"Còn một hệ nữa, vẫn còn một hệ nữa! Anh Phàm, em bắt đầu ghen tị với anh rồi đấy. Bọn em khổ cực trăm bề mới lên được một giai, có thêm một hệ ma pháp, còn anh thì chọn một cái lại được thêm một cái nữa," Trương Tiểu Hầu nói.
Mạc Phàm đang vô cùng đắc ý, chưa kịp mở miệng thì Trương Tiểu Hầu đã nói tiếp: "Nhưng mà nhiều hệ cũng có phiền phức riêng. Những người như bọn em, phần lớn thời gian đều dốc hết tiền tiết kiệm cho hệ ma pháp mới thức tỉnh, ví dụ như mua đá dẫn dắt, tìm thức tỉnh sư xịn nhất để thức tỉnh. Mỗi lần như thế đều gần như táng gia bại sản, mà anh Phàm lại phải táng gia bại sản tới hai lần. Em nghe nói bây giờ đá thức tỉnh và đá dẫn dắt thuộc hàng quý nhất thế giới đấy."
Quả thật, rất nhiều ma pháp sư vì muốn thức tỉnh được hệ mình mong muốn mà không tiếc vung hết gia tài tích góp cả đời. Đồng thời, để hệ này mạnh hơn người khác, họ lại tiếp tục tiêu tốn vô số tài nguyên cao cấp trong quá trình tu luyện sau này. Chuyện này cũng giống như nuôi một đứa trẻ, trong tay có tiền thì không thể để con mình nhận phương pháp giáo dục bình thường được, mà phải cho nó thắng ngay từ vạch xuất phát.
Hệ ma pháp mới cũng tương tự như vậy, đừng xem nó là kẻ đến sau, là hệ mới, Tinh Trần cần được rèn luyện từ đầu, nhưng nếu ma pháp sư đã vạch sẵn con đường trưởng thành cho nó ngay từ lúc bắt đầu, thì sau khi hệ mới trưởng thành hoàn toàn sẽ có sự khác biệt rất lớn.
"Đá thức tỉnh, đá dẫn dắt đắt lắm sao?" Mạc Phàm hỏi.
"Vừa quý hiếm, lại cực kỳ đắt đỏ. Nếu anh Phàm không muốn bỏ ra số tiền này thì đành phó mặc cho may rủi, thức tỉnh được cái gì thì dùng cái đó, trước đây cũng toàn như vậy mà," Trương Tiểu Hầu nói.
Thức tỉnh khi lên Siêu Giai cần loại đá thức tỉnh không hề tầm thường, ngay cả những lão pháp sư Siêu Giai cũng vì giai đoạn này mà táng gia bại sản. Nếu không có đại thế lực chống lưng thì cá nhân đúng là khó lòng gánh nổi.
Hơn nữa, khi lên đến Siêu Giai, rất nhiều ma cụ, ma khí cũng cần phải thay đổi, những thứ này cũng đều là tiền.
"Thức tỉnh ngẫu nhiên thì thôi bỏ đi, hiện tại anh chỉ sợ mình thức tỉnh phải Tâm Linh hệ hoặc Trì Dũ hệ," Mạc Phàm nói.
"Anh Phàm à, người ta đều ước gì đập nồi bán sắt để thức tỉnh được Tâm Linh hệ hoặc Trì Dũ hệ, đặc biệt là Trì Dũ hệ, quả thật là cây hái ra tiền... Thực ra cũng không tệ như anh Phàm tưởng tượng đâu, mà anh có nhiều hệ như vậy, đi theo con đường toàn diện cũng không thành vấn đề," Trương Tiểu Hầu nói.
Được hoan nghênh nhất trong bạch ma pháp chính là Tâm Linh hệ và Trì Dũ hệ, các thế gia đều tranh nhau mua về. Vậy mà Mạc Phàm còn sợ thức tỉnh phải chúng, Trương Tiểu Hầu cũng không biết phải nói gì hơn.
Đi theo con đường toàn diện.
Trước đó Mạc Phàm cũng đã nghĩ tới vấn đề này, nhưng không phải Mạc Phàm chưa từng thấy pháp sư bạch ma pháp tu luyện ra sao, Tâm Hạ chính là một ví dụ. Mạc Phàm tự xét tính cách của mình, căn bản là không hợp với những thứ này, dù có thức tỉnh được cũng chẳng làm nên trò trống gì, trở nên vô dụng, còn không bằng cho mình một sức mạnh đạt tới cảnh giới kinh khủng hơn.
"Anh Phàm, anh nghĩ kỹ chưa?" Trương Tiểu Hầu hỏi.
"Chưa nghĩ ra, cái này không thể vội vàng được, để anh suy nghĩ và cân nhắc thật kỹ đã," Mạc Phàm nói.
Thực ra trong đầu Mạc Phàm có rất nhiều lựa chọn, nhưng đến lúc phải quyết định thì lại trở nên khó khăn.
...
Đổi sang một căn phòng khác, Mạc Phàm vẫn đang vò đầu bứt tai về hệ mới thì một bóng hình thon thả với những đường cong quyến rũ bỗng nhiên lướt ra ngoài.
