Virtus's Reader
Toàn Chức Pháp Sư

Chương 1833: CHƯƠNG 1767: KHIÊU KHÍCH

Động lòng cái quái gì, lão tử bây giờ cũng là một pháp sư Sơ Giai rồi.

Mạc Phàm nhanh chóng lắc đầu.

Kết Giới Chi Nhụy khiến phạm vi 50 km biến thành một khu vực cấm mọi hệ ma pháp ngoại trừ Thổ hệ. Với thực lực hiện tại của Mạc Phàm, muốn đào được viên nham tinh nào ra hồn một chút chắc cũng phải lén lút như chó.

Phải ung dung, phải bình tĩnh, phải kiềm chế... làm một thằng nhóc Thổ hệ ngoan ngoãn, cống hiến sức mình cho tổ quốc ư? Kiên quyết không làm!

Hít một hơi thật sâu không khí trong lành của núi rừng, Mạc Phàm tỏ ra vẻ không màng thế sự. Mấy vị cao nhân ẩn thế chẳng phải đều như vậy sao? Coi như mình đang muốn chill tới trăm tuổi, tình cờ trải nghiệm một chút cuộc sống bình dị này cũng hay.

Rầm!

Đột nhiên, một âm thanh lớn vang lên trong hang động. Mạc Phàm đang quan sát động thiên quật thì phát hiện một bóng người cao lớn vạm vỡ bước ra từ trong vết rách đen ngòm.

"Có địch!"

Không biết quân pháp sư nào đã hét lớn một tiếng, ngay sau đó, một tín hiệu báo động ma pháp chói lọi bay vút lên trời, tỏa ra ánh sáng chiến đấu lấp lánh.

"Hình như có thứ gì đó bò ra ngoài, nhưng chuyện này cũng bình thường thôi," Lâm Thất Huy nói.

"Dáng vẻ rất cường tráng, trời hơi tối nên nhìn không rõ lắm."

"Ra rồi, ra rồi! Tên này có phải kiêu ngạo quá không, cứ thế mà xông thẳng ra, không sợ bị pháp sư chúng ta đánh cho thành tro bụi à?"

Mạc Phàm và những người trong hội học tập đều đang an toàn trên sơn lũy. Vết rách khổng lồ mang lại một cảm giác sâu thẳm đáng sợ, nhưng sinh vật vạm vỡ bước ra từ bên trong trông có vẻ không thuộc loại mạnh đến mức ngoại hạng.

Quả nhiên, một đội quân pháp sư nhanh chóng xuất hiện. Họ nhảy vào khoảng không giữa pháo đài phía tây Đĩnh Thành và vết rách lớn, nhanh chóng dàn trận ở nơi con quái vật có khả năng bước vào vùng cấm của thành thị.

Gầm!

Con quái vật há miệng, rống lên một tiếng về phía đội quân pháp sư đang chặn đường nó.

Dường như không biết sợ là gì, nó sải bước về phía đội quân pháp sư.

Thân hình nó cao tới 4 mét, vóc dáng của nó trông như một vận động viên cử tạ hạng nặng đã trải qua thời gian dài luyện tập sức mạnh cánh tay, eo và chân, từng bộ phận cơ thể đều phồng lên rắn chắc. Vì thế, dù không được coi là khổng lồ trong thế giới yêu ma, nhưng khi nó điên cuồng lao tới vẫn mang theo một sức xung kích cực mạnh.

Toàn thân con quái vật có màu nâu nhạt. Sau khi nó hoàn toàn bước ra khỏi vết rách, mọi người mới phát hiện cả người nó được bao bọc bởi đá, nói chính xác hơn, đó là một Quái Nhân Nham Thạch.

Quái Nhân Nham Thạch lao nhanh, dễ dàng húc vỡ tan những rào chắn đá trước mặt. Những rào chắn đá này do các quân pháp sư dựng lên, vốn tưởng có thể ngăn cản bước chân của nó, không ngờ lại bị nó húc vỡ tan như bọt biển.

Cũng may là các quân pháp sư đều được huấn luyện bài bản, đội hình của họ nhanh chóng tản ra, đứng ở những góc độ khác nhau bao vây Quái Nhân Nham Thạch.

Quái Nhân Nham Thạch định tấn công một người trong số họ, nhưng quân pháp sư đó lập tức lùi lại kéo dài khoảng cách, trong khi những quân pháp sư khác không chút do dự mà triển khai ma pháp tấn công.

Bởi vì Kết Giới Chi Nhụy vẫn đang vận hành, các quân pháp sư đều sử dụng ma pháp Thổ hệ. Họ lấy đá chọi đá, từ từ đánh nát lớp vỏ nham thạch bên ngoài của Quái Nhân Nham Thạch.

Bị trêu chọc không ngừng, Quái Nhân Nham Thạch hoàn toàn bị mắc kẹt như một con thú bị vây khốn.

