*
Mạc Phàm từng nhìn thấy người này, đây chính là nữ quân quan Văn Hà, người đã phong tỏa hiện trường.
Văn Hà đi tới, liếc Mạc Phàm một cái nhưng không nói câu nào, đi thẳng đến chỗ quái nhân nham thạch.
"Đúng là kiêu căng mà." Mạc Phàm nhìn bóng lưng thẳng tắp của Văn Hà, bực bội nói.
Quái nhân nham thạch làm loạn ở ngoại ô phía tây lâu như vậy, quân đội mới ra tay xử lý. Nếu không phải mình kéo dài thời gian thì đã có người chết rồi, đám Pháp sư Sơ giai, Trung giai đứng xem bên cạnh hoàn toàn không đối phó nổi con quái vật này.
Mạc Phàm đi tới cái xác của quái nhân nham thạch. Trên vỉa hè là một đống đá vụn âm u, tử khí dày đặc, rõ ràng là sinh mệnh của nó đã hoàn toàn biến mất.
Cạch.
Đột nhiên, trong đống đá vụn có tiếng động nhẹ. Ánh mắt Mạc Phàm sắc bén phát hiện ra chi tiết này, trong lòng thầm kêu không ổn.
"Cẩn thận!" Mạc Phàm bước nhanh tới, đẩy nữ sĩ quan Văn Hà ra.
Ở Ai Cập cũng có loại quái nhân cát tương tự. Bọn chúng thường bị đánh cho nát vụn nhưng vẫn có thể kết dính lại để tiếp tục tấn công lữ khách. Rất nhiều Pháp sư thiếu kinh nghiệm đã chết oan uổng dưới tay chúng.
Vì vậy, khi thấy những hòn đá động đậy, Mạc Phàm lập tức nhận ra quái nhân nham thạch này vẫn có thể đứng dậy, dù trông nó không còn chút dấu hiệu sinh mệnh nào.
Sức của Mạc Phàm vốn rất khỏe, một cú đẩy thôi mà gần như hất văng Văn Hà bay ra ngoài.
May mà Văn Hà thân thủ phi phàm, lảo đảo vài bước rồi lộn mấy vòng ra sau mới đứng vững được.
"Cậu làm gì vậy?" Nữ quân quan Văn Hà ngẩng đầu lên, gương mặt xinh đẹp lộ rõ vẻ tức giận.
"Cô nên cảm ơn tôi đã cứu..." Mạc Phàm chỉ vào đống đá vụn, vừa định nói đã cứu Văn Hà một mạng thì phát hiện một người đang nằm bất động trong đó.
Đó là một người phụ nữ trung niên gầy gò. Bộ quần áo trên người bà phủ một lớp bụi dày như cái kén, chỉ khi rơi xuống lớp bụi mới bong ra từng mảng.
Mạc Phàm nhìn người phụ nữ trung niên, nhất thời ngẩn người.
Bên trong có người?
Chuyện gì thế này? Lẽ nào quái nhân nham thạch là do người phụ nữ này biến thành?
Chưa từng nghe nói có loại ma pháp nào biến người thành quái nhân nham thạch cả.
Người phụ nữ trung niên gầy gò nhỏ bé, tạo thành một sự tương phản quá lớn với con quái vật khổng lồ kia.
"Hai người, đưa bà ấy đi xác nhận thân phận." Nữ quân quan Văn Hà lườm Mạc Phàm một cái, ra lệnh cho hai quân nhân vừa đủng đỉnh đi tới.
Mạc Phàm vẫn chưa hoàn hồn, thấy Văn Hà định rời đi, vội vàng ngăn lại.
"Rốt cuộc là chuyện gì? Tại sao trong tảng đá lại có người sống?" Mạc Phàm chất vấn.
Người phụ nữ trung niên trong quái nhân nham thạch vẫn còn sống. Vừa rồi Mạc Phàm đã xác nhận, hơi thở của bà rất yếu, trông như vừa trải qua một trận chiến sinh tử.
"Cậu không cần biết nhiều như vậy." Văn Hà lạnh lùng nói.
"Mấy người hành động chậm chạp như vậy, là tôi liều mạng chống đỡ con quái vật này, thu hút sự chú ý của nó mới không để ai trong khu phố này phải chết. Tôi có quyền biết người phụ nữ bên trong đó đã xảy ra chuyện gì!" Mạc Phàm không hề nhượng bộ, chặn ngay trước mặt nữ đại quân quan.
"Liều mạng?" Dường như nữ quân quan Văn Hà cảm thấy từ này Mạc Phàm dùng khá buồn cười, cô nhếch mép: "Loại quái vật cấp bậc này đối với cậu cũng chỉ như trò trẻ con, chẳng có chút uy hiếp nào."
"Cô đừng quan tâm nó có uy hiếp tôi hay không!" Mạc Phàm nói.
