Virtus's Reader
Toàn Chức Pháp Sư

Chương 1839: CHƯƠNG 1773: QUÁI VẬT BÙN LẦY BIẾN HÌNH

*

Lâm Thất Huy ngẩng đầu, vẫn khó hiểu nhìn Mạc Phàm vừa nhảy xuống từ phía trên.

"Cái... cái quái gì vậy?" Lương Quân Hoành chỉ vào mấy khe rãnh dưới đất.

"Có thứ gì sao? Sao tớ không thấy gì hết?" Tào Quyên ngơ ngác nhìn về phía sau, nhưng chẳng phát hiện ra thứ gì.

"Dưới chân cậu kìa, cẩn thận!" Lương Quân Hoành hét lớn.

Tào Quyên vội nhìn xuống, phát hiện một thứ mềm oặt như bùn lầy đã trườn đến chân mình từ lúc nào không hay. Ban đầu Tào Quyên còn không để ý, nhưng khi thấy một đôi mắt hiện ra từ bên trong thứ bùn quái dị đó, cô sợ đến xanh cả mặt.

Rõ ràng vũng bùn lầy đang trườn tới, Tào Quyên còn chưa kịp né tránh thì nó đã đột nhiên chồm lên, biến thành một hình nhân bằng đất dính đầy bùn sền sệt.

Hình nhân đất lập tức nhào tới Tào Quyên. Cô bị nó bao bọc hoàn toàn, đến nửa cái ma pháp cũng chưa kịp thi triển.

"Cứu cô ấy mau!" Lâm Thất Huy hô lên.

"Cứu thế nào? Chẳng lẽ tấn công cả cậu ấy à?" Lương Quân Hoành nói.

Nếu hình nhân đất đã hoàn toàn bám dính lấy Tào Quyên, ma pháp đánh thẳng vào đó rất có thể sẽ làm hại luôn cả cô.

"Cứu... cứu... tôi..." Tào Quyên liều mạng giãy giụa, nhưng chẳng bao lâu sau, bùn sệt đã tràn vào cổ họng.

Tốc độ thôn tính của hình nhân đất cực kỳ nhanh, chỉ trong chốc lát, Tào Quyên đã biến mất. Trước mặt mọi người chỉ còn là một khối quái vật hình nhân bằng đất không ngừng biến đổi hình dạng.

Sau khi nuốt chửng Tào Quyên, kích thước của nó không ngừng phình to, cũng không biết làm cách nào mà nó tạo ra càng nhiều bùn sệt hơn. Mọi người đều sợ làm Tào Quyên bị thương nên không dám thi triển ma pháp, chỉ có thể trơ mắt nhìn quái vật hình nhân đất càng lúc càng to khỏe.

"A a a!"

Ngay khi mọi người còn đang hoảng loạn thì phía sau lại truyền đến tiếng kêu thảm thiết của một người khác.

Lâm Thất Huy quay đầu lại, thấy một nam sinh khác trong nhóm học tập cũng bị quái vật hình nhân đất tấn công.

Tình huống của người này gần giống hệt Tào Quyên, đều bị bùn lầy bao bọc lấy cơ thể. Mặc cho họ có giãy giụa thế nào cũng vô ích, cuối cùng cả người như hòa làm một với con quái vật bùn lầy.

"Gàooo!"

Một tiếng gầm rú phẫn nộ truyền đến từ vị trí ban nãy. Lâm Thất Huy nhìn về phía Tào Quyên, kinh hoàng phát hiện hình nhân đất vừa nuốt cô đã biến thành một Quái nhân nham thạch quen thuộc.

"Quái nhân nham thạch!" Lâm Thất Huy kinh ngạc kêu lên.

Chuyện này... rốt cuộc là sao?

"Gàooo!"

Hai mắt Quái nhân nham thạch tràn ngập vẻ hung bạo, nó lao thẳng về phía cả đội, đôi tay to khỏe vung lên mạnh mẽ, quét văng mấy người phía trước bay ra ngoài.

"Chạy mau, chạy mau, lên chỗ cao!" Lâm Thất Huy hét lớn.

Thực lực của các thành viên trong nhóm học tập vốn không mạnh, đột nhiên bị tấn công nên nhất thời không có sức chống cự, vội vàng bỏ chạy lên những nơi cao hơn.

"Gàooo!"

Vừa kéo dãn được một khoảng cách nhỏ với Quái nhân nham thạch, một con Quái nhân nham thạch khác lại xông tới. Con này chính là do nam học viên bị nuốt chửng biến thành.

Hai Quái nhân nham thạch điên cuồng truy đuổi các thành viên, đánh bị thương mấy người, trên người họ bê bết máu tươi.

"Cứu tôi, cứu tôi với, chân tôi gãy rồi!"

Một thanh niên bị ngã xuống khe đá, đầu gối gần như xoay ngược lại, đau đến mức mồ hôi túa ra ướt đẫm cả mặt.

May là Quái nhân nham thạch không ra tay hạ sát người bị thương này mà tiếp tục truy kích những thành viên khác, nếu không thì cậu ta đã chẳng giữ được mạng sống.

