Virtus's Reader
Toàn Chức Pháp Sư

Chương 1841: CHƯƠNG 1775: CON ĐƯỜNG TỚI ÁM QUẬT

"Lợi hại thật, Mạc Phàm! Tôi có cảm giác cả đám chúng tôi cộng lại cũng không địch nổi một mình cậu đâu." Lương Quân Hoành bước tới, vỗ vai Mạc Phàm.

"Nếu không phải tôi tung Nham Chướng ra thì cậu ta chết từ lâu rồi." Chu Đông Hạo xen vào.

"Chu Đông Hạo, mày nói mà không thấy ngượng mồm à? Không biết vừa nãy ai chạy nhanh nhất nhỉ? Nếu không có Mạc Phàm dũng cảm đứng ra thì Tào Quyên và Tô Kim Đỗ đã toi đời rồi. Mọi người mắt không mù, đầu óc cũng không có vấn đề, thật không hiểu mày lấy đâu ra mặt mũi mà đứng đây nói mát nữa!" Lương Quân Hoành mắng không chút nể nang.

"Đúng vậy! Không có Mạc Phàm thì có khi cả đám chúng ta đều gặp nguy rồi. Mạc Phàm huynh đệ, vừa rồi cậu dùng ma pháp gì thế? Bá đạo thật sự!"

Những người khác cũng xúm lại quanh Mạc Phàm, ai nấy đều mắt sáng rực. Đúng là một đám choai choai, rõ ràng vẫn còn đang trong vòng nguy hiểm giữa núi non mà vẫn còn tâm trí hóng chuyện.

Lâm Thất Huy dẫn theo vài người đuổi theo, không bao lâu sau thì quay trở lại.

Mạc Phàm vội vàng hỏi: "Sao lại quay về, mất dấu rồi à?"

"Không phải, con quái nhân nham thạch đó chạy vào một cái hang động, chúng tôi không dám vào theo." Lâm Thất Huy nói.

"Dẫn tôi đến đó xem thử." Mạc Phàm nói.

Mạc Phàm theo Lâm Thất Huy tới hang động mà con quái nhân nham thạch đã nhảy vào. Hang động rất sâu, miệng hang khá bằng phẳng, từ đây nhìn xuống không thấy đáy.

Đám người Lâm Thất Huy không dám xuống là có lý do, bên dưới tối đen như mực, sâu không lường được, có trời mới biết có thứ quái vật gì đang chờ đợi phía dưới.

"Trời sắp tối rồi, hay chúng ta về trước đi, đợi đội cứu viện tới rồi tính. Chỉ với mấy người chúng ta, không chắc có thể bình an vô sự đâu." Vài người trong đội bắt đầu run sợ.

Dù sao thì quái nhân nham thạch cũng là sinh vật cấp Chiến Tướng, đối với họ đều là mối uy hiếp chí mạng. Ở vùng núi trống trải còn đỡ, có không gian để chạy trốn, chứ nếu tiến vào địa động bên dưới thì khác nào dê vào hang cọp.

"Để tôi xuống xem một chút, nếu không có thu hoạch gì, tôi sẽ lập tức quay lại báo cho mọi người." Mạc Phàm không yên tâm về Đào Tĩnh, dù sao cũng là một cô gái đáng yêu, dịu dàng đang ở tuổi thanh xuân phơi phới, không thể cứ thế biến mất một cách khó hiểu được.

"Như vậy quá nguy hiểm rồi!" Lâm Thất Huy nói.

"Không sao, nếu trong 10 phút không thấy tôi ra thì mọi người hãy mau quay về thành phố, gọi đội cứu viện tới." Mạc Phàm nói.

"Được... được rồi." Lâm Thất Huy đáp.

Những người khác không có can đảm như Mạc Phàm, họ chỉ đứng trên mặt đất quan sát cái hang này. Ban đầu họ còn định tìm dây thừng hay dây leo để từ từ đưa Mạc Phàm xuống, nhưng không đợi mọi người kịp phản ứng, Mạc Phàm đã trực tiếp nhảy thẳng xuống.

Hành động này khiến tất cả mọi người kinh ngạc, ai nấy đều thầm kính nể người bạn học này, ở nơi hoang dã mà có được dũng khí như vậy thật chẳng có mấy người.

"Có gì mà ghê gớm chứ." Chu Đông Hạo thấy mọi người tôn sùng Mạc Phàm, trong lòng bất mãn.

"Mày có bản lĩnh thì cũng nhảy xuống đi, mồm mép thì ai mà chẳng làm được?"

...

Mạc Phàm nhảy xuống, rơi khoảng 200 đến 300 mét mới chạm đáy. May mà với cường độ cơ thể hiện tại của hắn, trực tiếp rơi từ độ cao này vẫn có thể chịu đựng được, thể chất của một Cao Giai Pháp Sư vốn đã vượt xa các cấp bậc thấp hơn, huống hồ Mạc Phàm còn có thể chất Ác Ma.

Xung quanh tối đen, còn có chút ẩm ướt. Thế giới địa động dưới đáy này rất trống trải, thị giác trong bóng tối của Mạc Phàm cũng thuộc loại tốt, do đó có thể nhìn thấy đại khái hình dạng phía dưới.

"Oa oa oa... Oành!!!"

