—
"Ta nói thật mà, một trong những năng lực mạnh nhất của ta là lực lượng hóa đá, nhưng ngươi xem cái tên kia đi... nó vốn là một tảng đá, ta làm sao hóa đá nó được? Còn đòn tấn công tinh thần của ta, đối phó với sinh linh nguyên tố thì không có hiệu quả." Apase thấy Mạc Phàm không tin, liền ấm ức giải thích.
Apase liệt kê ra hai lý do không phải là không có lý. Nếu Mạc Phàm cưỡng ép dùng khế ước chủ nhân để ra lệnh, Apase không muốn xuất chiến, đối phó qua loa cho xong chuyện cũng chẳng có tác dụng gì, ngược lại còn khiến khế ước xuất hiện vết rách.
Biết đâu Apase còn đang mong Mạc Phàm ép buộc mình, như vậy vết rách sẽ xuất hiện từ phía Mạc Phàm, tiện cho nàng phá bỏ khế ước mà không khiến linh hồn bị tổn thương quá nặng.
"Mạc Phàm, bên phía cô giáo sắp không trụ được nữa rồi." Văn Hà thấp giọng nhắc nhở Mạc Phàm.
"Cho tôi chút thời gian." Mạc Phàm vò đầu bứt tóc, đường đường là nam nhi bảy thước mà lại không trị được tiểu yêu tinh này, xem ra ngày thường mình đã quá dung túng cho Apase, thiếu sự dạy dỗ cần thiết. "Giữa hai ta thì cũng đừng vòng vo nữa, ngươi nói thẳng đi, muốn thế nào mới chịu ra tay?"
"Giải trừ khế ước." Apase nói.
"Văn Hà, tôi bị thương rồi, không giúp được gì nữa, sau này chúng ta còn gặp lại. Vẫn là câu nói kia của tôi, giữ được núi xanh..." Mạc Phàm thở dài một hơi, nói với Văn Hà.
"Không sao, cậu đã giúp chúng tôi rất nhiều rồi." Văn Hà không cưỡng cầu, tuy rằng không biết thiếu niên này rốt cuộc nắm giữ năng lực mạnh mẽ nào, nhưng ngay cả Mạc Phàm cũng không thể thuyết phục được thì cũng chỉ có thể nói là vận mệnh của Đĩnh Thành là như vậy.
Văn Hà cũng không ở lại nữa, hiện tại Hắc Ngân Đồng Khải Cự Ma đang tiến công như chẻ tre, thẳng tiến đến pháo đài tháp chuông đá. Tuy rằng ở đó có cô giáo Tạ Thanh Hoa của mình trấn thủ, nhưng Văn Hà cũng biết một người khó mà chống lại được cuộc tấn công như vũ bão.
Apase thấy Văn Hà mang theo vẻ thất vọng rời đi, liếc mắt nhìn chỗ Mạc Phàm đang nghỉ ngơi, không khỏi bĩu môi nói: "Sao ngươi lại không có tinh thần trọng nghĩa gì thế, một cái khế ước đổi lấy cả một thành phố nguyên tố, có gì mà không hời chứ?"
"Không phải ngươi đã nói là không đối phó được tên Hắc Ngân Đồng Khải Cự Ma đó sao?" Mạc Phàm nhướng mày hỏi ngược lại.
Apase hậm hực nói: "Bản thân ta thì không đối phó được, nhưng ta có cách đối phó."
"Đối phó thế nào?" Mạc Phàm hỏi.
"Thành phố này có quan hệ gì tới ta, nó có diệt vong thì ta cũng chẳng đau lòng xót ruột gì." Apase trả lời bình thản.
"Nếu không thể góp sức thì chúng ta rời khỏi đây trước đã." Mạc Phàm đứng dậy, thân thể vẫn còn hơi run.
Mạc Phàm đúng là đã cố hết sức, trên người bị thương nặng như vậy, bị Hắc Ngân Đồng Khải Cự Ma chạm một cái thôi thì khẳng định cái mạng nhỏ này cũng không còn. Dù hắn có đi mạo hiểm, đoán chừng Apase cũng sẽ không làm, chủ khế ước chết thì linh hồn Apase cũng sẽ bị trọng thương không thể tả, không khác gì đã chết.
Vì thế Apase cũng khó xử, vừa hy vọng Mạc Phàm trọng thương tàn phế, để cho tâm tình báo thù khi bị hắn bắt làm nô dịch được khoan khoái, vừa hy vọng Mạc Phàm sẽ không chết.
"Không tranh cãi thêm chút nữa à, hay là xem thêm chút nữa?" Apase thấy Mạc Phàm định rời đi, có hơi sốt ruột.
"Không có gì đẹp cả." Mạc Phàm đứng lên, để Apase dìu mình.
"Nha." Apase miễn cưỡng đỡ Mạc Phàm.
Nhưng đúng lúc này, Mạc Phàm nhanh tay lướt qua người Apase một cái.
Apase kinh hô một tiếng, tưởng rằng Mạc Phàm lại thừa cơ giở trò sàm sỡ, khi nàng nổi giận nhìn chằm chằm Mạc Phàm, thì phát hiện hắn đang cầm một thứ màu nâu sáng lấp lánh trên tay.
"Ngươi..." Apase vung tay, vô cùng phẫn nộ chỉ vào Mạc Phàm.
