*
Yêu Đô, tháp Quảng Châu.
Mua một phần cánh gà nướng ở quảng trường gần đó, Mạc Phàm đi thẳng thang máy lên tầng cao của hiệp hội.
"Haha, Mạc Phàm lão đệ, cuối cùng cậu cũng biết đường đến thăm tôi rồi! Đến đây, tôi cho cậu xem thành quả nghiên cứu mới nhất của tôi." Phùng Châu Long thấy Mạc Phàm xách hộp cánh gà nướng thơm nức mũi đi tới thì lập tức hồ hởi chào đón. Ông cũng chẳng phải người khách sáo, thuận tay bốc luôn một cái cánh gà trong hộp của Mạc Phàm rồi bắt đầu gặm.
"Chẳng lẽ nghiên cứu dung hợp ma pháp của ông có đột phá lớn rồi sao?" Mạc Phàm nhướng mày hỏi.
"Ồ ồ, cái đó thì chưa. Nếu tôi có thể công phá vấn đề nan giải tầm cỡ thế giới này thì đã sớm trở thành vĩ nhân rồi. Đúng rồi, Ảnh Sát của cậu dùng vẫn tốt chứ?" Phùng Châu Long nói.
"Dùng tốt lắm, giết người vô hình, truy tung vạn dặm. Cách đây không lâu tôi vừa cường hóa nó một chút. Hôm nay tôi đến là muốn hỏi xem ông có cách nào để vật chất hắc ám của tôi lột xác lần nữa không. Mặt khác, tôi có thu được vài thứ, muốn mang đến chỗ ông giám định một chút, không biết chúng có công dụng gì." Mạc Phàm nói với Phùng Châu Long.
"Tôi cũng đang định tìm cậu đây. Phòng nghiên cứu của chúng tôi... à không, Hội Nghiên cứu của chúng tôi vừa chế tạo ra một loại vật chất nguyền rủa. Tuy tôi vẫn chưa nghiên cứu ra được dung hợp ma pháp chân chính, nhưng khí nguyền rủa này có thể kết hợp với vật chất hắc ám Dạ Sát của cậu. Giá cũng không cao, cậu bỏ ra 10 ức, tôi lập tức cho người mang vật chất hắc ám Dạ Sát của cậu đi lột xác." Phùng Châu Long chìa tay ra, định bốc thêm một cái cánh gà nữa từ trong hộp của Mạc Phàm.
Mạc Phàm lập tức giật hộp cánh gà lại, né cánh tay của lão già, nói: "Ông là thổ phỉ à? 10 ức, giá cắt cổ thế mà ông cũng nói ra được."
"Hội Nghiên cứu của chúng tôi cũng cần kinh phí mà, khà khà. Tình nghĩa đôi ta không tệ, nhưng cũng không thể cho không cậu được. Hay thế này, bớt cho cậu, 8 ức! Vật chất hắc ám này được gọi là Roi Nguyền Rủa, nó cũng là một loại vật chất có khả năng xâm nhiễm, thẩm thấu và để lại dấu ấn giống như Dạ Sát của cậu. Nó có một hiệu ứng lĩnh vực cực kỳ bá đạo, đó là Tiên Hình Ác Linh. Tiên Hình Ác Linh là một loại sinh linh nguyền rủa, nó tồn tại bất tử bất diệt trong lĩnh vực. Bất cứ ai nảy sinh địch ý với cậu, nó sẽ trực tiếp tấn công, đồng thời có một xác suất nhất định bám lên người kẻ đó, hình thành Roi Nguyền Rủa." Dường như Phùng Châu Long cực kỳ tâm đắc với loại vật chất hắc ám này, đôi mắt lấp lánh ánh sáng, trông hệt như một nhân viên bán hàng, chỉ hận không thể khiến Mạc Phàm móc tiền ra mua ngay lập tức.
"Tôi không phải hệ Nguyền Rủa, ông chắc là thứ này có thể dung hợp vào Dạ Sát của tôi chứ?" Mạc Phàm hỏi.
"Chắc chắn! Nếu cậu thực sự muốn, tôi sẽ giúp cậu tinh chỉnh một chút, đảm bảo Dạ Sát của cậu sẽ mạnh đến mức nghịch thiên." Phùng Châu Long nói.
"8 ức vẫn đắt quá..." Sau khi nghe Phùng Châu Long miêu tả, Mạc Phàm thực sự có chút động lòng.
Dạ Sát sau khi cường hóa vẫn thiếu đi một chút tính tấn công và lực phá hoại thực sự. Phùng Châu Long là người đáng tin, trước đây chính ông đã đưa cho mình vật chất hắc ám kỳ lạ của Ti Tượng. Một thứ được ông ta đánh giá cao như vậy, chắc chắn có thể khiến vật chất hắc ám của mình trở nên vô cùng cường đại, chỉ là số tiền này...
Chẳng lẽ số tiền mình vất vả kiếm được từ nhiệm vụ Nước Mắt Medusa ở Cairo lại sắp không cánh mà bay? Vốn dĩ sau khi lên Siêu Giai, Mạc Phàm định mua một vài ma cụ cấp Siêu Giai, nhưng giờ đến chỗ Phùng Châu Long, chân có chút nhấc không nổi.