Mạc Phàm cảm thấy rất kỳ lạ, nhưng vẫn đuổi theo, phát hiện ra bóng hình duyên dáng kia đang đứng trên đỉnh mái hiên, ánh mắt nhìn chăm chú về phía dãy núi Tần Lĩnh cao vời vợi.
"Apase, ngươi làm gì thế, chẳng lẽ muốn trở về Châu Phi à?" Mạc Phàm ngẩng đầu lên hỏi.
Apase không thèm để ý tới Mạc Phàm, khuôn mặt tinh xảo lộ ra một luồng khí chất sắc lạnh, ánh mắt tràn ngập địch ý.
Mạc Phàm cảm thấy có gì đó không ổn, cũng nhảy lên mái hiên, nhìn về hướng mà Apase đang nhìn. Ngoài đường viền khôi ngô của dãy Tần Lĩnh dưới màn đêm, Mạc Phàm không thấy gì khác.
"Đừng im lặng như thế, sao vậy?" Mạc Phàm hỏi.
"Linh hồn của nó đang phiêu dạt ở Tần Lĩnh, bị thứ gì đó từ từ rút đi theo cơn gió bụi," Apase nói.
"Linh hồn gì, linh hồn của ai?" Mạc Phàm không hiểu, hỏi lại.
"Phần Điểu kia," Apase đáp.
Mạc Phàm há miệng định nói gì đó nhưng lại thôi.
Linh hồn của Phần Điểu?
Mạc Phàm nghĩ rằng sau khi Phần Điểu kia chết, linh hồn của nó cũng sẽ trở thành một cô hồn của Tần Lĩnh, lúc nào cũng có thể tan biến, nhưng Apase lại nói hồn phách của nó bị lấy đi?
Chẳng lẽ thật sự có đầu trâu mặt ngựa, chuyên đi đưa những cô hồn dã quỷ đến Diêm La Điện?
Chắc chắn đầu trâu mặt ngựa không tồn tại, nhưng đúng là có một vài loại u linh đặc biệt, rất có khả năng chúng chuyên nuốt chửng và bắt giữ những cô hồn dã quỷ để tu vi của mình mạnh hơn. Chỉ là Mạc Phàm không biết thứ mà Apase nói tới là gì, tại sao lại nhắm vào hồn phách của Phần Điểu?
"Ngươi có biết đó là thứ gì không?" Mạc Phàm hỏi.
"Không biết, nhưng nếu gặp qua thì có thể nhận ra," Apase nói.
"Ồ."
Nơi này cách chỗ Phần Điểu chết cực kỳ xa, Mạc Phàm cũng không biết làm sao mà Apase lại biết rõ sự việc ở nơi xa xôi như vậy, hay là Apase đã để lại một dấu ấn tinh thần trong hồn phách của Phần Điểu? Nhưng chuyện này Mạc Phàm cũng không thể giúp được gì.
Dường như Apase cũng biết bản thân không làm được gì, sinh mệnh đã chết đi thì khó lòng can dự. Nàng cũng chỉ có thể mang theo sự phẫn nộ, ngóng nhìn về hướng đó.
"Dáng vẻ vừa nãy của ngươi rất có khí chất, ta đoán là do ta lên Siêu Giai nên sức mạnh của ngươi cũng được giải phóng rất nhiều đúng không?" Mạc Phàm xoa đầu Apase, hỏi.
"Hừ!" Apase trực tiếp dùng mũi để trả lời Mạc Phàm, tâm trạng đang không tốt nên đi thẳng về phòng ngủ, cơn buồn ngủ đã kéo tới rồi.
Mạc Phàm nhìn bóng lưng của Apase, rồi lại nhìn về hướng Tần Lĩnh.
Không biết tại sao trong lòng Mạc Phàm lại dâng lên một cảm giác kỳ lạ, chính là cái loại cảm giác mà ngày thường khi chúng ta làm gì đó, nói gì đó, đến nơi nào đó, trong lòng đều mơ hồ cảm thấy đã từng trải qua rồi. Nhưng khi bạn cố gắng nhớ lại đã trải qua những điều này ở đâu, thì lại không có chút ấn tượng nào.
"Thôi bỏ đi, có lẽ trong lòng từng có cảnh tượng tương tự thôi," Mạc Phàm lắc đầu, không nhớ ra được thì không nghĩ nữa. Nếu chuyện đó thực sự quan trọng, Mạc Phàm tin sau này sẽ nhớ lại, hoặc sẽ gặp lại. Hiện tại vắt óc suy nghĩ về những chuyện đã lãng quên thì không có chút ý nghĩa nào.
Theo gót Apase vào phòng, Mạc Phàm bỗng nhớ ra chuyện gì, tiện tay vỗ nhẹ vào bên mông trái căng tròn của nàng, mở miệng nói: "Đúng rồi, không phải ngươi luôn mong ta dạy ma pháp cho ngươi sao? Vừa hay ta cũng phải đi thức tỉnh hệ mới, về cơ bản cũng bắt đầu lại từ Tinh Trần..."