Virtus's Reader
Toàn Chức Pháp Sư

Chương 1819: CHƯƠNG 1753: CHO MÀY CHỌN MỘT HỆ

*

Chẳng biết thằng nào cho nó lá gan chó để dám giả mạo mình.

Bản thân mình chính trực như thế, luôn coi việc cứu vớt thiếu nữ xinh đẹp trên thế giới làm nhiệm vụ của mình, biết bao nhiêu tuyệt sắc giai nhân, vưu vật động lòng người, tất cả đều không nỡ rời xa. Nếu để hắn dựa vào danh nghĩa của mình đi làm hại bất kỳ ai, Mạc Phàm nhất định sẽ đánh gãy cả ba chân của hắn.

Mạc Phàm đùng đùng nổi giận đi tới, đẩy đám người mê muội ngu ngốc kia ra, chỉ thẳng vào cái thằng hàng fake đang đứng cạnh chiếc xe hơi màu đen mà nói: "Mày là cái thá gì?"

Mạc Phàm vừa mở miệng đã văng tục, khiến đám sinh viên học phủ có mặt ở đây đồng loạt quay lại nhìn, ánh mắt sững sờ.

Rốt cuộc là kẻ nào lại ngông cuồng đến mức dám mắng Mạc Phàm là "cái thá gì", chẳng lẽ không biết Mạc Phàm là kẻ nổi tiếng bá đạo nhất, chuyên dùng vũ lực để nói chuyện ở học phủ Minh Châu hay sao?

"Anh bạn này, tôi có đắc tội gì với cậu à?" Gã thanh niên kia ôn hòa cười nói.

"Oa, không hổ danh là học trưởng Mạc Phàm, thật có khí chất, còn cậu là thằng nhà quê nào mới tới, có biết mình đang nói chuyện với ai không?" Một nữ sinh khóa dưới lên tiếng.

"Đúng đó, đúng đó, lại một thằng GATO, thấy người ta giỏi hơn, đẹp trai hơn mình nên khó chịu chứ gì."

Gã thanh niên giả mạo vẫn giữ nụ cười, chẳng cần mở miệng, tự khắc sẽ có người đứng ra thảo phạt Mạc Phàm thay hắn.

"Chạy tới tận cổng lớn học phủ Minh Châu để giả danh lừa bịp, mày chán sống rồi à?" Mạc Phàm nói tiếp.

"Bạn học này, tôi không hiểu cậu đang nói gì cả. Trước đây chúng ta từng có mâu thuẫn gì sao? Rất xin lỗi, thực sự là có quá nhiều người đến khiêu khích tôi, nên tôi không nhớ rõ cậu là ai. Hay là cậu nói tên ra đi?" Gã thanh niên giả mạo tỏ ra vô cùng bình tĩnh, tự nhiên.

"Đúng vậy, mày là cái thá gì, cút mau đi, đừng làm phiền thần tượng của chúng tôi về thăm trường cũ."

"Cút nhanh lên, cút nhanh lên!"

Mạc Phàm vốn là người thô lỗ, nói đạo lý với lũ ngu này thì có ích gì.

Đã động thủ thì bớt lằng nhằng đi. Mạc Phàm phát hiện không ít đàn em khóa dưới bị lừa dối đang vây quanh mình với ánh mắt thù địch, ra vẻ quang minh lẫm liệt như muốn bảo vệ thần tượng của học phủ Minh Châu.

"Chưa từng thấy ai lòng dạ hẹp hòi như vậy, cút nhanh lên nếu không chúng tôi không khách khí nữa đâu!" một nam sinh học viện Hỏa hệ nói.

"Không khách khí?" Mạc Phàm nghe câu này, bật cười.

Từ khi Mạc Phàm vào học phủ Minh Châu, đừng nói là bạn đồng khóa, ngay cả đàn anh khóa trên cũng bị hắn đánh cho không ít lần, nếu không thì làm sao có được danh xưng Đại Ma Đầu?

Còn về phần đám đàn em khóa dưới này, xem ra chúng nó cũng muốn thưởng thức nghi thức nhập học đặc biệt của học phủ Minh Châu, muốn ăn đòn đây mà.

"Một lũ não tàn!" Mạc Phàm mắng không chút nể nang.

Vừa dứt bốn chữ, con ngươi Mạc Phàm lóe lên hào quang màu bạc sắc bén. Hào quang lóe lên trong chớp mắt, một luồng lực lượng va chạm vô hình lan tỏa ra như gợn sóng.

Rầm!

Vòng người đang vây quanh Mạc Phàm lập tức bị đánh văng ra. Kẻ có tu vi cao thì lảo đảo lùi lại phía sau, kẻ tu vi thấp thì bay thẳng ra ngoài, ngã vào bụi cỏ hai bên, được một ngụm cỏ tươi.

Ai cũng không ngờ gã hung hăng này lại ra tay trước. Những người sau khi đứng dậy đều tức giận chỉ vào Mạc Phàm mà chửi bới, trông như sắp phóng ma pháp tới nơi.

Thấy vài Tinh Đồ bắt đầu sáng lên, Mạc Phàm bĩu môi khinh thường.

"Biến đi cho mát!" Mạc Phàm vung tay lên, tên học đệ kia còn chưa kịp vẽ xong Tinh Đồ Băng hệ để hoàn thành ma pháp đã bị ăn một cái tát.

