Nữ trợ lý này làm việc hiệu quả thật. Chỉ một lát sau, cô đã tìm cho Mạc Phàm một cơ sở thợ săn tư nhân.
"Cơ sở thợ săn tư nhân này tên là Thanh Thiên Săn Sở, một cái tên lâu đời ở Ma Đô, danh tiếng khá tốt. Có điều lạ là rất nhiều pháp sư thợ săn tìm đến xin việc nhưng đều không được nhận, không rõ lý do." Nữ trợ lý nói với Mạc Phàm.
"Danh tiếng tốt thì đáng lẽ phải có nhiều pháp sư thợ săn xuất sắc đủ tiêu chuẩn của họ chứ?" Mạc Phàm khó hiểu hỏi lại.
"Tôi cũng không rõ nữa, có lẽ yêu cầu của thủ lĩnh ở đó quá khắt khe chăng. Thông tin về các cơ sở thợ săn tư nhân không được công khai nhiều. Nếu ngài muốn gia nhập nơi này, chúng tôi sẽ cung cấp phương thức liên lạc và địa chỉ. Ngài có thể trực tiếp đến đó phỏng vấn." Nữ trợ lý nói.
"Được rồi! Không biết thủ lĩnh của Thanh Thiên Săn Sở này có phải họ Bao không nữa?" Mạc Phàm lẩm bẩm.
Sau khi trả tiền hoa hồng, Mạc Phàm liền đi theo địa chỉ được cho.
May mà cơ sở này cách trường học của hắn không xa lắm, khiến hắn mừng thầm. Việc đi lại sẽ thuận tiện hơn nhiều.
Thử nghĩ mà xem, Thượng Hải lớn thế này, nếu công việc ở một nơi khỉ ho cò gáy nào đó ngoài ngoại thành, mỗi lần đi làm nhiệm vụ mất nửa tiếng đi, nửa tiếng về, cuộc sống như vậy thà chết còn hơn.
...
Mạc Phàm đi qua chùa Tĩnh An, xuyên qua một khu vườn hoa lá sum suê rồi rẽ vào một con phố cổ.
Cuối con phố cổ, hắn thấy một tấm biển hiệu đang kẽo kẹt khe khẽ trong gió.
Thanh Thiên Săn Sở!
Cái tên nghe có vài phần khí khái chính trực, khiến người ta cảm thấy nơi này không gì là không thể!
Mạc Phàm đến gần xem xét, cuối cùng phát hiện ra nó trông chẳng khác nào một quán trà dành cho người già!
Trước cửa quán, một cô bé tóc đuôi ngựa, đôi chân thon dài, đang ngồi vắt vẻo trên băng ghế, đung đưa chân đọc sách, trông vô cùng đáng yêu.
Mắt hắn nhìn qua cửa kính vào trong, thấy quán trà lai cà phê nho nhỏ này không một bóng người, đồ đạc được sắp xếp vô cùng ngăn nắp, gọn gàng.
"Đến ủy thác à? Giá khởi điểm là 30 vạn. Nhiệm vụ càng khó giá càng cao. Dưới 30 vạn, mấy vụ vặt vãnh tìm chó lạc mèo hoang thì chúng tôi không nhận."
Cô bé ngồi đó nói vọng sang, giọng trong như tiếng chuông ngân giữa mùa hè.
Thế nhưng, cái giá trên trời đó được thốt ra với vẻ mặt thản nhiên, khiến Mạc Phàm đứng hình.
Mở miệng ra đã là 30 vạn!
Mạc Phàm vừa rút lọ nước trái cây từ trong túi ra, định đưa cho cô bé đáng yêu này, nghe xong liền lúng túng không biết phải làm sao.
"À... ờm. Anh đến phỏng vấn xin việc. Chắc bên Liên Minh Thợ Săn đã gửi thư giới thiệu của anh tới rồi. Cháu có phải là tiểu chủ nhân của nơi này không?" Mạc Phàm dò hỏi.
"Ồ! Anh muốn làm thợ săn yêu ma cho Thanh Thiên Săn Sở của chúng tôi à?"
Cuối cùng cô bé cũng chịu hạ cuốn sách xuống, ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn, xinh xắn, trắng nõn của mình lên. Đôi mắt to tròn chớp chớp, lóe lên vẻ thông minh nhìn Mạc Phàm, rồi chuyển sang ánh mắt đầy nghi ngờ:
"Tuổi còn nhỏ vậy, làm được việc không?"
Choang!
Cằm Mạc Phàm suýt nữa thì rớt xuống đất.
Ta mà nhỏ á???
Nhóc con, nhóc không soi gương xem mình bao nhiêu tuổi à?? Cùng lắm là 12 tuổi chứ mấy!!!
"Linh Linh, có khách ủy thác à cháu?"
Đột nhiên, từ trong phòng vọng ra giọng nói của một ông lão.
"Ông nội, có người đến xin việc. Trẻ quá, không nhận!" Linh Linh nói vọng vào trong một câu, rồi lại cúi đầu đọc sách.
“...”
Mạc Phàm nhìn tiểu nha đầu quỷ sứ này mà dở khóc dở cười.
"Tuổi trẻ cũng tốt, chẳng sợ trời chẳng sợ đất. Chỉ tiếc là nếu chết đi thì hơi phí, hắn còn chưa kịp tận hưởng thế giới tươi đẹp này." Ông lão chậm rãi nói.
