...
Mạc Phàm cứng họng.
"Vì thế nên đừng mong tớ sẽ nói ra toàn bộ. Mấy cậu về chuẩn bị trước đi, đợi thời cơ chín muồi chúng ta sẽ cùng lên đường." Tương Thiểu Nhứ nở một nụ cười đắc ý.
Linh Linh đứng bên cạnh, đôi mắt cũng lóe lên tia sáng ranh mãnh.
Đúng vậy, cách này của Tương Thiểu Nhứ hay thật! Sau này tên khốn Mạc Phàm này gặp phải tình huống nào, mình cũng sẽ không nói hết. Cứ hễ nói tuột ra là y như rằng Mạc Phàm lại bảo quá nguy hiểm, rằng mình còn nhỏ rồi quẳng mình sang một bên.
Cứ giấu đi là được, để Mạc Phàm không thể không dẫn mình theo. Như vậy thì khỏi phải đến cái trường học tẻ nhạt kia nữa rồi.
Đúng, hoàn hảo!
Xem ra không phải cô gái nào cũng ngốc nghếch, Tương Thiểu Nhứ này thông minh phết.
Mặt Triệu Mãn Duyên sa sầm lại. Khó khăn lắm mới có hy vọng lên Siêu Giai, ai ngờ Tương Thiểu Nhứ lại kín miệng như bưng.
"Được rồi, chúng ta về trước, chuẩn bị một chút rồi xuất phát ngay. Chắc chắn sẽ dẫn mấy người theo." Mạc Phàm nói trong bất đắc dĩ.
Nghĩ lại thì từ lúc kéo Triệu Mãn Duyên theo mình vào Nam ra Bắc, hắn cũng chẳng nhận được lợi lộc gì ra hồn. Lần này đến Tần Lĩnh đã giao kèo cẩn thận là mỗi người một nửa sức mạnh Đồ Đằng. Ai mà biết được lại không hợp khẩu vị. Nếu không nghĩ cách giúp Triệu Mãn Duyên lên Siêu Giai, e rằng con hàng này sẽ tuyệt giao với mình mất.
Hơn nữa, giữa các Đồ Đằng cũng tồn tại mối liên hệ nhất định. Dựa theo những lời của Linh Linh về văn tự Đồ Đằng thì nó khá giống trò đoán chữ. Khi bạn tập hợp được đủ nhiều từ ngữ riêng lẻ và sắp xếp chúng lại, thực ra có thể suy ra được những sinh vật Đồ Đằng khác chưa từng được biết đến.
Linh Linh đã mô tả về trục Đồ Đằng, muốn tìm ra Đồ Đằng hợp khẩu vị của Tiểu Nê Thu thì vẫn cần dựa vào những Đồ Đằng khác để chắp vá lại thành một bức tranh hoàn chỉnh.
...
"Chờ một chút." Apase bỗng nhiên lên tiếng, gọi mọi người đang chuẩn bị rời khỏi núi Bách Bạt lại.
Mạc Phàm nghi hoặc quay đầu nhìn Apase. Cô bé không nhiều lời, đột nhiên lách mình vào bụi cỏ cao rậm rạp, chẳng mấy chốc bóng dáng yêu kiều đã biến mất.
"Này này, cô bé làm gì thế? Đừng có tự tiện hành động một mình!" Lý Đức Hâm hét lớn một tiếng, vội vàng chạy vào trong bụi rậm, sợ Apase chạy mất.
Trong mắt Lý Đức Hâm, Apase cũng chẳng khác gì Linh Linh, đều là những cô bé yếu ớt, còn không đủ cho yêu ma nhét kẽ răng.
"Cậu cũng qua xem đi, làm như con bé không phải của nhà cậu vậy. Xung quanh đây có không ít Ưng Ma Nữ Yêu đấy." Tương Thiểu Nhứ cũng lo lắng, vội vàng thúc giục Mạc Phàm.
"Apase à? Thật ra tớ còn lo cho đám yêu ma gặp phải con bé hơn." Mạc Phàm nói.
Lo lắng cho một Medusa kế vị ư?
Nếu phải xếp tuổi tác cho đám yêu ma một vai vế, thì Apase chính là bà nội tổ của chúng nó.
Mạc Phàm chẳng thèm để tâm. Miệng thì Apase luôn nói mình không có năng lực chiến đấu gì, chỉ biết mỗi ma pháp tinh thần, nhưng Mạc Phàm mà tin mới là có quỷ!
Apase đúng là một người hiền lành, làm tiểu nha hoàn đi theo bên cạnh mình không một lời oán thán. Nhưng Mạc Phàm dám chắc đêm nào cô bé cũng tìm cách làm thịt mình mà không làm tổn hại đến linh hồn cao quý của bản thân.
Vì thế, Mạc Phàm thực sự có chút ý kiến với sinh vật khế ước thứ hai này. Một mỹ nữ xà ngoài mặt vô hại nhưng bên trong lại ẩn giấu tâm cơ trùng trùng. Thà rằng thu phục một con Đại Địa Á Long siêng năng trung thành, da thịt thô kệch nhưng bắp thịt cuồn cuộn còn hơn.