Tiếng kêu thảm thiết truyền đến từ trên đỉnh đầu, sau đó là một tiếng rơi nặng nề.

"Đau quá... cái mông của lão tử!" Một bóng người đen thui lồm cồm đứng dậy, đôi mắt lờ mờ lóe lên chút ánh sáng trong bóng tối.

"Chu Đông Hạo?" Mạc Phàm nghe ra cái giọng thiểu năng này.

"Là tôi, cậu xuống được thì tôi cũng xuống được chứ sao. Cậu quan tâm Đào Tĩnh, lão tử đây còn quan tâm cô ấy hơn cậu!" Chu Đông Hạo nói một cách hùng hồn.

"Cậu bị thiểu năng à? Ở nơi thế này cậu có thể hạ giọng xuống mức thấp nhất được không, muốn bị quái nhân nham thạch ép thành thịt vụn hả?" Mạc Phàm mắng không chút khách khí.

"Tôi..." Chu Đông Hạo không biết phản bác thế nào.

Mạc Phàm cũng lười nói thêm, sao lại có một thằng báo đời thế này nhỉ.

Haizz, thôi kệ, thêm một người cũng có thêm tác dụng, vừa hay mình không tiện dùng các hệ ma pháp khác, lúc nguy cấp có thể túm thằng não tàn này ra làm lá chắn.

"Bên dưới này sao lại lớn như vậy?" Chu Đông Hạo hỏi.

"Cậu nhìn thấy được à?" Mạc Phàm hỏi.

"Đương nhiên là được, tôi phụ tu hệ Ám Ảnh, ở nơi thế này mắt tôi còn sắc bén hơn cả yêu ma." Chu Đông Hạo nói.

"Nơi này có khả năng là Ám Quật." Mạc Phàm nói.

"Không thể nào, không phải chúng ta đang ở trên đỉnh núi sao?" Chu Đông Hạo kinh ngạc nói.

"Chúng ta leo lên Đĩnh Sơn cũng cao hơn 200, 300 mét, bây giờ rơi thẳng đứng cũng chừng đó, về cơ bản là đã rơi thẳng vào trong Ám Quật rồi, nếu không thì không gian dưới lòng đất không thể nào rộng lớn như vậy được." Mạc Phàm nói.

Xung quanh còn có chút ẩm ướt, đó là do trận mưa cách đây không lâu. Mạc Phàm cũng dựa vào đó mà phát hiện ra dấu chân của quái nhân nham thạch, là dấu chân vừa mới để lại.

Theo dấu chân to lớn đó, Mạc Phàm và Chu Đông Hạo đi vào một khu vực trong Ám Quật có vô số thạch nhũ. Thạch nhũ lớn như những cây cột trong cung điện, một số còn khá dài nhưng chưa hoàn toàn nối liền với đỉnh hang phía trên, trong khi rất nhiều thạch nhũ khác đã biến thành những cột đá vững chãi. Lớp ngoài của chúng còn được bao bọc bởi một ít khoáng vật phát lân quang, khiến cho hang động có một thứ ánh sáng âm u.

"Đừng nhúc nhích!" Mạc Phàm đột nhiên cản Chu Đông Hạo lại.

Cũng không biết Chu Đông Hạo tu luyện hệ Ám Ảnh kiểu gì mà di chuyển lại gây ra tiếng động rất lớn. Nếu nơi này thật sự có những yêu ma thính giác nhạy bén, đừng nói là cấp Chiến Tướng, ngay cả cấp Nô Bộc cũng có thể nghe thấy rõ ràng.

"Cậu nhìn thấy gì?" Chu Đông Hạo hạ thấp giọng hỏi.

"Lũ quái vật bùn lầy biến hình." Mạc Phàm chỉ về phía trước, nói.

"Sao tôi lại thấy nó giống một dòng suối ngầm nhỉ?" Chu Đông Hạo thò đầu ra, cẩn thận nhìn về phía Mạc Phàm chỉ, đến khi nhìn rõ, hắn ta kinh hãi đến mức toàn thân run lên.

Đúng như Mạc Phàm nói, đó chính là bọn bùn lầy đã tấn công mọi người lúc trước. Sở dĩ Chu Đông Hạo nói là một dòng suối ngầm, bởi vì những con quái vật bùn lầy biến hình đó đang lúc nhúc di chuyển thành từng đàn trên mặt đất, số lượng nhiều đến mức tạo thành một dòng sông cuồn cuộn không ngừng.

"Kia... kia không phải là hướng đến Đĩnh Thành sao?" Chu Đông Hạo nói lí nhí.

"Ừm, xem ra Kết Giới Chi Nhụy đã mang đến cho thành phố này một đám quái vật cực kỳ đau đầu." Mạc Phàm nói.

"Chúng nó sẽ nhào lên người, sau đó biến thành quái nhân nham thạch... Trời ạ, lúc chúng ta lên đường trời đang hoàng hôn, không phải có một đội quân nhân đi vào Ám Quật càn quét yêu ma sao? Nếu những quân nhân đó bị lũ quái vật bùn lầy biến hình này va phải..." Chu Đông Hạo cũng không phải kẻ ngốc, lập tức liên tưởng đến một chuyện kinh khủng.

✫ Một chữ gieo, ngàn câu hát ✫ Thiên Lôi Trúc hóa giấc mơ xanh

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!