng. Cũng dựa vào điểm cống hiến danh vọng này để đánh giá cấp bậc của thợ săn, từ Thợ săn Sơ cấp, Thợ săn Trung cấp, Thợ săn Cao cấp, cho đến Thợ săn Đại sư Thất tinh.
Nhiệm vụ treo thưởng cấp A gần như là độc quyền của các Thợ săn Đại sư. Một đội ngũ không có thành viên mang tước hiệu Thợ săn Đại sư thì ngay cả tư cách xem thông tin nhiệm vụ cũng không có.
Hiện tại Lý Ngọc Mai là pháp sư Cao giai, nhưng điểm cống hiến danh vọng vẫn đang kẹt ở cấp Thợ săn Cao cấp. Nếu cô tham gia một nhiệm vụ treo thưởng cấp A và hoàn thành nó, điểm cống hiến danh vọng nhận được sẽ giúp cô nhanh chóng thăng cấp lên Thợ săn Đại sư.
"Không mang theo được, dù sao lần này toàn bộ tiểu đội của anh đều phải nghiêm túc," Lục Chước nói, có chút do dự.
Lý Ngọc Mai tuy là pháp sư Cao giai nhưng còn chưa chắc đã thi triển được ma pháp Cao giai. Loại pháp sư Cao giai này không mạnh hơn pháp sư Trung giai là bao. Huống hồ, Lục Chước sao lại không hiểu rõ thực lực của Lý Ngọc Mai chứ. Người phụ nữ này... haizz, công phu trên giường không tệ.
ღ Dòng chữ cũ hoá hoa mới ღ