“...”
Mạc Phàm phục hai ông cháu này luôn.
Đã cất công đến đây, Mạc Phàm không muốn bị loại ngay từ vòng gửi xe!
Hắn định vào trong nói chuyện với ông lão một chút thì đột nhiên ở đầu phố có một người phụ nữ vội vã chạy tới. Rõ ràng là bà ta đang tìm Thanh Thiên Săn Sở, nhưng tấm biển hiệu to đùng treo lơ lửng trên cao dường như lại bị bà ta lờ đi. Bà ta loạng choạng chạy vào từng nhà để hỏi đường.
"Ông nội, có dê béo." Cô bé tên Linh Linh lại nói vọng vào trong.
"Dê béo thế nào?"
"Mặt mày hoảng hốt, tinh thần rối loạn. Nhìn cách ăn mặc thì là một thiếu phụ lắm tiền."
"Chậc chậc... Tốt, tốt!"
Mạc Phàm đứng bên cạnh nghe mà thấy tóc gáy dựng đứng.
Cái quái gì thế này? Rõ ràng tên là Thanh Thiên Săn Sở mà sao nghe như một hắc điếm chuyên lừa bịp giết người vậy!
Quả nhiên, vị thiếu phụ ăn mặc sang trọng kia bước vào Thanh Thiên Săn Sở. Cô bé dẫn bà ta vào trong ngồi. Ông lão ngậm tẩu thuốc, ngồi trước quầy bar lắng nghe câu chuyện của người phụ nữ.
Mạc Phàm cũng không biết nên đi hay ở, đành tìm một chỗ ngồi xuống gần đó, nghe bà ta trút bầu tâm sự.
Chậc chậc... Mình đúng là thần tài mà, vừa tới đã có khách sộp tìm đến. Mới ngày đầu tiên đã kéo được mối làm ăn thế này, chắc chắn Thanh Thiên Săn Sở sẽ nhận mình thôi.
"Bà nói, người chồng đang bị bệnh của bà có thể là yêu ma, nửa đêm ra ngoài hành hung người khác?"
Ông lão nheo mắt, vẻ ngoài thì như đang lắng nghe, nhưng thật ra ánh mắt lão lại dán vào khe ngực sâu hun hút đang phập phồng của bà ta.
"Đúng vậy, đúng vậy. Ban đầu tôi cũng không tin, cho đến sáng nay, khi tôi bảo người giúp việc giặt đồ thì phát hiện trong quần áo của ông ấy rơi ra một miếng da dính máu... Tôi... tôi... trước đây từng làm y tá... nên tôi phân... phân biệt được đâu là da động vật... đâu là da..."
Nhớ lại chuyện lúc sáng, người thiếu phụ hoảng sợ, mặt mày tái nhợt, nói năng lắp bắp.
Mạc Phàm ngồi một bên nghe mà cũng lấy làm kinh ngạc.
Trước đây ở Bác Thành, Mạc Phàm cũng biết trong thành phố có một số yêu ma dùng phương thức sinh tồn đặc thù để sống giữa loài người. Nhưng loại yêu ma như lời người phụ nữ này kể thì hắn chưa từng nghe qua.
Hắn chưa bao giờ nghe nói có loại yêu ma nào có khả năng biến thành người!
"Nếu chồng bà thật sự là yêu ma, cả nhà bà đã bị giết sạch từ lâu rồi, làm gì có chuyện bà chạy được đến đây cầu cứu." Ông lão nói.
"Tôi cũng không biết nữa. Ban ngày ông ấy trông rất bình thường. Tôi phải lấy cớ đi làm đẹp rồi vội vàng chạy đến chỗ các vị. Lão gia, xin ngài cứu tôi với!! Tôi nghe nói Thanh Thiên Săn Sở của các vị yêu ma nào cũng diệt trừ được. Bây giờ tôi thật sự không biết chồng mình có còn là chồng mình nữa không. Tôi còn một đứa con nhỏ, nó mới 4 tuổi và đang ở nhà. Vốn tôi định mang con trốn về nhà mẹ đẻ mấy hôm, nhưng khi tôi vừa nói chuyện này với chồng... ánh mắt ông ấy liền thay đổi hẳn. May mà tôi nhanh trí chữa lại. Nhưng đến khuya tôi phải về nhà rồi, nếu không tôi sợ con tôi sẽ... hu hu hu..."
Người thiếu phụ vừa nói vừa khóc lóc thảm thiết.
"Bà đã báo cảnh sát chưa?" Ông lão hỏi.
"Chưa ạ. Tôi biết cảnh sát chắc chắn sẽ không thụ lý những vụ như thế này."
Linh Linh nhìn người thiếu phụ đang khóc, lạnh nhạt nói:
"Những điều bà nói chưa đủ bằng chứng để khẳng định chồng bà là yêu ma. Nếu nghĩ theo hướng lạc quan... thì chưa chắc chồng bà đã là yêu ma, có thể ông ta chỉ nhặt được mảnh da của nạn nhân trong một vụ án giết người nào đó thôi thì sao?"
Nghe những lời này, Mạc Phàm thấy gai cả người.
Chuyện đã đến nước này mà con bé còn lạc quan nổi sao???
Thiên_Lôi_Trúc dẫn ta về nguồn ✿