"Bớt chút nữa đi, ông cũng biết tôi nghèo rớt mồng tơi mà." Mạc Phàm nói.
"Giá này là tình thân lắm rồi! Thứ này chúng tôi mới nghiên cứu ra chưa được bao lâu, chờ ngày nào đó có Nghị Viên, quan chức quân đội hay Đại Trưởng Lão nào đó ghé qua, chưa biết chừng họ sẽ lấy đi rồi bán lại với giá mười mấy hai mươi mấy ức. Nếu không phải nhờ cậu mang Ti Tượng đến đây, cho tôi một chút cơ hội dung hợp, tôi cũng không chế ra được thứ này đâu. Hàng tốt tuyệt đối, người đầu tiên tôi nghĩ đến chính là cậu đấy." Phùng Châu Long nói.
"Ông đã nói vậy thì... được, tôi mua!" Mạc Phàm nghiến răng, quyết định chơi lớn.
"Vậy cậu ở lại Quảng Châu vài ngày, tôi sẽ chuẩn bị cho cậu ngay. Vẫn như cũ, tôi sẽ dẫn nó vào trong vật chất hắc ám của cậu, để Ảnh Sát lột xác triệt để." Phùng Châu Long nói.
"Không thành vấn đề, khi nào ông chuẩn bị xong thì báo tôi... Không còn chuyện gì nữa thì tôi đi đây." Mạc Phàm tỏ vẻ rất bận rộn.
Phùng Châu Long gật đầu, ánh mắt nhìn Mạc Phàm cứ như đang nhìn con chuột bạch yêu quý nhất của mình.
"Mẹ kiếp, suýt nữa thì quên mất mục đích đến đây tìm ông, sao lại bị ông dụ mất 8 ức rồi!" Mạc Phàm đi được vài bước thì quay trở lại.
"Cậu đổi ý à? Mạc Phàm lão đệ, Phùng Châu Long tôi lấy nhân cách ra đảm bảo, thứ này tuyệt đối đáng giá!" Phùng Châu Long nói.
"Không phải, không phải. Tôi đến đây là để cho ông xem một thứ, là thứ tôi thu thập được từ một loại sinh vật rất hiếm gặp ở Đĩnh Thành." Mạc Phàm lấy một cái túi ra, đưa những mảnh toái tinh cho Phùng Châu Long xem.
Những mảnh vỡ nhỏ này trông không có gì bắt mắt. Phùng Châu Long đưa tay chạm vào toái tinh, một giây sau, sắc mặt ông ta lập tức thay đổi, hai mắt không tự chủ mà trừng lớn: "Mạc Phàm lão đệ, cậu thu thập những mảnh toái tinh này ở đâu vậy?"
"Đĩnh Thành đó, tôi vừa nói xong mà. Ông nói xem, thứ này tốt hay không tốt?" Mạc Phàm hỏi.
"Tốt, đây tuyệt đối là hàng tốt!" Phùng Châu Long không hổ danh là nhà nghiên cứu khoa học hàng đầu cả nước, dù chỉ là một thứ mơ hồ cũng ngay lập tức nhận ra giá trị của nó.
"Dùng thế nào?" Mạc Phàm hỏi ngay.
"Cậu có biết ma khí trưởng thành không?" Phùng Châu Long hỏi.
"Cái này... biết, chính là loại ma khí có thể thông qua việc hấp thu một số vật phẩm có phẩm chất phù hợp để lên cấp và trở nên mạnh hơn." Mạc Phàm trả lời.
Sao Mạc Phàm lại không biết ma khí trưởng thành cho được, Tiểu Nê Thu mà hắn đeo trên cổ chính là một ma khí trưởng thành, không có nó thì làm gì có hắn của ngày hôm nay.
"Thứ này chính là vật liệu cần thiết nhất khi chế tạo ma khí trưởng thành, chúng tôi gọi nó là Nạp Tinh, nghĩa là tinh thể hấp nạp. Cậu nghĩ mà xem, ma khí, ma cụ đều là vật chết, chúng không có miệng để ăn như động vật, cũng không có năng lực tiêu hóa. Nhưng Nạp Tinh lại giống như cho ma khí, ma cụ thêm một cái miệng để ăn vậy." Phùng Châu Long giải thích.
Nghe Phùng Châu Long miêu tả, Mạc Phàm đột nhiên nhớ tới đám quái vật bùn lầy biến hình.
Theo lý thuyết, đám quái vật bùn lầy biến hình đó hẳn là sinh vật cấp thấp, nhưng chúng có thể nuốt chửng con người, đồng thời nhanh chóng nâng cao cấp bậc và thực lực của bản thân. Chẳng lẽ chính là vì trong cơ thể chúng có loại Nạp Tinh này?
"Mạc Phàm lão đệ, cậu còn thứ này nữa không?" Phùng Châu Long có chút phấn khích, hỏi.
"Tạm thời chỉ có chừng này thôi." Mạc Phàm trả lời.