"Đó là cái gì?"
Ánh mắt của Tổng chỉ huy Tạ Thanh Hoa từ trên tháp chuông của pháo đài đá xuyên qua khu vực đen kịt, kinh ngạc nhìn thấy hai bóng hình khổng lồ. Cảm giác như một con Hắc Ngân Nham Cự Ma đang tàn sát một con Hắc Ngân Nham Cự Ma khác, tiếng kêu thảm thiết đáng sợ vang vọng khắp thành trì.
"Báo cáo! Đã có hai con Hắc Ngân Nham Cự Ma bị tiêu diệt!" một binh sĩ tình báo chạy tới, vội vàng nói.
"Hơn một trăm người hôn mê lúc nãy là do con Hắc Ngân Nham Cự Ma bị tiêu diệt đầu tiên gây ra," vị quân sư nói.
"Ở Thành Đĩnh chúng ta, cũng chỉ có ba bốn người có thể giết được Hắc Ngân Nham Cự Ma. Lư Bân đang suất lĩnh các pháp sư Nham hệ, bị một bầy Cương Thạch Nham Thú vây khốn, đây hẳn là đại pháp sư nào đó ra tay trượng nghĩa rồi," Tạ Thanh Hoa nói.
"Báo cáo, là học viên đi cùng với Văn Hà quan quân, tên Mạc Phàm!" binh sĩ tình báo nói.
"Là thanh niên kia sao?" Tạ Thanh Hoa có chút ấn tượng mơ hồ, nhớ tới người kia còn rất có ý kiến với quyết định của mình. "Không thể nào, sao tu vi của cậu ta có thể cao như vậy được."
Tạ Thanh Hoa vừa dứt lời, màn đêm như sân khấu dần chìm xuống, Hắc Ma Đàm cũng rút đi như thủy triều.
Lúc này, Tạ Thanh Hoa mới lấy kính ma pháp quang học ra, phóng tầm mắt tới biên giới kết giới.
Vừa vặn nhìn thấy một con Hắc Ngân Nham Cự Ma ngã xuống ầm ầm, thân thể thấm đẫm một khí tức hắc ám phi thường, hiển nhiên là bị sức mạnh hắc ám giết chết. Điều làm Tạ Thanh Hoa kinh hãi là có một thanh niên toàn thân cũng tỏa ra khí tức hắc ám đang đứng cạnh thi thể của con quái vật, người này chính là thanh niên mà binh sĩ tình báo vừa nhắc tới.
"Thực sự là cậu ta... nhưng mà..." Tạ Thanh Hoa ngây người.
Thực lực đạt tới cảnh giới này ở trong nước đều là những người trẻ tuổi ngoài 30, chưa từng thấy ai mới hai mươi mấy tuổi đã có thể chém giết Hắc Ngân Nham Cự Ma.
"Tổng chỉ huy, vẫn còn hai con Hắc Ngân Nham Cự Ma, chúng ta có hy vọng rồi!" vị quân sư nói với chút kích động.
"Đúng... đúng, chúng ta còn có hy vọng."
Toàn bộ Thành Đĩnh chỉ có mình, Văn Hà và Lư Bân là pháp sư Siêu giai. Hiện tại lại có một ma pháp sư với sức chiến đấu mạnh đến nỗi liên tục chém giết hai con Hắc Ngân Nham Cự Ma.
Một tòa thành có thêm một Siêu giai pháp sư bảo vệ là chuyện cực kỳ quan trọng. Lúc này, cảm xúc của Tạ Thanh Hoa cũng dâng trào. Đúng vậy, còn có hy vọng, Thành Đĩnh còn có hy vọng!
"Tổng chỉ huy, hình như Văn Hà và vị trẻ tuổi kia đang chạy xuống chỗ con Hồng Mục Hắc Ngân Nham Cự Ma," quân sư nói.
Người trẻ tuổi kia là thần ma phụ thể hay sao? Chúng ta phái ra toàn bộ đoàn pháp sư Cao giai cũng chưa chắc giết nổi một con Hắc Ngân Nham Cự Ma, vậy mà một mình cậu ta lại như thể muốn quét sạch toàn bộ chúng.
...
Đối với quân đội cùng Thành Đĩnh mà nói, sự xuất hiện của Mạc Phàm đúng là thiên hàng thần binh. Được tôi luyện trong chiến trường, Mạc Phàm cũng không lạ lẫm gì với loại chiến dịch này. Hắn như một dũng sĩ chân chính, đánh đổ từng con Hắc Ngân Nham Cự Ma to như ngọn núi đen, khiến sĩ khí của toàn quân cũng theo đó tăng vọt.
Bên trong chiến trường, loại sinh vật cấp bậc cao này mang tới áp lực cực lớn cho các pháp sư. Đừng nhìn bộ tộc quái nhân nham thạch có số lượng đông đảo trong thành, nếu không có Hắc Ngân Nham Cự Ma, cảm giác bình minh đã ở ngay trước mắt.
"Trưởng quan, hình như quân nhân của chúng ta đang dùng ma pháp diện rộng để quét sạch toàn bộ bộ tộc quái nhân nham thạch," Phó quân thống Hầu nói.