Cuộc chiến đấu kết thúc chỉ trong vài phút, Quái Nhân Nham Thạch ầm ầm ngã xuống, biến thành một đống đá vụn màu nâu nhạt.

"Con Quái Nhân Nham Thạch này cũng không mạnh lắm nhỉ, đoán chừng chúng ta ra tay cũng có thể giải quyết dễ dàng," Chu Đông Hạo thấy nó ngã xuống, không khỏi bật cười.

"Đúng vậy, trông nó có vẻ ngu ngu."

"Mấy người cũng đừng quá tự tin. Nếu không có sự phối hợp chặt chẽ, bị Quái Nhân Nham Thạch xông tới một cái, trong đội có người hoảng loạn, trong tình huống đó, ma pháp Thổ hệ rất dễ bị nó phá giải," Lâm Thất Huy nghiêm túc phân tích.

Mạc Phàm cũng chú ý quan sát, cảm thấy con Quái Nhân Nham Thạch này khá khó đối phó. Chẳng qua là do số lượng quân pháp sư đông, tiến hành vây quét nên trông nó mới có vẻ ngu xuẩn và chậm chạp. Nếu một mình đối mặt với nó, Mạc Phàm vẫn nhớ rõ cảnh tượng những ma pháp Nham Chướng phòng ngự do mấy người kia cùng triển khai đã bị nó húc vỡ tan tành.

"Nói thì có ích gì, dường như có không ít Quái Nhân Nham Thạch ở đây. Nếu chúng ta muốn rèn luyện, vậy thì thử giết một con xem sao."

"Dọc đường đi cậu là người nói nhiều nhất về lý luận kỹ xảo này nọ, đừng có đến lúc đối mặt với Quái Nhân Nham Thạch thật sự lại sợ đến tè ra quần," Lương Quân Hoành trong đội lên tiếng.

"Cậu có ý gì? Xem thường ai đấy?" Chu Đông Hạo bị chọc tức, chỉ vào mặt Lương Quân Hoành nói.

"Không xem thường ai cả, chỉ thấy chó sủa là chó không cắn, còn loại không có bản lĩnh lại hay la to nhất. Nói thật, cậu chém gió suốt dọc đường khiến tôi nghe mà phát chán, suýt thì ngủ gật luôn đây này," Lương Quân Hoành nói.

"Xem ra phải cho cậu thấy bản lĩnh của tôi, nếu không có vài con chó lại cứ tưởng mình là người," Chu Đông Hạo bắt đầu gắt lên.

"Mấy người đừng ồn ào nữa, cãi nhau cái gì chứ, đều cùng một đội, hà tất phải như vậy..." Lâm Thất Huy vội vàng đứng ra khuyên can.

"Đúng vậy, võ mồm với nhau thì được tích sự gì," Mạc Phàm thấy tình hình này, bồi thêm một câu rất đúng lúc.

"Võ mồm à? Hừ hừ, ngày kia cứ đợi ở sân luyện tập, đến lúc đó đừng có mà hối hận!" Chu Đông Hạo nói với Lương Quân Hoành.

"Tao chờ xem mày có trò mèo gì," Lương Quân Hoành tỏ thái độ khinh thường.

Chu Đông Hạo tức đến mặt mày xám ngoét, hiển nhiên là sẽ sống mái với Lương Quân Hoành.

"Cái cậu này, trông cậu ngoan ngoãn ít nói, sao đến lúc mấu chốt lại thêm dầu vào lửa thế?" Đào Tĩnh lườm Mạc Phàm một cái, không vui nói.

"Thêm dầu vào lửa? Có à?" Mạc Phàm sờ cằm, nói một cách nghiêm túc.

"Sao lại không? Vốn chỉ là cãi vã, bị cậu nói một câu làm hai người họ muốn quyết đấu luôn rồi," Đào Tĩnh nói.

Mạc Phàm nhún vai, hoàn toàn không thừa nhận.

Bản thân mình không gây sự, không có nghĩa là không thể xúi người khác gây sự được. Nếu không thì chuyến đi này nhạt nhẽo quá còn gì.

...

Sau khi gây xích mích xong, Mạc Phàm trở về khách sạn trước. Cũng không biết có phải vì nhìn thấy vết rách khổng lồ đồ sộ gây chấn động hay không mà tinh trần Thổ hệ của mình dường như đã khai sáng, có dấu hiệu sắp đột phá.

Sau khi Tiểu Nê Thu thăng cấp, chỉ trong thời gian ngắn đã giúp Thổ hệ Sơ Giai của mình có dấu hiệu đột phá lên Trung Giai, quả thực là tốc độ thần sầu.

Đến Trung Giai rồi, thì việc khám phá nơi này cũng không thành vấn đề.

Việc phác họa tinh đồ Thổ hệ chắc cũng chỉ mất vài ngày. Cấp bậc tu vi cao rồi, việc tu luyện mấy tinh tử cấp thấp này đúng là dễ như trở bàn tay.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!