"Oa, sao chúng ta mới ở trên núi lúc hoàng hôn, trời vừa tối mà đã loạn thành thế này rồi?" Chu Đông Hạo đứng trên đỉnh núi nhìn xuống, sợ đến hồn phi phách tán.
Là một học viên, Chu Đông Hạo chưa từng trải qua cảnh tượng như vậy, hai chân không tự chủ được mà nhũn ra.
"Hai người nhìn xem bên kia, hình như có thứ gì đó đang chảy từ trên núi xuống?" Đào Tĩnh chỉ vào một hướng khác, nói.
Mạc Phàm cũng nhìn thấy. Tốc độ di chuyển của thứ đó không nhanh như nước lũ, trông lại càng sền sệt, khiến Mạc Phàm lập tức liên tưởng đến một thứ.
"Tình hình không ổn rồi. Bọn quái nhân nham thạch tấn công chính diện để thu hút sự chú ý của lực lượng phòng thủ Thành Đĩnh, trong khi đó có một đám quái vật bùn biến hình đang lén lút lẻn vào thành," Mạc Phàm nói.
"Nếu chúng vào được thành, sau khi bám vào người khác sẽ biến thành quái nhân nham thạch, mà trong thành lại có rất nhiều pháp sư Sơ Giai..." Đào Tĩnh lo lắng nói.
"Khoảng cách quá xa, không dùng được thiết bị liên lạc. Tôi thấy chúng ta vẫn nên rời khỏi nơi này thì hơn, cảm giác như sắp có chuyện lớn xảy ra," Chu Đông Hạo đề nghị.
Kỳ thực bọn họ cách Thành Đĩnh và chiến trường rất xa, muốn ngăn cản cũng không thể.
"Sao lại thế được? Dù sao cũng phải báo cho quân đội, nói cho mọi người cẩn thận với loại quái vật bùn biến hình này," Đào Tĩnh nói.
Mạc Phàm không ngờ Đào Tĩnh lại có tinh thần trọng nghĩa như vậy. Rời đi là chuyện không thể, phải mau chóng đến sơn lũy ngay lập tức.
"Chúng ta chia làm hai ngả, tôi đến chỗ quân đội, hai người tới nơi bọn quái vật bùn biến hình xâm nhập vào thành để sơ tán người dân, đừng để nhiều người bị chúng nuốt chửng," Mạc Phàm nói.
Nếu như chỉ là quái nhân nham thạch, Mạc Phàm cũng không có gì phải lo lắng. Nhưng sau khi tận mắt chứng kiến quái nhân nham thạch dung hợp Tô Kim Đỗ vào lồng ngực để trở thành Cự Tướng Nham Thiết, Mạc Phàm ý thức được rằng đám quái vật bùn biến hình này là một loại quái linh nguyên tố cực kỳ nguy hiểm. Không phải pháp sư nào cũng đối phó được với Cự Tướng Nham Thiết, lớp nham thiết bên ngoài của nó có thể chống đỡ được ma pháp hủy diệt dưới Trung Giai, huống chi thành phố còn đang trong thời gian cấm ma.
"Được." Đào Tĩnh gật đầu, lập tức chạy về hướng đám quái vật bùn biến hình xâm nhập vào thành. Chu Đông Hạo cắn răng một cái, vì để đuổi theo nữ thần, hắn cũng bất chấp tất cả, bám sát bên cạnh Đào Tĩnh, ra dáng hộ hoa sứ giả.
"Phạm Mặc, không có chúng tôi bên cạnh, cậu phải cẩn thận một chút. Đừng để đến lúc không thể quay về trường học, chúng tôi còn phải làm lễ truy điệu cho cậu đấy." Trước khi đi, Chu Đông Hạo không quên dặn dò Mạc Phàm một câu.
"Người ta mạnh hơn anh rất nhiều, người cần lo lắng là anh đấy!" Đào Tĩnh tức giận lườm Chu Đông Hạo một cái.
Mạc Phàm cũng chẳng thèm nói gì với tên Chu Đông Hạo không có não này.
...
Tiếp tục kéo tên Khang mập chạy về hướng sơn lũy, sắp vào thành thì Khang mập người đầy bụi đất cũng tỉnh lại, ý thức rất nhanh đã trở nên tỉnh táo.
"Cậu đi được không?" Mạc Phàm hỏi.
"Được..." Khang mập trả lời.
"Cậu tự mình vào đi, tìm chỗ nào an toàn mà trốn. Trong thành cũng có quái vật bùn biến hình, nếu cậu còn sức thì mau chóng thông báo cho những người ở đó, để họ phòng bị," Mạc Phàm nói.
"Được, được." Khang mập vô cùng cảm kích nói.
"Chuyện nhỏ, chuyện nhỏ..." Mạc Phàm khoát tay, bỗng nhiên nhớ ra điều gì, vội gọi Khang mập lại: "À, phiền cậu giảm béo đi, tôi kéo cậu từ trên núi... à không, là vác chứ, mệt chết đi được."
Khang mập nghe câu này, ngại ngùng gãi đầu, khuôn mặt đầy bụi đất trông có vẻ rất thật thà.
