“Xem ra thực chiến quả nhiên vô cùng quan trọng. Trước đây ta dành bao nhiêu thời gian tu luyện cũng không thể giúp Tinh Trần hệ Ám Ảnh chạm tới ngưỡng cửa đột phá. Vậy mà chỉ sau một trận chiến với hai con yêu quái kia, nó đã lập tức chạm tới ngưỡng cửa Tinh Vân rồi!”
Mạc Phàm lẩm bẩm.
Vùi đầu khổ tu cũng không hiệu quả bằng việc đối mặt với lằn ranh sinh tử. Mạc Phàm cảm thấy có lẽ mình nên ra ngoài chiến đấu nhiều hơn.
Mạc Phàm trở về ký túc xá, bất ngờ khi thấy cả hai gã bạn cùng phòng vẫn còn ở đó.
Bình thường giờ này, Triệu Mãn Duyên chắc chắn đã đi hẹn hò với em gái nào đó rồi. Đêm dài đằng đẵng, gã đâu nỡ để các em gái phải cô đơn.
Còn Trương Bình Cốc thì giờ này đáng lẽ phải đang lêu lổng ở đâu đó mới đúng. Gã này trước giờ luôn thấy ở trong phòng nhàm chán nên toàn chạy sang ký túc xá khác hóng hớt.
“Mạc Phàm, cậu mà không xuất hiện nữa là bọn tôi đi báo cảnh sát rồi đấy.”
Trương Bình Cốc thấy Mạc Phàm trở về liền thở phào nhẹ nhõm.
“Báo cảnh sát cái gì? Tao đang bế quan tu luyện.” Mạc Phàm khó hiểu nói.
“Chuyện là thế này…”
Hiển nhiên Trương Bình Cốc lại chuẩn bị bật chế độ loa phát thanh, kể lể những chuyện mình hóng được.
“Được rồi! Đừng làm cậu ta hoang mang nữa. Mày đi tu luyện việc của mày đi.” Triệu Mãn Duyên lên tiếng ngắt lời.
Trương Bình Cốc ngượng ngùng cười một tiếng rồi ngậm miệng lại.
Mạc Phàm cũng chẳng hiểu hai gã này đang giở trò gì. Hắn định lên giường đánh một giấc thì đột nhiên chuông điện thoại reo lên.
“Phạm Mặc!”
Một giọng nói đáng yêu truyền ra từ đầu dây bên kia.
“Tiểu nha đầu, có chuyện gì sao?” Mạc Phàm hỏi.
“Ta lấy được một ít máu của con nữ yêu lột da về nghiên cứu và đã chế tạo ra một thiết bị truy tìm theo nhận dạng rồi.” Linh Linh nói.
“Ặc! Thứ này mà cô cũng chế ra được à?” Mạc Phàm không ngờ tiểu nha đầu này lại đa tài đa nghệ đến vậy.
“Giờ ngươi đang ở đâu để ta tới tìm. Người đàn ông bị lột da kia sau khi tỉnh lại nói rằng nếu chúng ta có thể cứu vợ hắn thoát khỏi hình dạng đó, hắn sẽ trả cho chúng ta 100 vạn. Không ngờ hắn lại đưa tiền trước cho chúng ta luôn.” Linh Linh nói.
“100 vạn?”
Mạc Phàm nghe mà ngây người.
Gã chồng này ra tay cũng hào phóng thật… Nhưng nghĩ lại thì chuyện này liên quan đến tính mạng của cả nhà họ, nên dù tốn bao nhiêu tiền họ cũng sẽ đồng ý. Mạng không còn thì giữ tiền cũng để làm gì.
“Ngươi đang ở trong trường à? Ta cũng ở gần đây thôi. Ta sẽ tới tìm ngươi ngay.” Linh Linh nói.
“Được…”
……………………
Một lúc sau, Linh Linh đã có mặt trong ký túc xá của Mạc Phàm. Dường như học viện Minh Châu này đối với cô bé mà nói đã quá quen thuộc.
Mạc Phàm dẫn tiểu nha đầu tới một quán trà sữa gần đó, mua cho cô bé một ly vị ô mai.
“A! Quên mất! Chưa chắc cô đã thích uống vị này.”
Mạc Phàm đột nhiên nhận ra tâm trí của Linh Linh vượt xa người thường, nên vừa đưa ly trà sữa tới gần liền định rút tay lại.
“Ai nói!”
Linh Linh nhanh tay giật lại ly trà sữa, cắm ống hút vào rồi bắt đầu vừa hút vừa lầm bầm càu nhàu. Cái miệng nhỏ nhắn chu lên trông vô cùng đáng yêu.
Có lẽ cũng nhận ra dáng vẻ uống trà sữa của mình không được thục nữ cho lắm, cô bé liền lái sang chuyện khác.
“Sao ta có cảm giác hôm nay trường học có vẻ vắng vẻ thế!”
“Vừa học xong nên ai muốn về nhà thì về, ai thích đi chơi thì đi. Mấy chuyện này thầy cô cũng đâu quản được.” Mạc Phàm nói.
“Xì! À! Còn về thứ kia. Đây là thứ ta làm, ngươi xem đi.”
Linh Linh lôi chiếc laptop của mình ra, đặt trước mặt Mạc Phàm.
“Đây là cái gì?” Mạc Phàm nhìn vào màn hình laptop thấy một bản đồ điện tử, liền nghi hoặc hỏi.
