— Chuyện này... chuyện này quá khoa trương rồi! — Trương Tiểu Hầu mãi vẫn chưa hoàn hồn.
Nhiều vũ yêu đến thế, đây cũng là lần đầu tiên Trương Tiểu Hầu thấy nhiều chủng tộc vũ yêu khác nhau cùng lơ lửng trên bầu trời. Phóng tầm mắt ra xa, cả bầu trời xanh biếc bị vô số lông vũ che lấp.
Trương Tiểu Hầu leo trở lại tầng núi Đằng Quan, nhanh chóng tìm đường quay về đội.
Nhiều vũ yêu đột ngột xuất hiện như vậy, hơn nữa không ít trong số đó là chủng tộc cấp cao, điều này cho thấy nơi đây sắp có đại sự.
...
— Sắp xảy ra chuyện lớn rồi! — Trương Tiểu Hầu vừa nhìn thấy Mạc Phàm đã vội vàng nói, thở không ra hơi.
— Đại sự gì? — Mạc Phàm khó hiểu hỏi.
— Vũ yêu, trên trời toàn là vũ yêu, số lượng cực kỳ nhiều, hình như chúng đang tiến hành một nghi thức nào đó trên bầu trời! — Trương Tiểu Hầu nói.
Vị trí của nhóm Mạc Phàm bị vô số thực vật bao phủ, chẳng khác nào đang ở trong một khu rừng rậm không thấy ánh mặt trời, vì thế mà không thể quan sát được cảnh tượng trên bầu trời.
Nghe vậy, Mạc Phàm tìm một nơi có thể nhìn ra bên ngoài, ánh mắt vừa quét tới đã lập tức bị cảnh tượng ấy hút chặt.
Đúng như lời Trương Tiểu Hầu, cả khoảng trời rộng lớn bị vũ yêu che kín. Chúng vỗ cánh, không bay lượn lung tung mà trang trọng lơ lửng tại chỗ.
Nhiều vũ yêu như vậy, lông vũ nhiều tựa sao trời. Ánh mặt trời chiếu rọi lên những chiếc lông vũ sáng bóng, tạo thành những dải cầu vồng lộng lẫy không ngừng lấp lánh, một cảnh tượng tráng lệ và đẹp đến nao lòng.
— Chuyện gì thế này, tại sao chúng lại lơ lửng trên không? — Mạc Phàm vô cùng khó hiểu, cất tiếng hỏi.
— Quả nhiên, quả nhiên... hahaha, quả nhiên là thứ tôi chờ đợi đã đến rồi! — Đột nhiên, Tương Thiểu Nhứ hưng phấn kêu lên.
Mọi người nghi hoặc nhìn Tương Thiểu Nhứ, lúc này cô nàng kích động không ngừng nói:
— Trong bản chép tay của anh trai tôi có nhắc đến, các bộ tộc vũ yêu ở núi Bách Bạt mỗi khi đến mùa gió cát lạnh lẽo nhất vào cuối năm sẽ cử hành một đại lễ vũ yêu, tất cả vũ yêu đều có thể tham dự.
— Vũ yêu mà cũng có đại lễ à? Chẳng lẽ đại lễ này là để từng con một phơi mình dưới nắng gắt, rồi xem lông vũ của đứa nào đẹp nhất à? — Triệu Mãn Duyên nói.
— Đương nhiên là không phải, đây không phải cuộc thi sắc đẹp! — Tương Thiểu Nhứ cao giọng đáp.
— Vậy chúng đang làm gì thế?
— Đang chờ gió cát. Gió cát có quy luật của nó, nghe nói sẽ xuất hiện một trận gió cát đặc thù mang theo xu thế đi lên, mà dựa vào cơn gió này, các vũ yêu có thể bay đến Thác Thánh trong truyền thuyết! — Tương Thiểu Nhứ nói.
— Cái gì với cái gì cơ? — Triệu Mãn Duyên cảm thấy đầu óc rối tung.
— Tôi nghe mấy lão làng ở Tần Lĩnh nói rằng, vũ yêu không tôn sùng vũ lực tuyệt đối, mà là năng lực bay lượn. Vì thế, vũ yêu nào bay được càng cao thì càng được vũ tộc tôn kính, và đây cũng là phương diện mạnh nhất của Vũ Hoàng trong loài vũ yêu. — Trương Tiểu Hầu bổ sung.
— Không sai, không sai, địa vị của vũ yêu được sắp xếp theo thứ tự bay cao. Vũ Hoàng chính là kẻ bay cao nhất. Thậm chí sinh vật vũ tộc còn có thể đến được Thác Thánh. Cứ mỗi một khoảng thời gian, vũ tộc sẽ dựa vào gió cát để cử hành một đại lễ bay lượn long trọng. Chúng dùng độ cao để xác lập địa vị và quyền lực trong suốt mấy năm tới ở núi Bách Bạt. Hiện tại, chúng đang chuẩn bị cho cuộc thi bay lượn đó. — Tương Thiểu Nhứ nói.
— Thế nên trong đại lễ lần này, kẻ nào bay cao nhất sẽ trở thành Vũ Hoàng trong vài năm tới? — Mạc Phàm hỏi.
