Mạc Phàm hít một hơi thật sâu, hai mắt gắt gao nhìn chằm chằm vào con nữ yêu đang nhe răng trợn mắt kia.
Con nữ yêu này giống hệt con trước đó, toàn thân cũng được bao phủ bởi một lớp vảy cá. Lớp vảy của nó ánh lên màu xanh vàng, so với lớp vảy màu xanh mà Mạc Phàm thấy lúc trước thì cũng không khác là bao.
Cũng may hắn đã đột phá lên Trung cấp Pháp sư, năng lực cảm ứng mạnh hơn xưa rất nhiều. Nếu không, cú bổ nhào từ trên cao vừa rồi của nó chắc chắn đã khiến hắn tan xương nát thịt, mất mạng tại chỗ.
Tốc độ của con nữ yêu xanh vàng này không hề chậm. Dù không mạnh bằng cặp vợ chồng yêu quái kia, nhưng sức chiến đấu của nó e rằng chẳng kém mấy con Hắc Súc Yêu mà hắn từng đối mặt ở Bắc Thành là bao!
Tốc độ của nó tương đương với Hắc Súc Yêu, móng vuốt cũng sắc bén y hệt. Lúc trước, khi Mạc Phàm né tránh đòn tấn công của bọn Hắc Súc Yêu, hắn chỉ bị móng vuốt của chúng sượt nhẹ qua người mà vai đã rách một đường.
May mà vết thương không sâu, chưa chạm tới động mạch… Nếu không, máu tươi đã tuôn xối xả không ngừng rồi!
“Ngon thì tới đây! Để gia gia Mạc Phàm đây xem ngươi có bản lĩnh gì nào?”
Mạc Phàm đứng ở cửa cầu thang, buông lời khiêu khích.
Con nữ yêu xanh vàng dường như nghe hiểu tiếng người. Nó rít lên một tiếng chói tai rồi lao vút về phía Mạc Phàm.
Thủ đoạn tấn công của nó vô cùng giảo hoạt. Đang lao thẳng tới, nó đột ngột đổi hướng, thoắt cái đã từ bên trái nhảy sang bên phải. Ngay sau đó, nó mượn lực từ lan can trên tường để bật sang hướng khác, hòng làm nhiễu loạn tầm mắt của Mạc Phàm.
“Bản lĩnh tầm thường!”
Nếu là trước đây, tốc độ này quả thực khiến Mạc Phàm có chút khó khăn để đối phó.
Thế nhưng hiện tại, hắn có thể thi triển ma pháp Sơ cấp trong nháy mắt. Vì vậy, hắn không cần vội vàng ra tay, cứ chờ cho con nữ yêu xanh vàng lộ rõ ý đồ công kích rồi phản đòn cũng chưa muộn!
“Hạp ~~~~~~!!!”
Con nữ yêu xanh vàng dường như đã tìm thấy sơ hở của Mạc Phàm. Nó lao tới, móng vuốt sắc bén nhắm thẳng vào yết hầu của hắn.
Mạc Phàm nhanh nhẹn né sang một bên. Cùng lúc đó, trên tay phải của hắn, ấn ký Lôi Ấn đã xuất hiện từ lúc nào, nổ lách tách những tia điện.
“Lôi Ấn – Nộ Kích!”
Mạc Phàm phóng Lôi Ấn về phía con nữ yêu xanh vàng. Một chưởng tung ra, vô số tia sét điên cuồng bủa vây lấy thân thể nó.
Dòng điện hung hãn bao trùm khắp người con nữ yêu, len lỏi vào da thịt, khiến toàn thân nó tê dại.
“Hồng Viêm – Hỏa Tư – Bạo Liệt!!!”
Khi con nữ yêu xanh vàng còn đang bị tê liệt, rơi từ trên cao xuống vì trúng phải Lôi Ấn cuồng mãnh, thì trên tay trái Mạc Phàm đã bùng lên một ngọn lửa đỏ rực!
Ngọn lửa Hồng Viêm nóng bỏng lao thẳng tới trước mặt con nữ yêu rồi nổ tung dữ dội. Sóng nhiệt kinh hoàng nuốt trọn lấy cơ thể nó, thiêu đốt đến tan hoang, lở loét. Lực nổ hất văng con nữ yêu bay xa.
“Ầm ầm…”
Lối vào rung chuyển dữ dội sau vụ nổ.
Mạc Phàm cũng bị dư chấn đẩy lùi về sau vài mét, vạt áo bị sóng nhiệt thổi bay phần phật.
Hắn nhìn chăm chú vào con nữ yêu xanh vàng bị đánh bay ra xa. Cảm ứng được khí tức của nó đã hoàn toàn biến mất, Mạc Phàm biết chắc nó không thể nào gượng dậy được nữa.
“Uy lực của Hồng Viêm quả thật quá bá đạo. Một đòn Hỏa Tư – Bạo Liệt đã giải quyết gọn con yêu quái này.”
Mạc Phàm thong thả búng tay một cái “tách”, dập tắt ngọn lửa nhỏ trong lòng bàn tay rồi mỉm cười.
Thực lực của con nữ yêu xanh vàng này có lẽ không thua kém Hắc Súc Yêu là bao. Nhớ lại ngày đó, hắn đã phải vất vả đến mức nào mới đối phó được với đám Hắc Súc Yêu có thực lực tương đương. Nếu lúc đó hắn sở hữu Lôi Ấn và Hồng Viêm – Bạo Liệt, có lẽ chỉ một đòn là đủ để tiễn cả bọn chúng về chầu trời!
Mạc Phàm bước tới gần con nữ yêu. Hắn phát hiện lớp vảy cá lở loét của nó bắt đầu nứt ra.