Mạc Phàm chạy tới sơn lũy. Lúc này, Khang mập ở sau lưng nhớ ra điều gì đó, vội vàng nói với bóng lưng của Mạc Phàm: "Cậu không phải Phạm Mặc, là Mạc Phàm đúng không? Là Mạc Phàm của Minh Châu học phủ đã giành được quán quân trong cuộc thi Học Phủ Chi Tranh... Tôi là fan của cậu, ấy không đúng, cậu là thần tượng của tôi! Ngày đầu tiên đến Thành Đĩnh tôi đã cảm thấy chính là cậu rồi!"
Mạc Phàm nghe thấy tiếng của Khang mập nhưng không trả lời.
Nói chung, tên mập này... cứu không uổng công.
...
Mạc Phàm không dùng được Dịch Chuyển Tức Thời và Độn Ảnh, tốc độ chạy thuần túy bằng hai chân có chút chậm. Sơn lũy đã biến thành một chiến trường hỗn loạn không thể tả, những quái nhân nham thạch trông như một bầy khỉ màu nâu, toàn thân tràn ngập lệ khí phá hoại, thấy kiến trúc là đập, thấy ma pháp sư là đuổi đánh.
Thế cục rất không lạc quan, lệnh cấm ma thuần túy là tự làm suy yếu sức mạnh của ma pháp sư. Mặc dù có nhiều pháp sư Thổ hệ đến trấn giữ, nhưng chỉ dùng được kỹ năng của một hệ thì làm sao chống lại những chiến tướng nguyên tố có thể chất cường tráng này.
"Là nữ sĩ quan kia, hình như cô ấy đang chỉ huy chiến đấu ở đây." Mạc Phàm phát hiện một tòa nhà đá cao vút, một nữ pháp sư đang đối đầu với bảy tám con quái nhân nham thạch. Mạc Phàm vừa hay thấy được con quay khoan núi của cô ấy, lúc này mới để ý tới trong lúc hỗn loạn.
Mạc Phàm ở dưới tòa nhà thấy một con quái nhân nham thạch định tham gia vào màn kịch bảy gã đô con vây đánh một mỹ nữ sĩ quan, Mạc Phàm liền đơn giản nhảy lên lưng của con quái nhân nham thạch này.
Quái nhân nham thạch quả thực có chỉ số IQ thấp, mãi cho đến khi leo lên đỉnh tòa nhà mới phát hiện ra hành khách Mạc Phàm, nó thẹn quá hóa giận muốn vung tay tóm lấy hắn.
"Xuống đi!"
Mạc Phàm nhảy vào trong tòa nhà, hai chân giẫm nát phần rìa bên ngoài.
Quái nhân nham thạch không tóm được người, trực tiếp rơi từ đỉnh tòa nhà xuống, ngã thành một cái hố to.
"Là cậu à?" Nữ sĩ quan Văn Hà thấy Mạc Phàm xuất hiện, hơi kinh ngạc.
"Sao mới có chút thời gian mà đã bị đánh tới đây rồi? Cô làm chỉ huy một phương cũng không đáng tin chút nào nha." Mạc Phàm trêu một câu.
"Bớt ở đây chém gió, không muốn giúp thì cút xa một chút, đỡ chướng mắt!" Quan quân Văn Hà dũng mãnh mắng.
"Đương nhiên là tôi tới giúp rồi. Mọi người bị bọn quái nhân nham thạch lừa rồi, thực ra chúng nó chỉ là bia đỡ đạn, thu hút sự chú ý của lực lượng phòng thủ các người thôi. Thứ đáng sợ thật sự đã lẻn vào trong thành rồi," Mạc Phàm nói.
"Cậu nói tới đám quái vật bùn sẽ bám lên người?" Quan quân Văn Hà vừa ứng phó với quái nhân nham thạch vừa nói.
"Ừm, tôi ở trên núi thấy một đám lớn đã vào trong thành," Mạc Phàm nói.
"Cậu chắc chứ?" Quan quân Văn Hà vừa nghe, suýt chút nữa bị một cú đấm của quái nhân nham thạch đánh trúng vì phân tâm.
"Rất chắc chắn," Mạc Phàm nói.
"Lũ xảo quyệt chết tiệt này!" Quan quân Văn Hà tức giận mắng một tiếng.
"Nhụy Kết Giới ở trong nội thành à?" Mạc Phàm hỏi.
"Nói nhảm, chắc chắn chúng đang nhắm tới Nhụy Kết Giới!" Quan quân Văn Hà mạnh mẽ thoát khỏi sự dây dưa của đám quái nhân nham thạch, tung người nhảy xuống một tòa nhà thấp hơn.
Mạc Phàm nhìn bóng lưng của Văn Hà, quay đầu lại thấy đám quái nhân nham thạch đang vọt tới chỗ mình, nhất thời muốn chửi thề.
"Cô đừng đi, mau cởi phong ấn ra cho lão tử!" Mạc Phàm đuổi theo quan quân Văn Hà.
Cái phong ấn cấm ma này làm Mạc Phàm vô cùng khó chịu, người có thể cởi ra sớm nhất cũng chỉ có nữ sĩ quan đã hạ phong ấn lúc đó mà thôi.