— Đúng vậy, đại lễ này vô cùng quan trọng đối với tộc vũ yêu. Chúng sẽ dùng toàn bộ sức mạnh để bay lên độ cao lớn nhất, chỉ có như vậy chúng mới nhận được sự tôn kính từ các vũ tộc khác. — Tương Thiểu Nhứ vội vàng gật đầu.
— Nhưng mà số vũ yêu dự thi cũng nhiều quá rồi đấy chứ? — Triệu Mãn Duyên nói.
— Vì thế đây mới là ý nghĩa chân chính của đại lễ vũ yêu. — Tương Thiểu Nhứ tỏ vẻ đầy mong đợi.
— Mà chuyện này thì liên quan gì đến chúng ta? — Triệu Mãn Duyên hỏi.
— Liên quan lớn là đằng khác! Không phải mọi người muốn lên tầng trời cao hơn sao? Nếu dùng cách thông thường, chúng ta chưa đến được Cây Lời Thề thì đã bị lũ vũ yêu vây chặt rồi. Phải biết rằng sau khi đến tầng gió Thương Mộc, bốn phương tám hướng đều là gió cát, chúng ta lại phải chiến đấu với vũ yêu trong hoàn cảnh đó sẽ vô cùng khó khăn. Nhưng nếu lần này chúng ta hòa vào bầy vũ yêu đầy trời, xông thẳng lên Tường Gió Thương Mộc, đồng thời đến được tầng trời mây, như vậy chúng ta sẽ không bị xem là kẻ dị loại mà bị vây công. — Tương Thiểu Nhứ nói.
— Oa, vẫn là cô dám nghĩ đấy! Đi cạnh tranh bay lượn với lũ vũ yêu, chúng ta vừa giương cánh ra đã toi đời rồi còn gì? — Triệu Mãn Duyên nói.
Triệu Mãn Duyên vẫn nhớ lời Trương Tiểu Hầu dặn dò, tuyệt đối không được bay lượn, nếu không sẽ bị coi là khiêu khích và bị tất cả vũ yêu tấn công.
— Bình thường thì đúng là vậy. Cậu không rõ thân phận của vũ yêu mà bay ở độ cao không thuộc về mình, chắc chắn sẽ bị các vũ yêu khác tấn công đến chết mới thôi. Nhưng trong đại lễ vũ yêu, yêu cầu nghiêm ngặt này đã được Vũ Hoàng tạm thời gỡ bỏ. Bất kể địa vị, cấp bậc gì, dù chỉ là vũ yêu tuần sơn, chỉ cần bay tới được độ cao mà các vũ yêu khác không đạt tới, đều sẽ được vũ tộc ban cho thân phận cao hơn. Có thể nói, đây là một cuộc thanh lọc cấp bậc quy mô lớn của vũ yêu, một đại lễ thay đổi vận mệnh. Có được địa vị cao hơn, chúng sẽ chiếm được nơi ở trên cao tốt hơn, tốc độ lột xác cũng sẽ nhanh hơn. — Tương Thiểu Nhứ giải thích.
— Nghe có vẻ thú vị đấy. — Mạc Phàm vuốt cằm gật đầu.
— Anh Phàm, đây là cơ hội ngàn năm có một, bởi vì chỉ cần có cánh là có thể tham dự, nhân loại chúng ta cũng không ngoại lệ. — Trương Tiểu Hầu có vẻ hơi kích động.
— Hơn nữa, nếu muốn đến được độ cao của Cây Lời Thề, đây cũng là cách đáng tin cậy nhất. Tôi đã quan sát ở đây rất lâu, số lượng vũ yêu cấp quân chủ không hề ít, xông vào cực kỳ khó khăn. — Tương Thiểu Nhứ nói.
— Nhưng nói về năng lực phi hành, dù là pháp sư Phong hệ cũng không thể nào so bì với vũ yêu được, chúng ta rất dễ bị quét xuống. — Bạch Hồng Phi nói.
— Điều đó cũng chưa chắc. Nếu có thể làm cho nguyệt tằm của tôi lột xác, tôi tin Tiểu Nguyệt Nga Hoàng sẽ đưa chúng ta đến độ cao mong muốn. — Du Sư Sư mở miệng nói.
Lúc này, nguyệt tằm đang đậu trên vai Du Sư Sư. Chú tằm nhỏ trong suốt lấp lánh đảo đôi mắt tròn xoe, nhìn những vũ yêu đang chờ đợi trên bầu trời, chỉ hận không thể mọc cánh bay lên ngay lập tức.
Nguyệt Nga Hoàng cũng là một thành viên của vũ tộc, dù đã trải qua một lần luân hồi, nhưng nó vẫn có thể cảm nhận được nơi đây chính là quê hương của mình.
— Có lý, Tiểu Nguyệt Nga Hoàng có thể đưa chúng ta đi.
— Vậy chúng ta mau đi chém Thiên Quan Tử Đoạn Thần Thụ, giúp nguyệt tằm lột xác thành Tiểu Nguyệt Nga Hoàng... Hừ hừ, món nợ này cuối cùng cũng phải đòi lại
❂ Từng câu chữ → hóa vần ca ← Thiên Lôi Trúc thắm tình bao la ❂