"Cậu hỏi tôi nguyên nhân à, giờ tôi cũng muốn biết đây. Nếu cậu điều tra ra được thì phiền cậu đến quân khu Đĩnh Thành báo cho tôi một tiếng, quân đội chúng tôi sẽ hậu tạ." Văn Hà nói.
Nói xong, nữ quân quan Văn Hà không thèm để ý đến Mạc Phàm nữa, dẫn người phụ nữ trung niên kia rời đi, bỏ lại một con đường ngổn ngang bừa bộn.
Mạc Phàm nhíu mày, trong lòng dâng lên một cảm giác bất an.
Nếu quái nhân nham thạch là sinh linh nguyên tố, sau khi chết nó phải biến thành một đống đá vụn vô tri vô giác mới đúng. Trừ khi người phụ nữ trung niên kia bị nó nuốt vào bụng, nếu không sao lại xuất hiện từ bên trong được?
Không đúng, không đúng. Giả sử bà ta bị nuốt vào bụng thật, vậy thì khi bị mũi khoan xoắn ốc đâm xuyên qua, bà ta phải nát thành tương thịt rồi mới phải.
Mạc Phàm cảm thấy chuyện này quá kỳ quái, bèn lập tức chạy tới cứ điểm trên núi, muốn xem tình hình chiến đấu bên kia thế nào.
Cuộc đối đầu ở khe núi dường như đã kết thúc. Mạc Phàm chỉ thấy các Pháp sư quân đội tập sự đang dọn dẹp chiến trường, không thu được tin tức gì có giá trị.
Đúng là lạ thật.
Mạc Phàm khẽ "phi" một tiếng, quay về đường cũ.
Chuyện này quả thực có nhiều điểm kỳ lạ. Mạc Phàm biết mình không thể hiểu rõ mọi chuyện ngay được, chỉ có thể đợi quái nhân nham thạch xuất hiện lần nữa mới có cơ hội tìm ra manh mối.
...
Trở lại chỗ Đào Tĩnh và Lâm Thất Huy, Lâm Thất Huy đang cẩn thận giúp Đào Tĩnh xử lý vết thương, ra dáng một người đàn ông chu đáo và tỉ mỉ. Mạc Phàm liếc nhìn vết thương trên người Đào Tĩnh, thấy không ít chỗ vẫn đang rỉ máu.
"Dùng thuốc này của tôi đi." Mạc Phàm đưa cho Đào Tĩnh một bình thuốc có tác dụng tự chữa lành: "Uống trực tiếp là được, vị vani."
"Cậu không phải đưa chai nước đã uống dở cho người ta đấy chứ?" Lâm Thất Huy nói.
"Đúng rồi, tôi bị sốc luôn đấy. Không ngờ cô trông yếu đuối như vậy mà đến lúc mấu chốt lại dũng cảm thế." Mạc Phàm tán dương.
"Dũng cảm cũng vô dụng, còn gây thêm phiền phức cho hai người." Đào Tĩnh nhận lấy chai thuốc trông rất đẹp mắt từ Mạc Phàm, cũng không nghĩ nhiều vì đang khát, bèn uống một hơi.
"Cứu được một người cũng đáng mà." Lâm Thất Huy nói.
"Là hai người." Đào Tĩnh nói.
"Hai người? Ồ ồ, ý em là cả người phụ nữ nhảy ra từ trong xác quái nhân nham thạch... lúc đó anh bị dọa cho một phen." Lâm Thất Huy nói.
"Em có cảm giác người phụ nữ kia bị giam cầm bên trong quái nhân nham thạch. Nghe nói gần đây ở Đĩnh Thành có không ít Pháp sư mất tích, em nghĩ phải xem danh sách mất tích mới tra ra được thân phận của bà ấy." Đào Tĩnh nói.
"Bị giam cầm trong cơ thể à?"
Mạc Phàm cảm thấy cách ví von này hợp lý hơn nhiều. Nói như vậy, những quái nhân nham thạch xuất hiện trước đó cũng có người ở bên trong, lúc ăn sáng còn nghe đám thợ săn bàn tán.
"Mở ra thần vật thiên địa Kết Giới Chi Nhụy, nguyên tố sẽ biến động, có thể sẽ thu hút một vài sinh vật kỳ quái. Nếu không thì quân đội đến đây làm gì, chính là sợ chúng nó phá hoại." Lâm Thất Huy nói.
"Theo em biết thì Kết Giới Chi Nhụy cũng có tác dụng phụ giống như máy dò nguyên tố. Tác dụng phụ này có phạm vi lớn hơn, các loại yêu ma quỷ quái cũng có thể bị nó hấp dẫn mà hiện thân." Đào Tĩnh nói.
"Vậy thì Đĩnh Thành phen này náo nhiệt rồi." Mạc Phàm nói.