Đúng là họa vô đơn chí!
Mạc Phàm nhận ra hai con yêu quái lột da kia không hề có ý định buông tha cho hắn và đứa bé. Chúng nó trườn ra khỏi cửa sổ, từ trên cao lao xuống tấn công Mạc Phàm đang rơi tự do.
Mạc Phàm thấy hai cái miệng ngoác rộng, hai chiếc lưỡi dài ngoằng cùng bộ mặt tham lam của chúng đang ngày một đến gần.
Tốc độ trèo xuống của chúng còn nhanh hơn cả tốc độ rơi của hắn!
Thấy vậy, Mạc Phàm chỉ cười lạnh một tiếng. Tao đang chờ hai đứa mày đây!
Ở trong phòng, Mạc Phàm không dám sử dụng ma pháp trung cấp. Bởi vì uy lực của Liệt Quyền thừa sức thiêu rụi cả tầng 18, thậm chí còn có thể lan sang các tầng khác.
Nhưng lúc này, đây chính là cơ hội hoàn hảo để phóng thích kỹ năng đó!
“Liệt Quyền!”
Mạc Phàm đã sớm vẽ xong Tinh Quỹ trong tay. Ngay khi hai con yêu quái sắp vồ tới, hắn nhanh chóng liên kết các Tinh Quỹ thành một Tinh Đồ Hỏa hệ hoàn chỉnh.
Tinh Đồ rực lửa hiện ra sau lưng Mạc Phàm, bởi vì hắn đang trong tư thế rơi ngửa.
Hắn siết chặt tay phải thành nắm đấm. Trong thoáng chốc, ngọn lửa hừng hực lập tức tụ lại trên cổ tay, hóa thành một quả đấm rực lửa đầy uy lực!
“Hồng Viêm!”
Ngọn lửa đỏ rực một cách lạ thường. Từ xa trông lại, nó tựa như vô số đóa hồng rực lửa đang bung cánh!
“Hồng Viêm – Liệt Quyền – Oanh Thiên!”
Mạc Phàm tung ra một quyền cháy bỏng, đấm thẳng vào màn đêm tăm tối!
“Vù vù vù vù…”
Một quả đấm lửa khổng lồ bốc cháy ngùn ngụt lao đi, phóng thẳng về phía tòa nhà. Sức nóng khủng khiếp của Hồng Viêm nhuộm đỏ cả một mảng tường thành!
Hai con yêu quái lột da nào ngờ được Mạc Phàm đang rơi tự do mà vẫn có thể hoàn thành ma pháp Hỏa hệ rồi tung một cú Hỏa quyền về phía chúng.
Ngay lập tức, chúng thấy một quả đấm lửa khổng lồ đang ập tới. Sóng nhiệt dữ dội đập thẳng vào người, thiêu cháy lớp vảy cá của chúng.
“Ô A!!!”
Con nữ yêu lột da dường như thông minh hơn con đực một chút. Nó cực kỳ lanh lẹ, vớ ngay lấy con yêu đực đang rơi cùng mình.
Con yêu đực nhất thời không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Cả hai đều sắp bị Hỏa quyền nuốt chửng, bắt ta làm gì chứ?
Ai ngờ, con nữ yêu lột da lại ném con yêu đực xuống dưới rồi đạp mạnh lên lưng nó một cái. Lợi dụng lực đẩy, nó bay sang hướng khác rồi nhảy vào một ban công của tòa nhà!
“Ầm ầm ầm ầm…”
Uy lực của Hỏa quyền đỏ rực quả thật kinh người. Sau khi nuốt trọn con yêu đực, toàn bộ lớp vảy cá của nó lập tức bị thiêu hủy. Thân thể to lớn của nó cũng không tài nào chống lại được sức nóng thiêu đốt da thịt.
Con yêu đực đang rơi xuống, thế nhưng cú Hỏa quyền này lại hung hăng hất văng nó lên tận nóc nhà. Trông không khác gì một quả pháo hoa bị bắn ngược lên trời rồi rơi xuống mái nhà.
“Giỏi! Gian xảo thật!”
Mạc Phàm nhìn con nữ yêu đang nằm bẹp trên ban công, hừ lạnh một tiếng.
Ngọn lửa dữ dội của Liệt Quyền nổ tung trên bầu trời tòa nhà, soi sáng cả một góc trời. Ánh sáng rực rỡ này chiếu xuống các tòa nhà khác, tạo thành những mảng bóng tối khổng lồ.
Mạc Phàm lợi dụng bóng tối được tạo ra từ Liệt Quyền. Khi vừa rơi xuống đến tầng ba, hắn liền thi triển Độn Ảnh.
Thân thể hắn nhanh chóng hòa vào bóng tối, sau đó điều khiển cái bóng di chuyển xuống mặt đất ở quảng trường. Mạc Phàm nhẹ nhàng đặt đứa bé xuống đất rồi thở phào một hơi.
Mẹ kiếp! May mà mình thông minh tuyệt đỉnh! Nếu không đã bị thằng nhóc rảnh rỗi sinh nông nổi, đòi bật đèn đi học kia hại cho tan xương nát thịt rồi!
