Virtus's Reader
Toàn Chức Pháp Sư

Chương 1788: CHƯƠNG 1723: SỰ KHÁC BIỆT CỦA NGƯỜI DẪN ĐƯỜNG

Thung lũng tách giãn Lô Lĩnh rất dài, bên trong ẩm ướt, râm mát. Lũ vũ yêu đều thích làm tổ trên những loại cây đặc thù hoặc trong các hang động trên vách đá. Vũ yêu có địa vị càng cao thì càng thích ở gần bầu trời, như thế mới phô bày được thực lực và thân phận của chúng.

Thung lũng tách giãn Lô Lĩnh có thể giúp tránh né đám tuần sơn vũ yêu phiền phức trong thời gian ngắn. Dù sao thì trong thung lũng cũng có một số sinh vật không ưa ánh sáng mặt trời, chỉ cần đám tuần sơn vũ yêu dám bay vào, thường sẽ bị những yêu ma này săn mồi.

Sau khi tiến vào thung lũng, uy lực của bão cát rõ ràng đã giảm đi rất nhiều. Nhưng vì thời gian có hạn, đội Tử Cấm quân không muốn lãng phí thêm, nhanh chóng men theo thung lũng mà đi.

Địa thế của thung lũng khá thấp, có một vài đoạn đường là suối ngầm chảy từ trong lòng đất ra, tạo thành một dòng nước xiết như một con linh giao màu trắng uốn lượn dưới đáy thung lũng.

Trên dòng nước xiết có nhiều tảng đá nhô lên. Tu vi của mọi người đều không thấp, ai nấy liên tục nhảy vọt qua các tảng đá. Trương Tiểu Hầu quen thuộc địa hình này đến mức không thể quen hơn được nữa, cậu thực sự nhanh nhẹn như một con khỉ thần, thỉnh thoảng lại bám vào vách đá thẳng đứng hai bên để di chuyển.

Có Trương Tiểu Hầu trong đội ngũ quả thực rất bớt lo. Cậu đã ở trong quân ngũ nhiều năm, năng lực trinh sát cực mạnh. Bất kể là yêu ma tinh ranh ẩn nấp, hay chướng ngại vật chặn đường phía trước, đều bị Trương Tiểu Hầu xử lý gọn gàng, giúp cả đội không cần phải dừng lại.

Để đối phó với đám âm sơn quái trong thung lũng, Trương Tiểu Hầu gần như không tốn chút sức lực nào. Cả đội tiến lên được khoảng 4-5 km mà không bị bất kỳ yêu ma nào quấy rầy.

"Vẫn là Trương quân tướng quen thuộc Tần Lĩnh, nếu cứ giữ tốc độ này, chúng ta sẽ nhanh chóng tới được núi Bách Bạt thôi." Tham mưu Hứa không nhịn được mà tán thưởng một tiếng.

Câu này vừa thốt ra, Lý Đức Hâm liền trừng mắt nhìn Tham mưu Hứa một cái, ý tứ đã quá rõ ràng.

Tham mưu Hứa vội vàng cười trừ, không dám nói thêm gì.

Giao quyền dẫn đội cho Trương Tiểu Hầu, tất cả mọi người như được giải thoát.

Lúc Lý Đức Hâm dẫn đội, ai nấy đều lo lắng đề phòng, bị đám tuần sơn vũ yêu hành hạ đến mức tinh thần có chút suy sụp. Giờ đây, họ lại có cảm giác như đang du sơn ngoạn thủy, dễ dàng vượt qua thung lũng tách giãn dài dằng dặc này.

Bên trong thung lũng đúng là có yêu ma, nhưng đều bị Trương Tiểu Hầu dùng cách riêng để xử lý. Chỉ khi thực sự không thể né tránh, mọi người mới cần ra tay.

Mỗi lần ra tay đều phải giải quyết gọn lẹ, tốc chiến tốc thắng để không kinh động đến xung quanh. Sau khi dọn dẹp xong những sinh vật cản đường, cả đội lập tức rời khỏi hiện trường, tuyệt đối không dừng lại.

Trương Tiểu Hầu nắm rất rõ tập tính của yêu ma Tần Lĩnh. Mật độ yêu ma ở đây quá cao, khi chưa thể xác định môi trường xung quanh an toàn thì không thể tùy tiện vận dụng ma pháp hủy diệt, nếu không sẽ lại dẫn tới rắc rối với đám tuần sơn vũ yêu như trước đó.

"Cảm giác Trương Tiểu Hầu còn có khí chất quân nhân hơn cả những người của Tử Cấm quân này, từng lời nói, hành động đều cho thấy cậu ấy đã trải qua vô số lần rèn luyện và thử thách." Bạch Hồng Phi nói.

Bản thân Bạch Hồng Phi cũng có một thời gian lăn lộn bên ngoài, nên biết rõ sự thành thạo và nhạy bén này của Trương Tiểu Hầu là từ đâu mà có.

"Tốt xấu gì cũng là Thiếu quân tướng... Mà nói đến, lúc trước chúng tôi ở Bắc Cương đối phó với Hắc Giáo Đình, Trương Tiểu Hầu cũng hăng hái lắm." Triệu Mãn Duyên nói.

"Bắc Cương? Hắc Giáo Đình?" Bạch Hồng Phi sửng sốt một chút, hai mắt lập tức sáng lên.