"Rất tốt, xem ra không có Hắc Ngân Nham Cự Ma, các tướng sĩ sẽ dám xông lên giết."
"Chứ còn sao nữa, đổi lại là tôi, khi chiến đấu mà nhìn thấy một con quái vật đứng sừng sững như vậy, lúc câu miêu tinh đồ, tinh tọa cũng bị khí thế của nó ép cho thất bại. Chuyện này phải nhờ cả vào huynh đệ Mạc Phàm. Trưởng quan, ngài tìm được một cường giả siêu cấp như vậy ở đâu thế?" Phương Địch nói.
Giết được hai con Hắc Ngân Nham Cự Ma, sắc mặt những thuộc hạ của Văn Hà có chút vui mừng, chủ yếu là tự tin đã tăng lên rất nhiều.
"Cậu ta theo đoàn giao lưu học thuật tới đây, hẳn là mới thức tỉnh ma pháp Thổ hệ không lâu," Văn Hà nhìn bóng lưng của Mạc Phàm, khóe miệng cũng nhếch lên một nụ cười.
Lúc vào thành, Văn Hà đã biết Mạc Phàm rất mạnh, nhưng không ngờ hắn lại mạnh hơn dự đoán của mình rất nhiều. Vừa nghĩ tới chuyện mình còn định để Mạc Phàm làm mồi nhử, mạo hiểm giết một con Hắc Ngân Nham Cự Ma, mà Mạc Phàm lại thật sự đồng ý, nàng cảm thấy có mấy phần buồn cười.
"Ở ngay phía trước, một mình tôi xử lý tên này. Mấy người tới địa điểm kế tiếp, thay tôi xử lý xong đám Cương Thạch Nham Thú, tôi sẽ tới đó sau," Mạc Phàm nói với mấy người phía sau.
Mạc Phàm nhìn lướt qua, phát hiện con Hắc Ngân Nham Cự Ma cuối cùng đang trốn ở khu dân cư nhỏ, được một bầy Cương Thạch Nham Thú hộ tống xung quanh. Hắn thật sự không muốn lãng phí thời gian vào đám lâu la đó, vì thế mới để nhóm Văn Hà xử lý trước.
Mà con Hắc Ngân Nham Cự Ma này lại hành động một mình, độc chiếm quảng trường trung tâm, đang giao chiến cùng một vài pháp sư Nham hệ.
Mấy pháp sư Nham hệ kia không đủ mạnh, ma pháp của họ chẳng khác nào gãi ngứa cho Hắc Ngân Nham Cự Ma. Sau vài lần giao tranh, đã có hai pháp sư Nham hệ rơi vào miệng nó, trở thành món ăn tăng cường sức mạnh.
"Một mình cậu không có vấn đề gì chứ?" Văn Hà hỏi.
"Một người? Không không không, ta có rất nhiều người," Mạc Phàm nói.
Văn Hà cảm thấy rất ngờ vực, không hiểu ý hắn.
...
Văn Hà mang theo thuộc hạ tới khu nhà dân. Nơi này khá ít nhà lầu, nhà thấp tầng chiếm đa số, bất lợi cho ma pháp sư chạy trốn.
Hơn nữa, số lượng Cương Thạch Nham Thú nhiều đến mức có thể chiếm giữ mọi ngã tư đường, do con Hắc Ngân Nham Cự Ma kia cầm đầu.
Lướt một đường tới khu nhà dân, Văn Hà không nhịn được mà quay đầu nhìn lại.
Cậu ta nói không chỉ có một người.
Rốt cuộc là có ý gì?
"Gào!"
"Gào gừ!"
"Gào gừ gừ!"
Bỗng nhiên, tại quảng trường trung tâm nơi Mạc Phàm đang đứng, có tiếng sói tru vang vọng khắp Thành Đĩnh. Văn Hà nhìn tới, kinh ngạc thấy vài con sói trắng tuấn dật uy vũ hiện ra dưới ánh trăng.
"Sao lại có nhiều ma lang như vậy? Hơn nữa đẳng cấp của chúng nó không hề thấp," Phó quân thống Hầu kinh ngạc nói.
"Cấp thống lĩnh, đều là cấp thống lĩnh!"
"Từ đâu ra vậy..."
"Vừa nãy tôi thấy hào quang của cánh cửa thứ nguyên."
"Triệu Hoán hệ!" Văn Hà quan quân bỗng nhớ ra điều gì đó.
Văn Hà cũng từng xem thi đấu học phủ chi tranh, đột nhiên nhớ ra Mạc Phàm còn có một hệ ma pháp rất mạnh, đó chính là Triệu Hoán hệ. Đồng thời, Mạc Phàm thường triệu hoán một bầy ma lang.
Sau khi lên tới chỗ cao, Văn Hà lại nhìn, đột nhiên thấy quảng trường trung tâm có thêm vài con sói trắng. Trong đó, có một con Phệ Nguyệt Bạch Lang có đẳng cấp tương đương với Hắc Ngân Nham Cự Ma, đang triển khai thế tấn công săn mồi.