"Cẩn thận xung quanh, vẫn còn quái vật bùn lầy đấy, đừng để bị dính vào!" Lâm Thất Huy dường như ý thức được điều gì, vội vàng hét lên với những người khác.

"Mấy người đừng có chỉ biết chạy, thi pháp đi chứ, chẳng lẽ hai chân các người chạy thoát được con Quái nhân nham thạch to khỏe này sao?" Lương Quân Hoành tức giận gầm lên.

Lương Quân Hoành đi đầu đối kháng với Quái nhân nham thạch. Dưới sự khống chế của ma pháp hệ Thổ, những người khác mới có được một môi trường tương đối an toàn để thi pháp. Bọn họ dồn dập dùng ma pháp hệ Thổ Trung giai, dựng lên những bức tường đá để ngăn Quái nhân nham thạch nhảy tới.

"Còn Tô Kim Đỗ thì sao?" Lúc này mới có người phát hiện ra thành viên bị gãy chân ở phía dưới.

Hai con Quái nhân nham thạch không thể tiếp tục truy kích bọn họ, cuối cùng chuyển mục tiêu sang Tô Kim Đỗ.

Tô Kim Đỗ sợ đến hồn bay phách lạc, dùng một chân còn lại liều mạng bỏ chạy, vất vả bò lên một tảng đá dốc. Kết quả, hai con Quái nhân nham thạch chỉ nhảy vài lần liên tiếp, tựa như vượn núi, đã đáp xuống ngay trước mặt pháp sư trẻ tuổi.

"Cứu tôi!" Tô Kim Đỗ hét lớn về phía Mạc Phàm vừa mới đáp xuống.

Mạc Phàm nhíu mày, lập tức thi triển ma pháp.

Nham Nha đột ngột đâm ra từ vách núi, cắm thẳng vào bàn chân của một con Quái nhân nham thạch.

Cũng may Mạc Phàm nắm giữ Diệu Nham, có độ cứng vượt xa đá thông thường rất nhiều lần, nếu không thì chẳng thể tạo ra chút uy hiếp nào cho Quái nhân nham thạch, dù có đâm xuyên từ trong đất vào cơ thể nó cũng sẽ vỡ nát.

Mạc Phàm dùng Nham Nha để ngăn cản con Quái nhân nham thạch trước mặt, nhưng con còn lại đến từ hướng khác thì hắn đành bó tay. Hắn chỉ có thể nhìn con quái vật màu nâu đen cao 4 mét một tay nhấc bổng Tô Kim Đỗ lên, dễ như xách một con gà con.

Tô Kim Đỗ giãy giụa điên cuồng, liền bị Quái nhân nham thạch đập thẳng vào lồng ngực của nó.

Sức mạnh của Quái nhân nham thạch lớn đến mức nào Mạc Phàm đã được lĩnh giáo qua. Bình thường, một cú đập như vậy của nó vào một pháp sư Trung giai sẽ khiến người đó nát bươm trên lồng ngực đầy xương đá của nó. Chắc chắn Tô Kim Đỗ sẽ biến thành một đống thịt vụn, máu thịt tung tóe, không có khả năng sống sót.

Nhưng điều làm Mạc Phàm kinh ngạc là Tô Kim Đỗ không bị biến thành một đống bầy nhầy. Khi bị đập vào, lồng ngực cứng rắn của Quái nhân nham thạch lại trở nên mềm oặt như bùn. Tô Kim Đỗ bị lớp bùn đó nuốt chửng, và Quái nhân nham thạch dùng tay ấn cậu ta vào sâu trong lồng ngực đã hóa bùn của mình.

Chính Mạc Phàm cũng có chút ngây người.

Đây rốt cuộc là thứ quái quỷ gì vậy, lại nhét người vào trong cơ thể mình?

Chẳng lẽ cách ăn uống của nó là thế này sao?

Hiếm khi nghe nói sinh vật nguyên tố lại ăn thịt người sống.

"Gàooo!"

Con Quái nhân nham thạch nuốt Tô Kim Đỗ bỗng hét lên một tiếng điên cuồng, toàn thân bằng đá của nó đang biến đổi với tốc độ mắt thường có thể thấy được, thậm chí kích thước cũng lớn dần lên.

Chỉ trong vài giây ngắn ngủi, Quái nhân nham thạch đã cao từ 4 mét lên 6 mét, từng khối cơ bắp bằng nham thạch trông tràn ngập sức mạnh, cảnh tượng này khiến Mạc Phàm không khỏi trợn mắt há mồm.

Ban đầu chỉ là bùn lầy, sau khi nuốt cô gái tên Tào Quyên thì biến thành một Quái nhân nham thạch cường tráng, mà sau khi nuốt một pháp sư, nó lại biến thành một con quái vật nham thạch khổng lồ và rắn chắc hơn.

❂ Từng câu chữ → hóa vần ca ← Thiên Lôi Trúc thắm tình bao la ❂

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!