“Đây là bản đồ điện tử của Ma Đô. Nhưng nó không phải là bản đồ bình thường đâu. Ta chỉ cần nhập dữ liệu máu của con nữ yêu kia vào đây, bản đồ này sẽ lập tức hiển thị vị trí của nó. Cho dù nó có trốn trong quảng trường đông đúc, hay nhảy xuống hệ thống cống ngầm như mê cung dưới lòng Ma Đô, thiết bị này đều có thể ngay lập tức khóa chặt vị trí của nó!”
Trên khuôn mặt Linh Linh hiện lên vẻ đắc ý, không khác gì một đứa trẻ đang khoe món đồ chơi mới.
“Cô lợi hại thật! Món đồ công nghệ cao thế này mà cũng làm ra được.” Mạc Phàm khen từ tận đáy lòng.
“Đương nhiên! Ta là Thợ Săn Đại Sư cơ mà! Mặc dù phương diện chiến đấu ta không am hiểu, nhưng nếu nói về những thứ này thì không ai dám qua mặt ta đâu.” Linh Linh cười tươi như hoa.
“Vậy bây giờ chúng ta bắt đầu tìm kiếm nó chứ? 100 vạn đấy! Cả đời ta chưa bao giờ thấy nhiệm vụ nào nhiều tiền như vậy.” Mạc Phàm có chút hưng phấn nói.
Tiền, tiền, tiền! Lúc này Mạc Phàm thật sự rất thiếu tiền. Mặc dù ủy thác lần này vô cùng khó khăn, nhưng vì 100 vạn này…
Linh Linh gật đầu. Trên tay cô bé xuất hiện một chiếc USB, sau đó cắm nó vào máy tính.
Rất nhanh, bản đồ khô khan kia liền có phản ứng, trông như thể vừa được chiếc USB kích hoạt.
Mạc Phàm dán mắt vào bản đồ điện tử, chờ Linh Linh thông báo vị trí của chấm đỏ.
Chấm đỏ xuất hiện ở đâu, thì đó chính là nơi nữ yêu lột da đang ẩn náu.
Trong lúc chờ đợi, Mạc Phàm tò mò hỏi:
“Rốt cuộc chúng là yêu quái gì vậy? Tại sao lúc là người, lúc lại là yêu?”
“Nói đúng ra thì chúng có lẽ là người. Ta nghĩ chúng đã bị một loại yêu ma ký sinh đặc biệt nào đó bám vào người. Ban ngày chúng không khác gì người bình thường. Nhưng đến ban đêm, những con yêu ma ký sinh trong cơ thể cần hấp thu chất dinh dưỡng, nên chúng sẽ chiếm đoạt cơ thể vật chủ, làm họ mất đi lý trí rồi bắt đầu tìm kiếm con mồi xung quanh để tấn công, lấy dưỡng chất cần thiết.” Linh Linh giải thích.
“Chẳng trách lúc trước ta một quyền đánh chết gã nam yêu, hắn lại lột da biến thành người bình thường. Có phải khi chúng biến thành yêu, chỉ cần chúng ta giết chết con quái vật đó thì họ sẽ khôi phục lại bình thường đúng không?” Mạc Phàm hỏi.
“Ừm! Đúng là như vậy. Ta đã cho một đội săn yêu theo dõi người đàn ông kia, từ lúc ở bệnh viện đến giờ cũng chưa thấy hắn đi tấn công ai… Giống như ngươi nói vậy. Chúng ta thử xem con nữ yêu kia trốn ở đâu rồi?” Linh Linh nói.
Mạc Phàm cũng cúi đầu nhìn chấm đỏ trên bản đồ.
“Chấm đỏ?”
“Ở vị trí của chúng ta… có một chấm đỏ. A! Chuyện này là sao?”
Trên khuôn mặt Linh Linh hiện rõ sự kinh ngạc khi nhìn vào bản đồ điện tử.
Mạc Phàm nhìn cũng sững sờ, hắn cũng mơ hồ y như cô bé.
Trên bản đồ điện tử xuất hiện rất nhiều chấm đỏ, và vị trí của chúng đều cách bọn họ không xa.
“Linh Linh, có phải cái đồ chơi này của cô có vấn đề không? Không phải cô bảo chúng ta lần theo dấu vết nữ yêu lột da sao? Tại sao trên bản đồ lại xuất hiện nhiều chấm đỏ như vậy? Đừng nói với ta là con nữ yêu này có thuật phân thân đấy nhé.” Mạc Phàm cười khúc khích.
Linh Linh càng nhìn càng không hiểu. Trong thoáng chốc, cô bé cũng cảm thấy món đồ mình làm ra có vấn đề, nếu không tại sao lại có nhiều chấm đỏ xuất hiện như vậy.
“Không thể nào! Thứ ta làm ra không thể nào bị lỗi được.”
“Thế rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra? Cô nhìn những điểm đỏ này mà xem, chúng càng lúc càng xuất hiện nhiều thêm…”
Mạc Phàm vừa nhìn vừa nói, rồi trong phút chốc hắn như nhận ra điều gì đó. Mồ hôi lạnh đột nhiên túa ra!
Nếu như thứ đồ chơi này không bị hỏng…
Chuyện này không phải là…
“Linh Linh! Mau nói cho ta biết, đám yêu ma ký sinh này… có phải chúng có khả năng lây lan như bệnh dịch không?” Mạc Phàm không dám đùa nữa, nghiêm túc hỏi.