...
Apase lách vào rừng cỏ rậm rạp. Khu vực phía trước có một mảng lớn bị đè bẹp xuống, tạo thành một chỗ trũng rõ ràng.
"Hú! Hú hú!"
Phía trên rừng cỏ, một bầy Ưng Ma Nữ Yêu đang lượn vòng. Chúng mang bộ mặt xấu xí như mụ phù thủy, phần ngực nhô ra nhưng lại phủ đầy lông vũ trông vô cùng kinh tởm, nửa thân dưới là thân thể của loài ưng.
Ưng Ma Nữ Yêu là sinh vật ở châu Âu, không biết từ khi nào đã chạy đến chiếm một góc ở Tần Lĩnh bên này. Chúng nó hung tàn, ác độc, thích nhất là lượn vòng trên đầu một sinh vật sắp chết, vừa nhìn nó hấp hối vừa phát ra tiếng cười nhạo khó nghe.
Cái chết vốn đã đau khổ, nhưng đau khổ hơn là bên tai còn có một đám phù thủy ưng nữ khiến người ta phát điên. Chúng nó sẽ bay đến trước mặt bạn, xấu xí đến cực điểm, như thể đang nói: "A, ngươi sắp chết rồi kìa, nhưng nhìn xem, bọn ta vẫn sống sờ sờ đây này. Ngươi thì toi mạng, còn bọn ta sẽ sống rất, rất lâu nữa."
Lúc này, đám Ưng Ma Nữ Yêu đang tổ chức một bữa tiệc đứng cuồng hoan xung quanh một con yêu cầm. Đối với chúng, những tiếng kêu sắc nhọn chính là lời ca tụng tuyệt vời nhất.
Tại chỗ lõm do bị ngã, một con dực điểu đen thui nằm đó. Ánh mắt nó lấp lóe vẻ không cam lòng, nhưng sự không cam lòng ấy hướng về bầu trời cao, chứ không phải vì phải chết trước sự chế giễu của đám Ưng Ma Nữ Yêu thấp kém, tàn ác này.
Tiếng bước chân mềm mại truyền đến, chẳng mấy chốc, một khuôn mặt tinh khiết tuyệt diễm xuất hiện trước mặt con yêu cầm đang thoi thóp.
"Hú!"
"Oa hú!"
Đám Ưng Ma Nữ Yêu lập tức sốt ruột, bay đến bên cạnh thiếu nữ, phát ra những tiếng kêu sắc bén đầy đe dọa.
"Sau ba giây, nếu các ngươi còn trong tầm mắt của ta... chết!" Apase lạnh lùng liếc nhìn một vòng, nói với đám Ưng Ma Nữ Yêu.
Ưng Ma Nữ Yêu vốn đến từ châu Âu. Medusa là tồn tại cao quý và máu lạnh nhất trong tất cả các nữ yêu. Đám Ưng Ma Nữ Yêu cảm nhận được áp lực huyết thống kinh hoàng, sợ đến mức quên cả cách bay, con nào con nấy cuống cuồng lăn lộn trong bụi cỏ để chạy trốn.
Apase chậm rãi ngồi xuống, bàn tay nhẹ nhàng đặt lên trán con Phần Điểu đen thui.
Rõ ràng trên mặt không có bất kỳ biểu cảm nào, nhưng đôi mắt tựa trân châu của cô bé không ngừng biến ảo đủ loại tâm tình, như thể đang đọc lại những gì mà con Phần Điểu đã trải qua.
Khi nhấc tay khỏi trán Phần Điểu, từ đôi mắt trân châu của Apase đã rơi xuống một giọt lệ, chậm rãi lăn dài trên gò má.
Vừa rơi xuống, chưa kịp chạm đất, giọt lệ ấy đã hóa thành đá.
"Bọn ta đã từng đến Cây Lời Thề, người ngươi chờ không có ở trên đó." Apase nói với con Phần Điểu đang hấp hối.
Con Phần Điểu cố gắng dồn hết sức lực để tập trung ánh mắt vào gương mặt Apase.
"Ngươi muốn biết chân tướng sao?" Apase hỏi.
Con Phần Điểu vẫn nhìn chằm chằm vào Apase như cũ.
...
Khi Mạc Phàm tìm thấy Apase, cô bé đã quay lại, trên người mang một nỗi u buồn khó tả.
Ở một đầu bụi cỏ khác, Mạc Phàm thấy thi thể cháy đen của Phần Điểu, gần đó còn có không ít lông vũ màu đen.
"Là con Phần Điểu kia à?" Mạc Phàm hỏi.
"Ừm." Apase gật đầu.
"Chủ nhân của nó là ai?" Mạc Phàm hỏi.
"Ngươi đang nói dối." Mạc Phàm nói.
"Đúng, ta đang nói dối." Apase thản nhiên thừa nhận.
Câu trả lời thẳng thừng này của Apase khiến Mạc Phàm có chút ngỡ ngàng.
Đúng vậy, người ta đã thừa nhận mình nói dối rồi, bạn còn muốn thế nào nữa?