Cái tát này còn kèm theo lực lượng không gian, chỉ thấy tên học viên Băng hệ xoay tít cả người bay ra ngoài, rơi tõm vào hồ nước cách đó không xa.

"Tốc độ rùa bò thế này mà cũng đòi làm bá chủ khu học à?" Mạc Phàm quay sang phía sau, con ngươi lạnh đi.

Ánh mắt này đối với học viên kia là một luồng năng lượng khổng lồ, Tinh Đồ vừa vẽ được một nửa đã bị Mạc Phàm đánh bay, cũng rơi xuống hồ nước như tên học viên Băng hệ.

Dọn dẹp qua loa mấy tên muốn ra tay, Mạc Phàm phát hiện trước mặt là một học viên Hỏa hệ, tay phải đã bốc lên ngọn lửa cực kỳ nóng bỏng.

"Sao nào, không dám động thủ à?" Mạc Phàm nhìn tên học viên Hỏa hệ này, cười nói.

"Có gì mà không dám, cùng lắm là bị xử phạt! Loại người bại hoại như cậu không biết tôn trọng học trưởng tiền bối, đáng phải dạy dỗ một trận! Những người khác tránh ra cho tôi!" Tên học viên Hỏa hệ này có tu vi cao hơn hẳn, một quả Liệt Diễm Hỏa Quyền bay ra lập tức làm bừng sáng cả con đường rợp bóng cây xanh.

Ở đây có rất nhiều tân sinh viên mới nhập học chưa được bao lâu, bọn họ đều là pháp sư Sơ giai. Thấy quả Liệt Quyền hùng hổ bay tới, ai nấy đều sợ hãi trốn sang hai bên đường, không thiếu những tiếng hét thất thanh của các nữ sinh.

Mạc Phàm đứng yên tại chỗ, không hề có ý định né tránh.

Hỏa Quyền có đường kính gần 2 mét, thậm chí còn khuếch tán ra hình quạt, chực chờ nuốt chửng Mạc Phàm.

Mạc Phàm giơ tay lên, động tác có phần uể oải.

Hắn giơ tay lên làm một động tác "dừng lại" tiêu chuẩn, không gian khẽ rung lên một cách khó hiểu. Chỉ thấy quả Liệt Quyền đang bay nhanh đột nhiên đứng khựng lại, ngọn lửa hình quạt cũng không biết bị sức mạnh nào áp chế, không thể khuếch tán ra ngoài dù chỉ một chút.

Liệt Diễm Hỏa Quyền ngưng đọng ở đó, cách bàn tay Mạc Phàm chưa tới hai mét, ngọn lửa vẫn đang cháy nhưng không tài nào tiến lên được.

Những học viên ở hai bên đường đều ngây ra như phỗng.

Thế này cũng quá bá đạo rồi! Khiến cho ngọn lửa hủy diệt đang bay nhanh phải đứng yên tại chỗ, người ta dù gì cũng là Liệt Quyền cấp hai, kết quả chỉ cần phất tay là chặn đứng.

"Có thời gian đi sùng bái cái thằng thiểu năng này, không bằng về luyện tập cho giỏi vào. Cái loại Liệt Quyền này của chú ra ngoài hoang dã còn không làm bị thương nổi một con sinh vật cấp Chiến Tướng đâu." Mạc Phàm cười khẩy, rồi bóp nhẹ vào không trung một cái.

Phốc!

Ngọn lửa có đường kính gần 2 mét đột nhiên kêu lên một tiếng rồi tắt ngóm, đơn giản như thổi tắt một ngọn nến. Cả con đường rợp bóng cây đang tràn ngập hơi nóng hừng hực lập tức trở lại vẻ yên tĩnh ban đầu, nhưng ánh mắt của các học viên thì không cách nào bình tĩnh nổi.

Đặc biệt là tên học viên Hỏa hệ kia, trong mắt hắn, Mạc Phàm và bản thân như ở hai thế giới khác nhau. Nếu đối phương chỉ có chút thực lực mà dám ngông cuồng, thì mình ít nhất cũng phải đứng ra đấu với hắn mười mấy hiệp. Ai ngờ hiệp ma pháp còn chưa bắt đầu, ý chí chiến đấu của mình đã bị dập tắt như ngọn lửa kia.

"Đồ giả mạo, tao biết mày dựa vào cái mặt có vài phần giống tao để đến đây lừa bịp đám sinh viên trong trường. Tao có cả trăm cách để vạch trần mày, nhưng tao thấy dùng thực lực để nói chuyện vẫn đơn giản hơn." Mạc Phàm bước vài bước tới trước mặt gã thanh niên giả mạo.

Vẻ bình tĩnh trên khuôn mặt gã thanh niên giả mạo đã có chút gượng gạo.

"Đương nhiên, tao cũng không mong mày thắng được tao. Trên toàn thế giới này, ở độ tuổi này mà có thể đấu với Mạc Phàm tao cũng chẳng có mấy người. Tao cũng không làm khó mày, Lôi hệ, Hỏa hệ, Không Gian hệ, Ám Ảnh hệ, Triệu Hoán hệ của tao, mày cứ tùy ý chọn một. Nếu mày thắng được một hệ bất kỳ của tao, sau này mày tên là Mạc Phàm, còn tao sẽ đổi sang họ của mày!" Mạc Phàm nói với gã thanh niên giả mạo, giọng điệu ngông cuồng đến tột đỉnh.

✺ Lời văn AI bay như gió — Thiên Lôi Trúc giữ chỗ bình yên ✺

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!