“Phạm Mặc! Anh không sao chứ?”
Giọng của Linh Linh truyền đến từ tai nghe.
“Tôi không sao! Đứa bé cũng… À! Nó ngất rồi.”
Mạc Phàm quay sang nhìn đứa bé, thấy nó đã hôn mê thì lúng túng trả lời.
“Anh đánh bay con yêu đực lên tận chỗ tôi đấy à? Hừ!”
Linh Linh có chút bất mãn nói.
“Chuyện này sao tôi kiểm soát được chứ. Uy lực Liệt Quyền của tôi mạnh hơn loại thông thường gấp đôi. Con yêu đực kia ăn trọn một đòn Liệt Quyền – Oanh Thiên, không chết cũng tàn phế.” Mạc Phàm giải thích.
“Không ngờ anh lại lợi hại đến thế.” Linh Linh khen một câu.
Linh Linh vừa kiểm tra tình trạng con yêu đực bị trúng đòn Liệt Quyền trên nóc nhà, vừa trò chuyện với Mạc Phàm.
Lúc trước ông nội cô bé nói rằng tên Phạm Mặc này rất lợi hại, Linh Linh còn tưởng ông đang lừa mình. Cô bé cho rằng ông cố tình sắp xếp một pháp sư quèn đi cùng để cô bé không tự đi gây chuyện.
Thế nhưng, cô bé không ngờ thực lực của tên này lại mạnh đến vậy, hơn nữa còn sở hữu Linh cấp Hỏa chủng.
Ở độ tuổi này mà có thực lực như thế quả thật rất hiếm!
Huống hồ, Linh Linh còn nhớ rõ ràng tên Phạm Mặc này từng thi triển cả ma pháp Lôi hệ.
Một Trung cấp Pháp sư lại có thể sử dụng ba hệ ma pháp. Chuyện này đúng là lần đầu tiên cô bé được thấy.
“Nó sao rồi?”
Mạc Phàm quay trở lại mái nhà, hỏi thăm tình hình con yêu đực.
“Anh nhìn thì biết.”
Linh Linh tuy tuổi còn nhỏ nhưng lá gan lại rất lớn. Đối mặt với một cái xác bị thiêu cháy thảm thương như vậy mà cô bé không hề có chút phản ứng nào.
Mạc Phàm nhìn về phía cỗ thi thể. Trong lúc hắn còn đang ngờ vực, lớp da cháy khét bên ngoài của nó đột nhiên nứt toác ra. Vết nứt bắt đầu từ lưng rồi từ từ lan ra đầu và chân.
Mạc Phàm nhìn kỹ hơn thì thấy bên dưới lớp da cháy đen nứt nẻ kia còn có một lớp da khác.
Thấy vậy, Mạc Phàm càng thêm cảnh giác, sợ rằng con yêu quái này lột da xong sẽ lại tấn công mình.
Nhưng đột nhiên, hắn phát hiện sau khi lớp vảy cá màu đen bong ra, một lớp da giống như da người dần dần xuất hiện. Mạc Phàm càng nhìn càng không thể tin vào mắt mình.
Tốc độ lột da càng lúc càng nhanh. Từ bên trong, một người đàn ông trần truồng, mình đầy dịch nhầy lăn ra ngoài.
Hắn vừa thoát ra liền hít lấy hít để không khí, như thể đã rất lâu rồi không được thở. Trông bộ dạng hắn lúc này vô cùng thống khổ.
“Chuyện này…”
Mạc Phàm chết sững khi chứng kiến cảnh tượng này.
Người đàn ông trần truồng vừa bò ra rõ ràng là chồng của người phụ nữ kia!
Trời ạ! Rốt cuộc chuyện quái gì đang xảy ra vậy?
Người đàn ông lột da biến thành một con yêu quái kinh khủng, nhưng sau khi con yêu quái chết lại lột da, khôi phục lại hình dạng con người. Rốt cuộc đây là người hay là yêu?
“Cứu… cứu tôi…”
Người đàn ông dường như đang phải chịu đựng sự đau đớn tột cùng, cả người yếu ớt, vô lực nằm trên mặt đất thều thào.
Linh Linh vẫn đứng im tại chỗ, không nói một lời.
Nhất thời Mạc Phàm không biết nên làm gì cho phải.
“Gọi xe cứu thương đi. Hắn là người, đừng giết.”
Cuối cùng, Linh Linh cũng lên tiếng.
“Nhóc con? Em chắc chứ?”
“Hắn là người ủy thác. Hắn mà chết là chúng ta mất toi 20 vạn đấy.”
Linh Linh cắn môi, kiên định nói.
“…”
Lúc này, Mạc Phàm thật sự bị cô nhóc này làm cho choáng váng rồi. Hắn không thể hiểu nổi cô bé đang nghĩ gì nữa. Nếu không phải vì vóc dáng nhỏ bé của cô, có lẽ hắn đã nghi ngờ mình đang hợp tác với một người phụ nữ trưởng thành!
Được rồi! Bao lão đầu, ông nói đúng rồi đấy. Tâm trí của cô nhóc Linh Linh này vượt xa người thường
ღ Dòng chữ cũ hoá hoa mới ღ