"Ở Trung Quốc chúng ta, tiền mừng tuổi của mấy con chuột nhắt đều do gia trưởng giữ hộ. Ngươi thu thập mấy cái Nát Tinh này, ta tịch thu trước đã. Ngay cả người thừa kế Nữ vương Medusa cao quý như ngươi cũng xem là trân bảo, đem bán đi chắc cũng được không ít tiền." Mạc Phàm híp mắt lại, tiện tay cất vào trong vòng tay không gian.
"A a a, tên khốn kiếp nhà ngươi, ta phải độc chết ngươi!" Apase nhào tới, dùng cặp răng nanh nhỏ cắn vào tay Mạc Phàm.
Mạc Phàm coi như không đáng kể, xem như bị chó con cắn một cái.
"Còn nữa, đây là thứ gì? Ngươi để bầy sói của ta thu thập, lũ quái vật bùn lầy biến hình nuốt người để lấy ma năng tiến hóa có liên quan đến đám Nát Tinh này phải không?" Mạc Phàm nhìn Apase đang gặm cánh tay mình, hỏi.
Apase hận không thể cắn nát tay Mạc Phàm ra, nhưng khế ước lập tức phát ra cảnh cáo, khiến nàng không thể không nuốt xuống cơn oán khí cuồn cuộn này.
Đôi mắt rắn màu vàng hồng lóe lên vẻ kiêu ngạo và lạnh lùng, đây mới là bản tính Medusa của Apase... nhưng đôi mắt rắn này rất nhanh đã tiêu tan, những thủ đoạn này không có tác dụng với Mạc Phàm.
Apase hận, hận lúc trước tại sao mình lại khinh suất bám vào Mạc Phàm. Tuy rằng Mạc Phàm là một gã đàn ông thú vị, nhưng gã này còn độc hơn cả nọc rắn của tộc Medusa bọn họ.
"Trả lại cho ta." Apase khôi phục chút lý trí, nói.
"Ngươi không ngoan, trước tiên ta phải tịch thu thứ này." Mạc Phàm nói.
"Thứ này rất quan trọng với ta." Apase nói.
"Tốt lắm, đi làm thịt tên Hắc Ngân Nham Đồng Khải kia đi, ta sẽ suy nghĩ lại." Mạc Phàm nói.
Apase chỉ muốn nghiến nát cả răng, vất vả lắm mới chiếm được chút thế thượng phong, làm cho Mạc Phàm không cách nào bắt mình xuất chiến, nào ngờ nhanh như vậy đã bị hắn túm được thóp.
"Ta đã nói rồi, ta không làm được, ngươi có thể dùng khế ước để xem ta có nói dối hay không." Apase nói.
"Ngươi có thể điều khiển thủ hạ của nó." Mạc Phàm nói.
"Sinh linh nguyên tố rất khó điều khiển." Apase nói.
"Ta không tin ngươi không có bản lĩnh khác." Mạc Phàm nói tiếp.
"Hiện tại không được, trừ khi tu vi của ngươi cao hơn. Nhưng giờ ngươi mới nhập môn Siêu Giai, cấp Quân Chủ còn non nớt cũng không bằng, khế ước vẫn áp chế ta như cũ, ngươi hy vọng ta làm được gì?" Apase rên lạnh một tiếng.
"Ngươi nói cách đi." Mạc Phàm nói.
"Phải." Apase khá không tình nguyện, nhưng vừa nghĩ tới việc Mạc Phàm lấy hết đám Nát Tinh, nàng vẫn mở miệng nói: "Sinh linh nguyên tố có linh hồn, đặc biệt là sinh linh nguyên tố cấp càng cao, khống chế tinh thần của ta cũng không phải là vô hiệu. Chỉ cần có một môi giới để tinh thần lực của ta xuyên qua lớp vỏ ngoài của nó, tiếp cận đến ma tinh."
"Làm sao xuyên qua?" Mạc Phàm hỏi.
"Rất đơn giản, loại sinh vật này sẽ nuốt chửng những con người trông có vẻ mạnh mẽ, cứ để nó nuốt là được." Apase nói.
"Thì ra là vậy, tốt lắm, giờ ngươi đi để cho nó nuốt đi, sau khi ngươi vào trong cơ thể nó thì dùng tinh thần lực tấn công." Mạc Phàm mừng rỡ, nói.
Apase nhìn Mạc Phàm, ánh mắt lạnh lùng khinh bỉ như đang nhìn một tên thiểu năng.
"Ta không thể để nó nuốt vào. Năng lượng trong người của ta rất khổng lồ, để nó nuốt ta, nó sẽ biến thành một con quái vật kinh khủng san bằng nửa cái tỉnh thành của các ngươi đấy. Hơn nữa, ta mà bị cuốn vào trong đống bùn nhão đó thì sẽ rơi vào trạng thái nửa mê nửa tỉnh, có thể dùng được tinh thần lực hay không cũng là một vấn đề." Apase nói.
"Vậy làm sao bây giờ, nói như không nói vậy." Mạc Phàm nói.
Apase tiếp tục nhìn chằm chằm Mạc Phàm.
Mạc Phàm cảm thấy khó hiểu, một lúc sau mới ý thức được điều gì, chỉ vào mũi mình, trừng mắt nói: "Ngươi muốn ta làm mồi nhử?"
"Lần này không phải đi làm mồi nhử, mà là để nó thật sự nuốt vào. Tâm linh của hai ta liên kết với nhau, sau khi ngươi bị nuốt vào chẳng khác nào cấy một con chip vào cơ thể Hắc Ngân Đồng Khải Cự Ma. Bản thân ngươi có mất ý thức cũng không sao, ta sẽ khống chế và phá vỡ tinh thần của nó." Apase nói.