Chưa đầy vài giây, lớp vảy đã bong ra hoàn toàn, một lớp dịch nhầy chảy túa ra. Một cánh tay với làn da tái nhợt từ từ trượt ra ngoài.
Lột da!
Tình huống này giống hệt gã chủ nhà lúc trước. Quả nhiên Linh Linh nói không sai, sau khi giết chết yêu quái đã lột da thành công, nạn nhân sẽ khôi phục lại hình dạng ban đầu.
“Tôi… nước… nước…”
Một cô gái với mái đầu dính đầy dịch nhầy từ trong cái xác vươn tay kêu cứu.
Gương mặt cô gái tái nhợt đến cực điểm, đôi môi khô nứt. Đôi mắt to tròn của nàng trợn trừng nhìn Mạc Phàm đầy hoảng loạn, hy vọng hắn có thể cứu nàng thoát khỏi nỗi thống khổ do yêu ma ký sinh hành hạ.
Thấy một cô gái xinh đẹp như hoa đang cầu xin sự sống, Mạc Phàm không khỏi động lòng. Hắn cởi chiếc áo phông của mình ra, quấn quanh người cô gái rồi bế nàng ra ngoài.
Sau đó, hắn đến một máy bán hàng tự động mua một chai nước đưa cho cô gái. Nàng vội vã nắm lấy chai nước, uống một cách điên cuồng.
Mạc Phàm lại quay lại mua thêm vài chai nữa. Thấy nàng đã dần hồi phục chút khí lực, hắn liền nói:
“Cô ở đây chờ một chút… tôi sẽ gọi người đến đưa cô tới bệnh viện.”
“Đừng… đừng đi…”
Đôi mắt cô gái đỏ hoe nhìn Mạc Phàm, thân thể run lên bần bật. Nàng vẫn còn vô cùng sợ hãi.
Nàng không biết chuyện gì đã xảy ra, nhưng nàng cảm nhận được sự thống khổ tột cùng, cảm nhận được mình đã làm những chuyện vô cùng đáng sợ. Vì vậy, đối với chàng trai trước mắt, nàng nảy sinh một cảm giác lệ thuộc.
“Cô yên tâm đi. Rất nhanh sẽ có người tới giúp cô.” Mạc Phàm nói.
Hắn không ở lại lâu mà vội vàng xông vào trung tâm sân vận động.
“Phạm Mặc! Cậu không sao chứ? Tôi thấy chấm đỏ đã biến mất rồi.”
Lúc này, giọng nói của Linh Linh mới vang lên qua thiết bị liên lạc.
“Cô cho người tới đón cô gái ở ngoài cổng đi. Chuẩn bị cho cô ấy một bộ quần áo rộng rãi.” Mạc Phàm dặn dò.
“Ừm.”
Linh Linh do dự một lúc, cuối cùng nói với giọng yếu ớt:
“Hay là… cậu đừng vào trong nữa. Chúng ta chờ giáo viên và người của Liên Minh Thợ Săn tới xử lý đi. Bên trong quá nguy hiểm.”
Linh Linh thực sự không muốn Mạc Phàm dấn thân vào nơi hiểm địa.
Chuyện này đã vượt quá phạm vi chức trách của họ. Số lượng chấm đỏ bên trong không ngừng tăng lên. Mạc Phàm một mình xông vào, nếu bị bao vây… rất có khả năng hắn cũng sẽ biến thành một trong số chúng.
Hai người họ nhận ủy thác nên mới dính vào chuyện này. Việc lây nhiễm trong trường học có lẽ một phần là do họ gián tiếp gây ra khi truy bắt yêu ma. Nhưng trên thực tế, nếu hai người không kịp thời phát hiện ra loài yêu ma ký sinh này, có lẽ số lượng của chúng lúc này đã nhiều hơn gấp mấy lần, thậm chí mấy chục lần.
Hiện giờ, việc họ có thể làm là báo cáo sự việc kinh hoàng này cho nhà trường và Liên Minh Thợ Săn. Chuyện còn lại cứ giao cho họ xử lý là được.
“Phạm Mặc?”
Thấy đầu dây bên kia im lặng, Linh Linh hỏi lại.
“Cho tôi biết vị trí chấm đỏ gần nhất.”
Giọng nói của Mạc Phàm lại vang lên từ đầu bên kia.
“Nhưng mà… được rồi. Cậu hành động cẩn thận. Cố gắng chiến đấu ở những nơi tôi có thể kiểm soát camera, tôi sẽ hỗ trợ cậu.”
Linh Linh không nói thêm gì nữa.
Qua màn hình camera giám sát, Linh Linh có thể thấy ở lối vào sân vận động trống trải, một chàng trai để trần nửa thân trên đang lao như điên vào trong. Đó chính là cộng sự của cô: Phạm Mặc. Chẳng hiểu sao, khi nhìn bóng lưng của hắn, Linh Linh lại có cảm giác hắn không hề sợ hãi bất kỳ loại yêu ma hung hãn nào!
Linh Linh điều khiển camera quay về phía cô gái vừa được Mạc Phàm cứu. Cô gái đang co ro đứng cạnh máy bán hàng tự động.
Thân thể nhỏ bé của nàng không ngừng run rẩy, da dẻ tái nhợt đến đáng sợ.
Trên người nàng khoác một chiếc áo phông rẻ tiền. Chiếc áo khá rộng, vừa vặn che đến bắp đùi trắng nõn của cô.
Đôi mắt nàng ánh lên vẻ hoảng hốt như vừa tỉnh khỏi một cơn ác mộng, một nỗi sợ hãi tột cùng khi không có ai giúp đỡ.
Thiên_Lôi_Trúc dẫn ta về nguồn ✿