Khoảng nửa năm trước, Bạch Hồng Phi cũng từng du lịch đến Bắc Cương, ở đó nghe được một vài lão pháp sư kể về chuyện đã xảy ra. Bạch Hồng Phi biết được đại khái, nhưng có vẻ như sự việc này có tính bảo mật rất cao, người thực sự biết rõ chân tướng lại càng ít.

Bạch Hồng Phi không ngờ rằng lúc đó Triệu Mãn Duyên và Trương Tiểu Hầu cũng ở đó, hơn nữa rõ ràng là có tham gia.

Những lão pháp sư kia đều dành sự tôn kính cực cao cho những người đã tham gia vào sự kiện Bắc Cương năm đó.

Mạc Phàm liếc Triệu Mãn Duyên một cái.

Triệu Mãn Duyên há miệng định nói thêm, nhưng cảm thấy vẫn nên thôi thì hơn.

Thực ra Triệu Mãn Duyên rất muốn nói, những sự kiện lớn lao, kinh tâm động phách như vậy, hay là chuyện kim tự tháp Khufu... lại cứ phải bảo mật, khiến hắn muốn chém gió về chiến tích với người khác cũng không được, đúng là nín nhịn muốn chết.

"Thầy, em đã ký giấy bán thân cho Phàm Tuyết Sơn rồi. Em có nghe nói qua sự việc ở Bắc Cương, nhưng tin tức thu thập được đều rất rời rạc..." Trong lòng Bạch Hồng Phi ngứa ngáy không yên, rất muốn nghe chuyện khi đó.

"Còn nữa, Trương Tiểu Hầu trở thành Thiếu quân tướng cũng nhờ công lao ở Bắc Cương... Haizz, chuyện tốt như vậy đều để người khác hưởng hết. Hai chúng tôi bán sống bán chết chạy vào trong kim tự tháp, quốc gia cũng chẳng ban cho cái Huy chương Pháp Sư Hộ Quốc nào cả." Triệu Mãn Duyên lải nhải.

"Kim tự tháp? Thật sự có cả kim tự tháp nữa à?" Cả người Bạch Hồng Phi hưng phấn hẳn lên, mắt nhìn chằm chằm Triệu Mãn Duyên.

...Mạc Phàm thấy Triệu Mãn Duyên không giữ được miệng, nhưng ngẫm lại Bạch Hồng Phi cũng không phải người ngoài, nên kệ hắn. Tuy nhiên, xét đến cái nết của Triệu Mãn Duyên, Mạc Phàm cũng không quên bồi thêm một câu: "Có vài chuyện không phù hợp với trẻ con, cậu tự biết chừng mực."

"Hiểu mà, hiểu mà." Triệu Mãn Duyên gật đầu lia lịa.

Đương nhiên Triệu Mãn Duyên biết chuyện về Cổ Lão Vương không thể nói, chuyện về Ác Ma hệ của Mạc Phàm cũng không thể tiết lộ.

Trên đường đi vẫn an toàn, Triệu Mãn Duyên bắt đầu kể lể chuyện bọn họ làm thế nào từ một thành viên nhỏ của Hắc Giáo Đình mà truy ra được Hồng Y Giáo Chủ, làm thế nào thông qua Cổ Trường Thành để trấn thủ trước đại quân vong linh, rồi lại cùng Hắc Giáo Đình tranh đoạt Ma Phong Hỏa trên trường thành dài trăm km. Hắn kể lại một cách vô cùng sinh động.

Bạch Hồng Phi nghe xong, Du Sư Sư và Apase tự nhiên cũng nghe thấy. Hai người họ không biết chuyện này, mà bản thân Triệu Mãn Duyên lại là một cao thủ kể chuyện, khiến mấy người nghe mà có chút nhập tâm.

Nhìn thấy ánh mắt của họ có chút thay đổi, Triệu Mãn Duyên không khỏi thở ra một hơi dài: "Oa, thoải mái rồi, thoải mái rồi..."

"Sao nghe cậu kể cứ điêu điêu thế nào ấy?" Du Sư Sư bĩu môi, không khỏi liếc nhìn Mạc Phàm một cái. Nàng luôn cảm thấy Mạc Phàm không giống loại người đại nghĩa lẫm nhiên gì cho cam. Bề ngoài Mạc Phàm trông có vẻ tầm thường, không đứng đắn, nhưng nội tâm thì đúng là một kẻ xấu xa vô liêm sỉ.

"Nếu có nửa câu là giả, thì chỗ này của tôi từ nay không cứng lên được nữa!" Triệu Mãn Duyên phát ra lời thề độc nhất đối với bản thân mình.

"Thầy ơi, quả nhiên thầy là thần tượng của em, em quá sùng bái thầy! Em đã nói rồi, lần đầu tiên nhìn thấy thầy em đã cảm nhận được một luồng khí chất đặc biệt. Điều đó khiến em tin chắc rằng đi theo thầy sẽ có tương lai tốt đẹp, xem ra em không nhìn lầm người!" Bạch Hồng Phi đi tới, nói một cách khoa trương.

"Cút đi, lúc thầy dẫn trò đi làm nhiệm vụ tốt nghiệp, trò còn là một thằng nhóc kiêu căng ngạo mạn đấy." Mạc Phàm mắng.

Thiên_Lôi_Trúc dẫn ta về nguồn ✿

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!